“Xóm”

xom-ra1Thôn xóm, nghe tới chữ Xóm là nghĩ tới làng mạc đồng quê rồi. Nhưng cái Xóm Rá của nhà văn Ngọc Giao rất khác. Sau khi đọc tới dòng cuối của tập Phóng sự Sài Gòn của cụ, mình phải đi tìm cái tên Ngọc Giao là ai. Hóa ra cụ cùng thời với các nhà văn Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Huy Tưởng… Cụ là Thư kí Tòa soạn tờ Tiểu thuyết thứ Bảy. Cụ là người Huế, học ở Hà Nội và thành danh ở Sài Gòn.

Xóm Rá nếu nói là Phóng sự thì không hẳn phải, vì cái văn phòng rất xông xáo, đầy ngồn ngồn chi tiết thời sự và phải người lăn lộn thì mới viết được nhiều chi tiết đắt giá, nhưng thực sự cuốn này của nhà văn Ngọc Giao giống một tiểu thuyết thì đúng hơn. Cụ viết về thân phận người con gái nhưng ở chốn tệ hại nhất, chốn gái (!).

Xóm Rá được phát hành hồi năm 2015, sau khi Ngọc Giao (mất năm 1997, thọ 86 tuổi) đã qua đời được gần 20 năm. Trước đó, nó nằm trong tập di cảo của cụ. Gái trong Xóm Rá rất tri thức. Họ lăn lộn để sống trên thân xác, nhưng xuất thân là những nhà giáo, tiếng Anh tiếng Pháp chửi nhau hơn… gió. Nhàn úp mông, vểnh chân mỗi ngày đều nghiền tiểu thuyết ngôn tình. Liên ngốc nghếch nhưng khi có năm tháng được trở thành người bình thường với những mơ mộng tình ái rất bình thường đã dám đá thẳng vào mặt thằng đàn ông tán tỉnh vớ vẩn. Tân là cô gái mà anh Hai – kí giả Linh (hay chính là cụ Ngọc Giao ngoài đời) – mong đợi nhất sẽ làm gì để giải thoát được hết những cô gái khỏi kiếp lầu xanh, cái Xóm Rá quẩn quanh nhưng đầy chuyện.

Đọc Ngọc Giao ở Xóm Rá vừa dễ vừa khó. Dễ vì cái mạch truyện của cụ là tiểu thuyết, với những tuyến nhân vật giản đơn. Cụ tả từ ông chủ bà chủ lầu cho tới từng cô gái làng chơi, khách chơi đều rất dễ hình dung, dễ mến, dễ yêu, dễ… ghét! Khó ở chỗ ông thỉnh thoảng chơi chữ cổ, chữ của thời các cụ mới dùng, như Lục-xì (bệnh viện hay nghĩa là phiên âm từ tiếng Anh Look, See), bệnh tiêm la… Khó ở chỗ, Ngọc Giao dùng mồm cô gái điếm chửi quí bà sang trọng, đọc rất đã, và rất động… chạm. Mình phải bật cười khi đọc đến đoạn lão già ki bo chỉ dám ngắm gái qua lỗ thủng trên chiếc ô đen mà con ở Na phát hiện ra; đến khi, ông già dám chơi gái, thì … cũng chỉ dám uống nước đường, thay vì gọi những món ngon  phè phưỡn (:D)

Cụ Ngọc Giao chém gió hay lắm, thôi mình chỉ trích nguyên, không bình luận, mất hay:

Thưa bà Tổng, đây là một chỗ bán dâm chuyên nghiệp, một hỏa ngục tập trung tội ác của hàng triệu đàn ông. Họ bước vào đây, họ trả tiền. Họ mua dâm. Chúng tôi, tiền trao cháo múc, chúng tôi bán thịt. Hợp tình. Họp lí. Và hợp pháp. Công khai như một thị trường tự do. Không ai khinh chúng tôi. Bởi như chúng tôi vừa nói, chúng tôi bán dâm chuyên nghiệp, làm đĩ có môn bài, không lậu thuế, không ăn cắp tiền, không đánh cắp tình của ai hết trội! Còn các bậc phu nhân quí phái thì, thưa bà tổng, các bà, tôi biết lắm, hằng ngày hằng đêm cũng bí mật bán dâm. Các bà bán dâm trên xe hơi đi ngắm trăng thanh gió mát. Các bà bán dâm trên bãi biển, dưới chân đồi, trong biệt thự Đà Lạt, Cửa Tùng, Ô Cấp, Huê… Các bà bán dâm cả trong văn phòng nhà vua, trong salon thủ tướng, trước két bạc ngài thủ hiến, trong cánh tay đủ thứ quan to Tây, Nhật, Mỹ. Để làm gì? Để cầu danh vọng cho chồng, để chạy cho tình nhân khỏi tù vì thụt két, để đổi xác thịt lấy cái triện sọn mà bán độc quyền sợi, len, gạo, muối, một tháng lời tậu luôn vài biệt thự…

