Biển

IMG_0396

Ghềnh Đá Dĩa, Tuy An, Phú Yên. Ảnh: H.T

Đến ba năm giờ mình mới trở lại biển. Không phải là biển Bắc, Hạ Long, Đồ Sơn, Sầm Sơn, Cửa Lò như mọi lần. Biển Tuy Hòa, Phú Yên.

Chuyến đi ngắn lắm, chỉ có ba ngày. Nửa ngày đầu là thời gian bay đến, nửa ngày sau là thời gian bay về, vì thế chỉ còn hầu như nhích hơn hai ngày tí để cho biển, hưởng cái nắng gió của miền Trung cát trắng.

Cô bạn trưởng đoàn (tự phong) đã lên lịch đặt vé bay cho ba bạn còn lại. Nhà nghỉ cũng đã lên kế hoạch, đoàn tới là nghỉ ngơi liền. Mọi thứ được sắp sẵn như đang được hưởng chế độ tour. (Cái này phải rất cảm ơn bạn)

Rắp tâm đến Phú Yên là được chạm vào đá, được leo lên vách đá như những chiếc đĩa được xếp đầy, nghếch tận trời xanh. Hình ảnh trên mạng, những lời khen ngợi mình cũng đã nghe và đã lĩnh hội rồi, nhưng phải tới tận nơi, chạm tận tay, chân nhúng nước biển, nhấc từng gót chân trên cát, mới hiểu hết được giá trị của BIỂN MIỀN TRUNG.

Tối đó bạn cũng người Bắc từ Sài Gòn chưa kịp ra Phú Yên, bốn cô nàng đã ghé chợ Tuy Hòa, chọn đồ ăn hải sản tại chợ, về nhà trong căn bếp số 4/275 Lê Duẩn, các nàng đã trổ tài nấu nướng. (Ở Hà Nội ngày nào chả nấu, thế sao nấu ở đây lại khác, dù thiếu thốn gia vị trăm bề).

Bữa tối đó có mì tôm xào không mỡ, chả dầu, chỉ có chút gói mỡ sẵn từ mì tôm gói, thêm hành tây, mực ống thái, trộn đều. Đĩa mực hấp bạn làm cầu kì, nhưng mình vốn là dân núi sông đặc sệt, mực chỉ biết làm sạch mà chẳng rõ phải… rút đi ống mực thì mực mới được trắng, được ngon (!). Cua gạch có hai con xinh xinh, bạn nào cũng không dám chọc mai cho cua chết, thả thẳng vào nồi, rót bia, giữ vung để cua… chín vàng. Khéo nhất bạn trưởng đoàn biết chặt đôi cua mà không làm sứt sẹo (!)

Trước khi có bữa tối nhấm nháp cùng bia lạnh đó, các nàng đã trèo lên núi nhạn. Trên đỉnh núi có một chiếc tháp, tháp của người Chăm. Ở thế kỉ XVII, người Chăm đã sinh hoạt thành cộng đồng. Tháp Nhạn hiện thời chỉ còn mặt trước, những vẫn còn lại đều đã bị cháy, và cũng chỉ mới được tôn tạo lại chừng hơn hai mươi năm nay. Nhưng dưới những ánh đèn, loại gạch không nung ánh đỏ, chúng xếp nếp thành một tòa tháp sừng sững  kiêu sa. Tối đó, đa phần là người địa phương, có em gái nhỏ nhờ chụp ảnh là ở xã bên cạnh Hòa Sơn, tới Tháp Nhạn chiêm ngưỡng và đi du lịch. Em cũng nhỏ nhẹ, yêu yêu. Câu chuyện chỉ là trầm trồ, thắc mắc, không chút gì khoe mẽ. Thành phố Tuy Hòa về đêm, phố biển nhìn từ trên chẳng thể hiện hình.

Ồ, cái thư thái ở đó, vội vã, mệt nhọc hình như chạy đi đâu mất (!)

Sáng sau, dưới ánh nhìn thân mật, chúng mình đón bạn vào để tiến Bắc Tuy Hòa đi nhà thờ Mằng Lăng và Ghềnh đá Dĩa. Cái nhà thờ sừng sững nổi trội bởi có cuốn sách của Alexandre de Rhode, người đầu tiên mang chữ viết tiếng Việt An Nam ta, khai phá con người. Năm nàng rờ rỡ mừng vui tụ hội.

Đến Tuy An, nơi có điểm thăm quan Ghềnh Đá Dĩa, trời đã gần trưa. Biển khá đông vì là điểm du lịch. Hăm hở trèo, hăm hở trầm trồ. Đúng ngọ, qua trưa, người cứ vãn dần dần. Lúc đầu đông đặc, muốn chụp hình thì đâu cũng thấy có cái mặt, cái lưng của người khác chen vào. Nắng đứng bóng, biển vắng chẳng còn ai.

Năm chúng tớ vẫn ngồi đó, tựa lưng vách đá đen nhánh như than, mắt ngước thật xa nhìn ra biển. Mặt biển nước xanh veo như vồng lên, những lọn sóng gần bờ mới cuộn xoáy, trắng tựa bông. Lúc đó, nheo mắt nhìn, mây hay sóng chỉ còn phân biệt bởi tiếng động. Tiếng ì oạp của sóng biển vỗ chân đá. Tiếng từng giọt nước tung cao lên tới cả vài mét, rơi thõng lại xuống vách đá mặt sâu.

Chúng tớ tự đi nên thời gian không ai chốt cả. Cánh cửa cứ mở đó, thời gian. Chuyện cũng đã nói rồi, ảnh chụp xôn xao hết mọi kiểu đứng/nằm/ngồi. Ơ, ngắm biển mãi, thôi rồi không chán. (Cậu lái xe hôm đầu, buổi sau bỏ cuộc vì thấy các chị già cứ lừng khừng mãi thời gian).

Biển ở ngay Tuy Hòa thành phố, cát lổn nhổn, đượm vàng đậm. Cát ở Bãi Xép nhỏ mịn như nhung, màu tựa lông gà non. Nhìn đám cát phẳng lì chỉ muốn bốc về ngay Hà Nội, dù chẳng để làm gì (!)

Bãi Xép chính là nơi phim trường dựng “Hoa vàng trên cỏ xanh”, nhưng bãi đồi đó giờ không mọc hoa vàng, mà trổ toàn bông tím, li ti. Dưới vách đá cũng có những đôi yêu nhau chụp tự sướng (seo phì), thoai thoải sườn đồi thảm cỏ xanh hoàng hôn có mây hồng to tướng, họ cũng ghếch đùi nhau, lặng ngắm trời xanh.

Yên bình toàn tập, trừ năm nàng tăng động, tìm mọi cách để chụp cho những shot hình thật đẹp.

(Cảm giác khi đó không các nào tả hết).

 

Advertisements

Rơi

16e99d63531d9bf319fd6255e28bffb5Cái tinh thần của mình đang rơi không trọng lượng. Rơi một cách chơi vơi và đang rơi xuống tới đáy. Là bởi sắp sửa cuối năm. Là bởi không hài lòng với con cái. Là bởi đủ các thứ hằm bà rằng không thể gọi thành tên đến lúc này?!

Chỉ biết rằng tinh thần mình đang rơi.

Mình đã cố cứu vớt nó bằng những cuốn sách. Trong vài ngày đã xong hai cuốn. Một cuốn là “Good Luck” (Bí mật của may mắn), cuốn thứ hai là “Living Foward” (Bản kế hoạch thay đổi định mệnh). Tất cả đều là bản dịch tiếng Việt. Đọc với niềm thiết tha sẽ cứu vớt để cho trạng thái rơi chững lại. Nhưng hình như vẫn không nổi!

Hay cứ để nó tiếp tục rơi nhỉ?! Rơi chạm tới đáy xem sao.

“Good Luck” như một câu chuyện cổ tích. Cổ tích dành cho cả người lớn và  trẻ em. Trong đó May mắn là một câu chuyện về cây cỏ bốn lá. Biểu tượng của may mắn mà các bạn trẻ vẫn săn tìm. Cỏ bốn lá đó tồn tại hay không tồn tại, hay vẫn chỉ có trong truyện cổ. Chỉ biết là “Good Luck” cho hay, có hai loại may mắn, một có tên gọi là may mắn từ trên trời rơi xuống – kiểu há miệng chờ sung; loại thứ hai là may mắn do chính bản thân chúng ta tạo ra.