Còn nhiều chi tiết hay hơn, động chạm phía sau cái mồm của các chị “đĩ rạc, đĩ rày” này.

Trích thì cũng tranh thủ trích thêm một đoạn nữa để thấy cái chua ngoa, đáo để của cụ Ngọc Giao:

Tao nhường quần cho con Nhạn… Na tụt quần ngoài, ném lên tay Tân. Thằng buôn xác thập thò sau chiếc áo quan trong xó tối, nghiêng ngó nhìn bộ đùi Na. Giữa những đống ruột gan, xương thịt thối nát và lạnh cứng, bộ đùi Na còn là thịt sống, còn nóng hổi, còn thơm phưng phức, còn làm cho nó rỏ dãi thèm. Na cười khanh khách, nước mắt ròng ròng bò xuống rìa môi, Na đưa lưỡi liếm nước mắt, và lại cười sằng sặc.

Năm 2012, con trai cụ đã chuyển để xuất bản ba cuốn Bến đò rừng (truyện ngắn), Đốt hương lò cũ (kí về các nhà văn) và Mưa thu (truyện dài) của cụ. Với mạch đọc đang muốn tìm hiểu về văn phong của cụ Ngọc Giao, mình có lẽ lại phải săn tìm nốt ba cuốn kia mất nhỉ!?

 

 

Nước mắt

img732.u335.d20161021.t131220.739633.jpg

Bìa sách

Quả thực là mình không biết buồn hay vui khi đọc “Chuyện ngõ nghèo” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Nhớ cách đây 6 năm, ông đã làm mình khóc với “Đội gạo lên chùa”. Nay không rỏ một giọt nước mắt, nhưng rùng mình, giật mình, ám ảnh khi gặp lại ông.

Nguyễn Xuân Khánh được mọi người biết đến và tôn vinh với “Hồ Quý Ly”, “Mẫu thượng ngàn”, tiểu thuyết lịch sử. Mình thích ông ở những tiểu thuyết rất đời, “Đội gạo lên chùa”. Còn nay là tiểu thuyết triết luận thì đúng hơn “Chuyện ngõ nghèo”.

Bìa đẹp, rất đẹp với minh họa của họa sĩ Đào Hải Phong. Chữ in nổi chắc là chữ viết tay của chính họa sĩ.

Nguyễn Xuân Khánh kể về chú Ỉ nhân vật chính có tên Lợn Bò. Chú là một con vật lai giữa Lợn và Bò. Vẫn gọi chú là Lợn bởi chú được nuôi để lấy thịt, chú có vóc dáng, cách ăn và vẫn xực cám là chính. Chú chỉ là Bò khi nhìn vào mắt đẹp như một chú Bò Ấn Độ và những sợi lông thưa dài, ánh lên một màu vàng.

Ông kể về Lợn mà rất duyên. Lợn để giúp ông thoát nghèo, nhưng thoát đâu chưa thấy, cái lạnh nhất, cái đáng sợ nhất là khi ông tả về việc con Ỉ lai Bò của ông nó nhai Đốt (nhà văn) cứ rau ráu, và nhờ nhai xương, chỉ chừa lại có bộ râu mà khiến cho con Lợn tăng trọng rất nhanh. Phỉnh phờ rất giỏi và lớn lên rất tài.

Nguyễn Xuân Khánh tả thêm về một nhà văn viết triết luận Lợn, tập hợp trong đó những câu chuyện về lợn đầy quái đản. Ông nhà văn có tên là Tám. Để cuối cùng  Tám đã chết vì chính nghĩa, cứu người xả thân quên mình.