May mắn đầu tiên chỉ khiến cho người có may mắn trở thành kẻ bất hạnh. Còn may mắn thứ hai làm cho con người trở nên mạnh mẽ, thành đạt và hạnh phúc. Cụ thể là, may mắn do chính con người tạo ra.

“Living Foward” là một Bản kế hoạch cuộc sống. Nghĩa là ta phải lập sẵn một kế hoạch. Kế hoạch đó phải được lập trước ba năm. Cụ thể, năm 2017 này ta đã phải chạy sẵn một kế hoạch tới năm 2020 rồi. Trong đó, cuốn sách kể rất hay, cách chúng ta nên dành ra đúng một ngày, không tin nhắn, không gia đình, ko bận tâm dù nhỏ nhất để viết ra một bản kế hoạch dài từ 8 -15 trang. Hi hi, thật khó, mình cũng chưa thử. Nhưng bản kế hoạch đó không đóng cứng, mà sẽ được thay đổi cho tới khi hoàn hảo theo ý người viết. Trong ba tháng đầu, người viết kế hoạch phải dành từ 5-10 phút mỗi sáng, đọc to lên để ghi nhớ thật kĩ, chỉnh sửa thật chuẩn và có động lực cho cuộc sống có kế hoạch sẵn phía trước.

Giờ mình hiểu tại sao mình rơi! Vì hóa ra mình chưa bao giờ mong may mắn rơi uỵch cái vào đầu, nhưng đã chưa tự tạo may mắn cho chính mình.  Và nhất là chưa thử đặt bút để có một Kế hoạch rõ ràng trong Cuộc sống. Thực ra, mình và gia đình có, nhưng chưa phải là một kế hoạch cụ thể, và nghiệm thu xem nó đã được thực hiện thế nào.

À tới đây mình lại nhớ tới Nguyễn Vĩnh Nguyên với “Những thành phố trôi dạt”. Trong đó Nguyên có kể về một lữ khách quyết định thử lên xe buýt và đi vô định tới những điểm đến trong thành phố. Kể cả bác xế xe cũng ngạc nhiên khi thấy lữ khách đó không mình sẽ đi đâu, sẽ điểm đến nào. Ban đầu thì lữ khách cũng thấy ngạc nhiên, thấy mắt sáng rỡ và có nhiều thay đổi. Nhưng cuối cùng lữ khách đó chợt nhận ra, bác xế, hay cũng chính là bản thân lữ khách lúc này. Bác xế trước khi là xế vì muốn thay đổi bản thân mình đã đổi sang nghề lái xe, nhưng hóa ra giờ cuộc sống của bác vẫn thế, tưởng được đi đây đi đó, nhưng mỗi chuyến đi vẫn cứ phải… lập trình. (Nguyễn Vĩnh Nguyên viết duyên lém, mình kể lại hơi vô duyên).

Và mình hem rơi, đã chững lại lúc này.

(Bonus thêm là sau khi nghe mình kể vài chi tiết thú vị, gây tò mò, cậu con zai đã vồ lấy cuốn sách và đọc cũng gần xong. Quan trọng không phải là đọc, mà là lĩnh hội, là thay đổi).

 

Đã sai, thì sửa

IMG_7348

Minh họa vẽ lại từ trong cuốn sách. H.T (chép)

Cuốn sách mỏng lắm, chừng hai trăm trang. “Mẹ cáu giận, con hư hỏng”, mới cái tít thôi đã khiến đủ cho người đọc sách giật mình. Ông tác giả người Nhật – Fusaichi Yamazaki sinh năm 1926, cuốn sách xuất bản ở Nhật năm 1999, vừa mới chuyển ngữ tại Việt Nam năm 2016, nghĩa là tác giả tròn 90 tuổi. Mình vừa khép lại cuốn sách, nguyên ba chương cuối để cho các bà mẹ thực hành. Cách thực hiện là giữ lại cơn giận, ném nó vào không gian đâu đó, đừng trút lên con trẻ. Thật ra mới đọc những chương đầu, mình đã bắt đầu thực hiện với hai bạn nhỏ nhà mình, lại kì thay, mình vốn là người nóng tính, khó thay đổi, vậy mà đã thay đổi được 7-8 phần.

Mẹ nào cũng yêu con, nhưng có hai cách. Hoặc là cho chúng ROI, hoặc tặng chúng KẸO. Có những bà mẹ vừa chọn cả roi lẫn kẹo, tỉ lệ pha trộn thế nào cũng tùy liều lượng của chính bà mẹ với các con mình. Tác giả Fusaichi chỉ chọn KẸO. Ờ, mà kẹo không thì ngọt ngào quá còn gì.

Nhưng xem chừng mâu thuẫn, mẹ luôn luôn cáu giận thế, con lại đang hư, làm sao mà ngọt ngào, làm sao mà nhẹ nhàng và chọn KẸO để cho con được nhỉ?! Vậy mà Fusaichi thuyết phục rất tài.

Kể từ đầu cho tới cuối thì khá dài, và khá lan man. Với những bà mẹ nào mà vẫn còn cáu giận hãy nên thử lắng lại và suy nghĩ những điều này xem nhé:

  • Hình như những cơn cáu giận với con là do chúng làm đều không thuận mắt mình, ưng ý mình.
  • Nếu như chúng ngoan ngoãn, điểm số tốt, rõ ràng mẹ sẽ tươi cười, sẽ cho rằng những đứa con của mình hoàn hảo.

Điều này hoàn toàn sai, bọn trẻ có lúc điểm tốt, và nhiều khi điểm xấu. Lũ trẻ nghe theo cha mẹ là bởi chúng sợ sệt, chúng lo lắng những cơn giận sẽ xảy đến bất cứ lúc nào thôi. Và nếu như những cơn giận đó thật dày, thật nhiều và toàn những đay nghiến, thì việc đứa trẻ đó trở nên cô độc, khi đủ trưởng thành chúng nghĩ tới… tự sát – là một chuyện ĐƯƠNG NHIÊN.

Thú thực nhé, đọc đến đâu, mình toát mồ hôi hột tới đó. Mình rất yêu con mà, sao lại có thể để chỉ nhiều cơn bực bội, cáu gắt, sẽ khiến chúng trở nên ngày một ương bướng, khó bảo.

Fusaichi nói, hãy khen con, hãy luôn là một động lực tốt bên con, đừng tưởng vạch ra cho chúng kế hoạch, bắt chúng đi theo thật bài bản. Sai rồi, hãy để chúng tự bước, tự lập, bằng chính khả năng của chúng. Và nếu chúng có vấp ngã, thì chính chúng sẽ đứng lên.

Tác giả “Mẹ cáu giận, con hư hỏng” chỉ ra nhiều điều, hiển nhiên là chúng ta thấy mình làm được, nhưng hóa ra trong thực tế chưa thử thực hiện lần nào. Mình chỉ dám trích nguyên một phần của trang 176, Fusaichi viết, thấm đấy, ngấm đấy nếu còn giận con thì càng phải đọc kĩ:

Trong thực tế cuộc sống thường sẽ có hai tuýp người:

Một tuýp người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, lúc nào cũng muốn thay đổi bản thân, do đó họ thường cố gắng trong vô vọng, đắm chìm trong nỗi đau khổ, dằn vặt và không bao giờ cảm thấy đủ;

Tuýp người còn lại thì luôn tự khẳng định bản thân 100%, luôn cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Họ thường chuyên tâm vào nghề nghiệp, sẵn sàng kiên trì gian khổ để hướng tới mục tiêu hoàn thành một điều gì đó để lại cho đời.

Sự gian khổ của tuýp người thứ nhất hoàn toàn không có ý nghĩa. Ngược lại, sự hi sinh gian khổ của tuýp người thứ hai lại góp phần làm cho cuộc sống phong phú hơn.

Tuýp người 1 – sẽ là một bà mẹ cáu giận.

Tuýp người 2 – sẽ là một bà mẹ biết cho con KẸO trong suốt cuộc đời.