Đọc Nguyễn Xuân Khánh thực sự rất sướng. Ông giả bộ là câu chuyện chú Ỉn này là một nhật kí của Lợn. Nhưng thật ra là nhật kí của chính ông. Ông trong truyện tên là Hoàng. Nhân vật Hoàng khi làm tình với vợ thì đuội, trong khi chăm Lợn thì cứ như đang ở… trên mây (!)

Hoàng gặp Hồ Ly để rồi chính Hồ Ly là nhân vật Mi người đọc cũng dễ dàng đoán ra, nhưng Nguyễn Xuân Khánh kể rất khéo, rất tài, liêu trai, dễ đọc, nhưng khó kể lại.

Năm 1981 – 1982, cả nước nghèo, Nguyễn Xuân Khánh kể chuyện nuôi lợn… thì quá ư là đúng rồi, nhưng trong đó có một phần ba là viễn tưởng. Gọi là viễn tưởng mà không phải viễn tưởng. Đó là một xã hội thực văn minh, thực cao đẹp, nhưng tịnh không có nỗi buồn, và đặc biệt là con người không thể rỏ… NƯỚC MẮT.

Ở xã hội đó Nguyễn Xuân Khánh đặt tên là Cực Thiên Thai, từa tựa như Cõi Niết Bàn trong Phật hay Thiên Đường nơi Thiên chúa giáo. Hihi, nhưng Cực Thiên Thai con người hem có làm tình, họ chỉ có lai giống như lợn lai. Và để cuối cùng chúa tể của Cực Thiên Thai có cái tên đánh số là A1, chính là chú Ỉ  Lợn Bò của nhân vật chính Nguyễn Hoàng.

Thú vị này đến thú vị khác khi đọc Nguyễn Xuân Khánh. Với nhà văn, khi đó chưa đầy năm mươi, bút lực còn khỏe, ông viết “Chuyện ngõ nghèo” và được khen là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông. Quả không uổng khi chọn, và đọc.

Ở đất Thủ đô này, nhà nào đã kinh qua chuyện nuôi lợn, đọc lại “Chuyện ngõ nghèo” của Nguyễn Xuân Khánh quả thấy như sao chuyện gì ông cũng tường. Mình đọc và nhớ lại thời mẹ nuôi lợn. Ngày xưa chả hiểu sao, mẹ chỉ chọn nuôi lợn đen. Bà chăm chỉ vớt bèo, thời đó bà làm ở cách nhà những bảy cây số, đầy bèo. Bà mua rau muống, bà tích nước gạo, đồ thừa để nấu cám cho lợn ăn. Nhưng lần nào chú lợn đen của bà cứ thau tháu ba mươi cân là… đổ vật ra chết. Ngày đó, mình mới mười một mười hai, chưa hiểu nỗi đau, thương mẹ. Nhưng cũng thấy bà rất tội, cố vớt vát thuê người mổ lợn tháu đó rồi bày ra ngay ở KTT bán thịt cho những người dân khi đó vừa đói, vừa thèm… thịt lợn. (Thôi cũng đành ăn tạm).

Chuyện lợn chết, được Nguyễn Xuân Khánh đặc tả với nhân vật Lân. Nhiều bí ẩn và thú vị, sợ nhất là vớt lòng dưới cống đen ngòm, bà bán lòng lợn thì dùng hóa chất tẩy sạch rùi luộc thơm, rán giòn bán cho người ăn. Còn Lân thì đem nó tái chế thành… món ăn để nuôi lợn tiếp. Vừa đọc vừa kinh sợ.

Hi hi, để kể “Chuyện ngõ nghèo” thì còn nhiều nhiều chi tiết hay lém. Ai đó, muốn thưởng thì mời… mua, hoặc qua mình cho mượn.

Thế nhỉ?! 🙂

Lươn (lẹo)

lươn

Nguồn ảnh: Internet.

Lươn là giống cá rất nhiều đạm. Những em nhỏ cần bổ sung dinh dưỡng và can-xi, các bà mẹ thường cẩn thận làm món cháo lươn ngon bổ cho các bé. Lươn không giống chạch, nó vàng ươm, dài hơn và đẹp hơn. Chạch và lươn và cùng giống, cùng loài, nhưng hình như giống lươn được yêu mến hơn, được dùng làm chất bổ dưỡng hơn cho cả trẻ em và người già.