Đơn giản vậy thôi.

(Cụ thể, mình cũng đang sai, và đang biết tự sửa lại mình).

 

 

 

“Xóm”

xom-ra1Thôn xóm, nghe tới chữ Xóm là nghĩ tới làng mạc đồng quê rồi. Nhưng cái Xóm Rá của nhà văn Ngọc Giao rất khác. Sau khi đọc tới dòng cuối của tập Phóng sự Sài Gòn của cụ, mình phải đi tìm cái tên Ngọc Giao là ai. Hóa ra cụ cùng thời với các nhà văn Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Huy Tưởng… Cụ là Thư kí Tòa soạn tờ Tiểu thuyết thứ Bảy. Cụ là người Huế, học ở Hà Nội và thành danh ở Sài Gòn.

Xóm Rá nếu nói là Phóng sự thì không hẳn phải, vì cái văn phòng rất xông xáo, đầy ngồn ngồn chi tiết thời sự và phải người lăn lộn thì mới viết được nhiều chi tiết đắt giá, nhưng thực sự cuốn này của nhà văn Ngọc Giao giống một tiểu thuyết thì đúng hơn. Cụ viết về thân phận người con gái nhưng ở chốn tệ hại nhất, chốn gái (!).

Xóm Rá được phát hành hồi năm 2015, sau khi Ngọc Giao (mất năm 1997, thọ 86 tuổi) đã qua đời được gần 20 năm. Trước đó, nó nằm trong tập di cảo của cụ. Gái trong Xóm Rá rất tri thức. Họ lăn lộn để sống trên thân xác, nhưng xuất thân là những nhà giáo, tiếng Anh tiếng Pháp chửi nhau hơn… gió. Nhàn úp mông, vểnh chân mỗi ngày đều nghiền tiểu thuyết ngôn tình. Liên ngốc nghếch nhưng khi có năm tháng được trở thành người bình thường với những mơ mộng tình ái rất bình thường đã dám đá thẳng vào mặt thằng đàn ông tán tỉnh vớ vẩn. Tân là cô gái mà anh Hai – kí giả Linh (hay chính là cụ Ngọc Giao ngoài đời) – mong đợi nhất sẽ làm gì để giải thoát được hết những cô gái khỏi kiếp lầu xanh, cái Xóm Rá quẩn quanh nhưng đầy chuyện.

Đọc Ngọc Giao ở Xóm Rá vừa dễ vừa khó. Dễ vì cái mạch truyện của cụ là tiểu thuyết, với những tuyến nhân vật giản đơn. Cụ tả từ ông chủ bà chủ lầu cho tới từng cô gái làng chơi, khách chơi đều rất dễ hình dung, dễ mến, dễ yêu, dễ… ghét! Khó ở chỗ ông thỉnh thoảng chơi chữ cổ, chữ của thời các cụ mới dùng, như Lục-xì (bệnh viện hay nghĩa là phiên âm từ tiếng Anh Look, See), bệnh tiêm la… Khó ở chỗ, Ngọc Giao dùng mồm cô gái điếm chửi quí bà sang trọng, đọc rất đã, và rất động… chạm. Mình phải bật cười khi đọc đến đoạn lão già ki bo chỉ dám ngắm gái qua lỗ thủng trên chiếc ô đen mà con ở Na phát hiện ra; đến khi, ông già dám chơi gái, thì … cũng chỉ dám uống nước đường, thay vì gọi những món ngon  phè phưỡn (:D)

Cụ Ngọc Giao chém gió hay lắm, thôi mình chỉ trích nguyên, không bình luận, mất hay:

Thưa bà Tổng, đây là một chỗ bán dâm chuyên nghiệp, một hỏa ngục tập trung tội ác của hàng triệu đàn ông. Họ bước vào đây, họ trả tiền. Họ mua dâm. Chúng tôi, tiền trao cháo múc, chúng tôi bán thịt. Hợp tình. Họp lí. Và hợp pháp. Công khai như một thị trường tự do. Không ai khinh chúng tôi. Bởi như chúng tôi vừa nói, chúng tôi bán dâm chuyên nghiệp, làm đĩ có môn bài, không lậu thuế, không ăn cắp tiền, không đánh cắp tình của ai hết trội! Còn các bậc phu nhân quí phái thì, thưa bà tổng, các bà, tôi biết lắm, hằng ngày hằng đêm cũng bí mật bán dâm. Các bà bán dâm trên xe hơi đi ngắm trăng thanh gió mát. Các bà bán dâm trên bãi biển, dưới chân đồi, trong biệt thự Đà Lạt, Cửa Tùng, Ô Cấp, Huê… Các bà bán dâm cả trong văn phòng nhà vua, trong salon thủ tướng, trước két bạc ngài thủ hiến, trong cánh tay đủ thứ quan to Tây, Nhật, Mỹ. Để làm gì? Để cầu danh vọng cho chồng, để chạy cho tình nhân khỏi tù vì thụt két, để đổi xác thịt lấy cái triện sọn mà bán độc quyền sợi, len, gạo, muối, một tháng lời tậu luôn vài biệt thự…

Còn nhiều chi tiết hay hơn, động chạm phía sau cái mồm của các chị “đĩ rạc, đĩ rày” này.

Trích thì cũng tranh thủ trích thêm một đoạn nữa để thấy cái chua ngoa, đáo để của cụ Ngọc Giao:

Tao nhường quần cho con Nhạn… Na tụt quần ngoài, ném lên tay Tân. Thằng buôn xác thập thò sau chiếc áo quan trong xó tối, nghiêng ngó nhìn bộ đùi Na. Giữa những đống ruột gan, xương thịt thối nát và lạnh cứng, bộ đùi Na còn là thịt sống, còn nóng hổi, còn thơm phưng phức, còn làm cho nó rỏ dãi thèm. Na cười khanh khách, nước mắt ròng ròng bò xuống rìa môi, Na đưa lưỡi liếm nước mắt, và lại cười sằng sặc.

Năm 2012, con trai cụ đã chuyển để xuất bản ba cuốn Bến đò rừng (truyện ngắn), Đốt hương lò cũ (kí về các nhà văn) và Mưa thu (truyện dài) của cụ. Với mạch đọc đang muốn tìm hiểu về văn phong của cụ Ngọc Giao, mình có lẽ lại phải săn tìm nốt ba cuốn kia mất nhỉ!?

 

 

Nước mắt

img732.u335.d20161021.t131220.739633.jpg

Bìa sách

Quả thực là mình không biết buồn hay vui khi đọc “Chuyện ngõ nghèo” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Nhớ cách đây 6 năm, ông đã làm mình khóc với “Đội gạo lên chùa”. Nay không rỏ một giọt nước mắt, nhưng rùng mình, giật mình, ám ảnh khi gặp lại ông.

Nguyễn Xuân Khánh được mọi người biết đến và tôn vinh với “Hồ Quý Ly”, “Mẫu thượng ngàn”, tiểu thuyết lịch sử. Mình thích ông ở những tiểu thuyết rất đời, “Đội gạo lên chùa”. Còn nay là tiểu thuyết triết luận thì đúng hơn “Chuyện ngõ nghèo”.

Bìa đẹp, rất đẹp với minh họa của họa sĩ Đào Hải Phong. Chữ in nổi chắc là chữ viết tay của chính họa sĩ.

Nguyễn Xuân Khánh kể về chú Ỉ nhân vật chính có tên Lợn Bò. Chú là một con vật lai giữa Lợn và Bò. Vẫn gọi chú là Lợn bởi chú được nuôi để lấy thịt, chú có vóc dáng, cách ăn và vẫn xực cám là chính. Chú chỉ là Bò khi nhìn vào mắt đẹp như một chú Bò Ấn Độ và những sợi lông thưa dài, ánh lên một màu vàng.

Ông kể về Lợn mà rất duyên. Lợn để giúp ông thoát nghèo, nhưng thoát đâu chưa thấy, cái lạnh nhất, cái đáng sợ nhất là khi ông tả về việc con Ỉ lai Bò của ông nó nhai Đốt (nhà văn) cứ rau ráu, và nhờ nhai xương, chỉ chừa lại có bộ râu mà khiến cho con Lợn tăng trọng rất nhanh. Phỉnh phờ rất giỏi và lớn lên rất tài.