Sáng nay, mình nhớ tới giống lươn. Mình cũng thích ăn lươn, nhất là món miến lươn ngay ở Lê Duẩn. Lươn được lọc kĩ, được rán đảo qua chảo, giòn tan, thơm phức. Lươn thơm hay đẩy đưa món miến là nhờ tay người làm.

Hi hi, mình vốn béo. Cứ nghĩ tới món ăn là đã tứa nước miếng. Cứ nghĩ tới món lươn này càng thích, càng yêu.

Ngày mai cũng tới ngày 21/6, ngày của báo chí. Giờ mọi người rầm rộ và tôn vinh những nhà báo. Nhưng phải là nhà báo đích thực nhé. Còn chỉ chệch một li chuẩn là lập tức chúng ta – những nhà báo – trở thành những chú LƯƠN (lẹo) vàng ươm, chỉ một phát là trở thành món nhậu.

Hi hi, chúc mừng các đồng nghiệp lần nữa nhân ngày Báo chí.

Trở lại

Cz6NaPNUAAAsZSQ

Nguồn ảnh: Internet.

Ngoảnh đi ngoảnh lại nắng của mùa hè lại đã rót vàng như mật. Màu của phượng vỹ đỏ chói và tím ngắt của bằng lăng không còn khiến mình thấy giật thột hay xáo động. Mọi thứ thật bình thường. Chỉ có điều thấy thời gian trôi nhanh quá.

Trôi nhanh tới mức, mình rắp tâm chuyển ngữ cho xong Người lạ mà hóa ra mình đã bỏ bẵng từ bao giờ. Nửa năm trôi, không động hề tới câu chuyện. Cũng có nhiều lý do. Bận rộn có. Mệt mỏi có. Tinh thần có. Và quan trọng là cái phần giao diện WordPress tự dưng cứ trục trặc, bài vở post lên cũng chả xem được.

Mới gần đây, mọi thứ đã trơn tru. Không hẳn tinh thần tốt. Không hẳn đã hết đi bận rộn. Việc của hàng ngày thì lúc nào cũng thế. Nhưng chợt đọc lại, thấy cuốn Người lạ của Albert Camus vẫn tuyệt vời. Lại lọ mọ chuyển ngữ và sẽ chuyển dần dần. Đọc cho bản thân và chuyển cho ai quan tâm thì cũng có thể tìm đọc.

Tay lướt bàn phím. Tai cắm giọng ca của Lady Antebellum. Tuyệt lắm. Nghe họ như thẩm thấu từng câu chữ của Camus và nốt nhạc của ban. Lá xanh mướt, khẽ rung rinh trong gió gần trưa. Mọi thứ thật hoàn hảo. Có điều thời gian thì cứ trôi.

Kết bài Live All We’d ever Need  của band là ánh mắt của Charles nhìn Hillary đắm đuối. Nhạc đã dứt. Lời cũng hết từ bao giờ. Charles chỉ cất lên một câu khô khốc Thank You nghĩa là cảm ơn các fan đang nghe ở phía dưới đấy, nhưng mà mình thấy bài hát như mở rộng nhiều chiều.

Và mình nhớ niềm ngóng đợi của chàng trai ở đầu thuyền khi cô gái trở lại thuyền hơi muộn. Đầy da diết, nhớ nhung và thở hắt ra khi nàng đã trở về.

Hi hi, nay cũng thế, chợt gặp lại Người lạ sau cả một quãng dài, sao mà thấy đáng yêu đến thế.

😀

 

Món trai

1437529747-trung-truc-xao-he-8

Nguồn ảnh: Internet. (Vì chưa kịp chụp đĩa bầu xào trùng trục của mình). 😀

Mình sinh ra ở vùng đất sông Đà. Lớn lên bên sông Nhuệ. Tuổi thơ ở cùng ông bà bên dòng sông Cầu. Dù chỉ xí xón ngóp ngóp dưới nước như những chú cún con, chưa dám vượt sông bao giờ, nhưng mà mình yêu những con nước.

Ngày hè thường là những buổi tắm sông thỏa thích. Sông Nhuệ đục lầm thì bọn mình vầy bùn, nghịch đất sét. Sông Cầu trong mát, nhưng đến hè thì cũng chả được trong, nhưng nước ăn và uống gánh từ sông về. Nước sông Cầu vừa để tắm, giặt – đủ cả.

Sông Đà thì chỉ ngắm dòng thác, ngồi bên thủy điện, nhưng chưa dám một lần thả chân nghịch nước.

Nhưng sông bao giờ cũng là niềm hoài vọng, an ủi và hướng về của mình. Úp mặt bên rệ đê toàn cỏ, ngửa mặt lên trời nheo mắt ngắm mây trong, tất cả lại hướng về mặt sông êm đềm và mát rượi. Sông như một điều gì đó nằm lòng trong mình.

Hihi,  nói về sông để quay về những buổi đi mò trai, ốc, hến. Ngày xưa đói, có gì ăn đâu, hè tự động ngụp xuống và vầy bùn, vầy thêm cả mớ trai, trùng trục. Ít lắm cũng được bữa nấu với rau sam, rau rệu hái ở ven bờ mương. Mát thôi rồi.

Giờ đầy đủ, trai, hến, trùng trục bán đầy chợ. Thậm chí siêu thị còn bán sẵn loại trai hến đóng đá. Người nấu, người làm bếp chỉ việc mua về, rã đông rồi nấu. Vẫn ngon với những người thưởng thức, bớt mệt với người nấu, nhưng quả thực người nấu ăn mà nếm những món canh trai canh hến, trùng trục của mình thấy hình như nó không được… ngọt như ngày xưa (ý)!

Ngày bé, thích trai vì mẹ làm xong là dùng vỏ trai có tia óng ánh mài thành cúc, thành những chuỗi trang sức của riêng mình. Cái sần sần, cái màu hệt nhưng ngọc trai đắt giá khi này, ngày xưa nó lung linh như ấu thơ một thủa.

Ngày nay, không thích hến, vì hến đãi lâu, dù ăn trong ba loại trai – trùng trục – hến, thì hến ngọt nước nhất. Vị đậm đà nhất.

Giờ chỉ thích trùng trục. Vừa phải vì vỏ bé, không hao lúc nào. Vừa phải vì nó trung dung giữa trai (to đùng) và hến (bé tẹo). Trùng trục luộc xong, khi luộc nhớ cho tí muối nó mới róc, trùng trục cũng dễ nhặt bằng tay, nhanh và không phải đãi bằng nước như hến (dễ nhạt bớt vị).

Nói chung, ăn uống cái gì cũng cầu kỳ. Món nước để riêng. Nhớ bỏ phần cặn toàn bùn, rác, rều, nếu còn. À mà trước khi luộc, ngâm kĩ với nước gạo đặc vài giờ, trùng trục rất béo, nước đục mà ngọt thôi rồi. Còn nếu quên và không có nước gạo thì chịu khó ngâm bằng nước trắng cũng được.

Cái là nhân trùng trục nhớ bóp bỏ phần (…) thừa, kẻo khi xào lên dễ có thêm mùi thoảng thoảng, không phải mùi thơm của thức ăn. Trùng trục đó nếu thích ăn cho đậm đà, bỏ thịt lợn xay, nêm mắm cốt, đun nhỏ lửa. Săn săn một chút, hơi cháy cạnh, thơm lừng, là có thêm món ăn cơm trắng thôi rồi là… hết bay vài bát.

Nước còn thì để nấu bát canh mùng tơi suông. Nước trùng trục nấu mùng tơi cũng hợp như gái phải hơi trai ý ạ.

Còn hợp nhất món trùng trục chính là bầu nạo nhỏ, xào cùng cả nước luộc và cho thêm thịt lợn xay/băm (nếu muốn thật sánh, thật béo, thật quyện). Món xào này phải có hành, thì là. Quên thì là, bát bầu xào trùng trục sẽ kém ngon hẳn đi một nửa.

Hè rồi, lâu lắm chả được thả mình về dòng sông quê, chỉ còn biết ngậm ngùi mà chén cơm với bát bầu xào trùng trục thôi vậy.

😀

 

Phép thử

love

nguồn ảnh: Internet.