Nguyễn Xuân Khánh tả thêm về một nhà văn viết triết luận Lợn, tập hợp trong đó những câu chuyện về lợn đầy quái đản. Ông nhà văn có tên là Tám. Để cuối cùng  Tám đã chết vì chính nghĩa, cứu người xả thân quên mình.

Đọc Nguyễn Xuân Khánh thực sự rất sướng. Ông giả bộ là câu chuyện chú Ỉn này là một nhật kí của Lợn. Nhưng thật ra là nhật kí của chính ông. Ông trong truyện tên là Hoàng. Nhân vật Hoàng khi làm tình với vợ thì đuội, trong khi chăm Lợn thì cứ như đang ở… trên mây (!)

Hoàng gặp Hồ Ly để rồi chính Hồ Ly là nhân vật Mi người đọc cũng dễ dàng đoán ra, nhưng Nguyễn Xuân Khánh kể rất khéo, rất tài, liêu trai, dễ đọc, nhưng khó kể lại.

Năm 1981 – 1982, cả nước nghèo, Nguyễn Xuân Khánh kể chuyện nuôi lợn… thì quá ư là đúng rồi, nhưng trong đó có một phần ba là viễn tưởng. Gọi là viễn tưởng mà không phải viễn tưởng. Đó là một xã hội thực văn minh, thực cao đẹp, nhưng tịnh không có nỗi buồn, và đặc biệt là con người không thể rỏ… NƯỚC MẮT.

Ở xã hội đó Nguyễn Xuân Khánh đặt tên là Cực Thiên Thai, từa tựa như Cõi Niết Bàn trong Phật hay Thiên Đường nơi Thiên chúa giáo. Hihi, nhưng Cực Thiên Thai con người hem có làm tình, họ chỉ có lai giống như lợn lai. Và để cuối cùng chúa tể của Cực Thiên Thai có cái tên đánh số là A1, chính là chú Ỉ  Lợn Bò của nhân vật chính Nguyễn Hoàng.

Thú vị này đến thú vị khác khi đọc Nguyễn Xuân Khánh. Với nhà văn, khi đó chưa đầy năm mươi, bút lực còn khỏe, ông viết “Chuyện ngõ nghèo” và được khen là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông. Quả không uổng khi chọn, và đọc.

Ở đất Thủ đô này, nhà nào đã kinh qua chuyện nuôi lợn, đọc lại “Chuyện ngõ nghèo” của Nguyễn Xuân Khánh quả thấy như sao chuyện gì ông cũng tường. Mình đọc và nhớ lại thời mẹ nuôi lợn. Ngày xưa chả hiểu sao, mẹ chỉ chọn nuôi lợn đen. Bà chăm chỉ vớt bèo, thời đó bà làm ở cách nhà những bảy cây số, đầy bèo. Bà mua rau muống, bà tích nước gạo, đồ thừa để nấu cám cho lợn ăn. Nhưng lần nào chú lợn đen của bà cứ thau tháu ba mươi cân là… đổ vật ra chết. Ngày đó, mình mới mười một mười hai, chưa hiểu nỗi đau, thương mẹ. Nhưng cũng thấy bà rất tội, cố vớt vát thuê người mổ lợn tháu đó rồi bày ra ngay ở KTT bán thịt cho những người dân khi đó vừa đói, vừa thèm… thịt lợn. (Thôi cũng đành ăn tạm).

Chuyện lợn chết, được Nguyễn Xuân Khánh đặc tả với nhân vật Lân. Nhiều bí ẩn và thú vị, sợ nhất là vớt lòng dưới cống đen ngòm, bà bán lòng lợn thì dùng hóa chất tẩy sạch rùi luộc thơm, rán giòn bán cho người ăn. Còn Lân thì đem nó tái chế thành… món ăn để nuôi lợn tiếp. Vừa đọc vừa kinh sợ.

Hi hi, để kể “Chuyện ngõ nghèo” thì còn nhiều nhiều chi tiết hay lém. Ai đó, muốn thưởng thì mời… mua, hoặc qua mình cho mượn.