Liệu có trường tồn với thời gian một thứ

Tiền bạc không thể mua

Không thứ gì đổi chác

Chỉ có duy nhất chính nó đáp lại

Tấm thịnh tình của tháng năm

 

Cây đổi lá qua mùa

Trẻ lớn lên theo năm tháng

Người lớn già dần

Tính cách liệu đổi thay như thế

Và thứ tình cảm trong veo em có

Là gì khi anh chẳng rõ chẳng hay

 

Em đặt phép thử bằng một nụ cười

Em đặt lên đó một niềm tin vĩnh cửu

Em đăt cả vào dấu tay hờ hững

Em nương theo ánh mắt xa xăm phía cuối con đường.

 

Để rồi dấu mắt cứ mãi trường tồn

Dù em rõ rằng mình đang hoài vọng

Nhưng em rõ mình không đánh mất

Anh trong sâu thẳm của riêng em.

 

                                                                                 @May.N.H.T.2017

 

(Dưa) bắp cải

is

Hình trên mạng. Món bắp cải luộc nhà mình ngon tóa, ăn hết sạch mà quên chưa kịp chụp. 😀

Mùa này bắp cải nhiều vô kể, giá cũng rẻ bèo. Mùa đông miền Bắc không ăn thứ cải bắp xanh từ Đà Lạt chuyển về. Cải bắp đó thường là cứng, luộc kĩ ăn có ngọt nhưng vị ngọt có gì đó gia giả. Còn bắp cải miền Bắc, cả cái to, cuộn tròn. Thường thì lá ngoài xanh ngắt được phạt đi, người ăn chỉ chọn phần lõi. Nhớ ngày bé, bắp cải được tận dụng tối đa. Lá già quá phần lợn. Lá còn xanh để thái thật nhỏ, thái chỉ, rửa sạch, thêm dăm, hành, pha nước muối thật khéo. Ăn cải muối xổi hoặc chờ chua, đều có vị ngon riêng.

Cải phần trắng nõn, hoặc thái mảnh, đem xào với cà chua tóp mỡ. Mùa đông, cái vị mỡ, thêm tí chua của cà, ngọt của cải, đánh cũng hết vài bát tô cơm. Nhà nghèo, có món rau ăn thế là sang. (Mà sang mới có thêm tóp mỡ nhé, còn không chỉ là mỡ không xào lấy được cho thơm).

>> Mớ cá

Phần lõi cải bắp cũng không bỏ phí. Chỉ tước đi phần bên ngoài cứng. Phần lõi trắng muốt đó thái thành miếng. Khéo thì tỉa hoa. Đem bỏ vào bát dấm đường, ớt, tỏi để ngấm. Cả cái bắp cải, chừng được non bát ăn cơm, nhưng cái phần dưa góp đó cũng khiến như mâm cơm có thêm món. Mà ăn với cơm hay ăn không cũng vào lạ.

Ấy là bắp cải khi thừa ra mới đem làm dưa thôi. Còn bình thường cứ cắt to. Ai trồng bắp cải rõ nhất, nước tưới toàn nước giải pha loãng. Vì thế, cắt miếng cải phải chi li tách từng phần, tách rời ra, bỏ những phần lá úa (nếu có), ngâm muối. Rửa sạch, vớt ra để ráo.

Chuẩn bị sẵn cái nồi to. Bắp cải thế mà cũng mang tiếng ngót. Nước muốn ngọt đậm thì cho ít thôi, còn muốn nhiều nước luộc để chan thì pha kha khá. Mà đừng quên rửa thật sạch một quả trứng gà (hai càng tốt) mà nếu không có thì tạm dùng trứng vịt (thay thế). Luộc chín rau là trứng cũng chín.

>> Cọ xoong

Ái dà, món rau bắp cải luộc càng thêm đậm, thêm thơm khi chấm đẫm với nước ma-zi (xì dầu) dằm quá trứng luộc nóng hôi hối. Vị tanh của trứng chả thấy đâu, chỉ thấy váng vất những đâu đó ngọt đậm nơi đầu lưỡi. Vã không cũng hết nửa cái bắp cải đã luộc. Còn ăn với cơm hoặc bữa cơm còn nhiều món, thì cả nhà cũng đánh thẳng băng đĩa rau bắp cải luộc to tộ đó.

(Nghĩ đến đã thấy thèm).

:P)

À quên, dưa bắp cải đã trót hơi chua rồi, bỏ nấu bò, nấu sườn hoặc xào với thịt lợn xay. Không còn gì tuyệt hơn. 😀