Thế nhỉ?! 🙂

Lươn (lẹo)

lươn

Nguồn ảnh: Internet.

Lươn là giống cá rất nhiều đạm. Những em nhỏ cần bổ sung dinh dưỡng và can-xi, các bà mẹ thường cẩn thận làm món cháo lươn ngon bổ cho các bé. Lươn không giống chạch, nó vàng ươm, dài hơn và đẹp hơn. Chạch và lươn và cùng giống, cùng loài, nhưng hình như giống lươn được yêu mến hơn, được dùng làm chất bổ dưỡng hơn cho cả trẻ em và người già.

Sáng nay, mình nhớ tới giống lươn. Mình cũng thích ăn lươn, nhất là món miến lươn ngay ở Lê Duẩn. Lươn được lọc kĩ, được rán đảo qua chảo, giòn tan, thơm phức. Lươn thơm hay đẩy đưa món miến là nhờ tay người làm.

Hi hi, mình vốn béo. Cứ nghĩ tới món ăn là đã tứa nước miếng. Cứ nghĩ tới món lươn này càng thích, càng yêu.

Ngày mai cũng tới ngày 21/6, ngày của báo chí. Giờ mọi người rầm rộ và tôn vinh những nhà báo. Nhưng phải là nhà báo đích thực nhé. Còn chỉ chệch một li chuẩn là lập tức chúng ta – những nhà báo – trở thành những chú LƯƠN (lẹo) vàng ươm, chỉ một phát là trở thành món nhậu.

Hi hi, chúc mừng các đồng nghiệp lần nữa nhân ngày Báo chí.

Trở lại

Cz6NaPNUAAAsZSQ

Nguồn ảnh: Internet.

Ngoảnh đi ngoảnh lại nắng của mùa hè lại đã rót vàng như mật. Màu của phượng vỹ đỏ chói và tím ngắt của bằng lăng không còn khiến mình thấy giật thột hay xáo động. Mọi thứ thật bình thường. Chỉ có điều thấy thời gian trôi nhanh quá.

Trôi nhanh tới mức, mình rắp tâm chuyển ngữ cho xong Người lạ mà hóa ra mình đã bỏ bẵng từ bao giờ. Nửa năm trôi, không động hề tới câu chuyện. Cũng có nhiều lý do. Bận rộn có. Mệt mỏi có. Tinh thần có. Và quan trọng là cái phần giao diện WordPress tự dưng cứ trục trặc, bài vở post lên cũng chả xem được.

Mới gần đây, mọi thứ đã trơn tru. Không hẳn tinh thần tốt. Không hẳn đã hết đi bận rộn. Việc của hàng ngày thì lúc nào cũng thế. Nhưng chợt đọc lại, thấy cuốn Người lạ của Albert Camus vẫn tuyệt vời. Lại lọ mọ chuyển ngữ và sẽ chuyển dần dần. Đọc cho bản thân và chuyển cho ai quan tâm thì cũng có thể tìm đọc.

Tay lướt bàn phím. Tai cắm giọng ca của Lady Antebellum. Tuyệt lắm. Nghe họ như thẩm thấu từng câu chữ của Camus và nốt nhạc của ban. Lá xanh mướt, khẽ rung rinh trong gió gần trưa. Mọi thứ thật hoàn hảo. Có điều thời gian thì cứ trôi.

Kết bài Live All We’d ever Need  của band là ánh mắt của Charles nhìn Hillary đắm đuối. Nhạc đã dứt. Lời cũng hết từ bao giờ. Charles chỉ cất lên một câu khô khốc Thank You nghĩa là cảm ơn các fan đang nghe ở phía dưới đấy, nhưng mà mình thấy bài hát như mở rộng nhiều chiều.

Và mình nhớ niềm ngóng đợi của chàng trai ở đầu thuyền khi cô gái trở lại thuyền hơi muộn. Đầy da diết, nhớ nhung và thở hắt ra khi nàng đã trở về.

Hi hi, nay cũng thế, chợt gặp lại Người lạ sau cả một quãng dài, sao mà thấy đáng yêu đến thế.

😀