Giận

images (1)

nguồn ảnh: Internet.

Tối qua, trên dường về nhà. Xe máy đang bon gần tới ngã năm, nghĩa là mình cũng đã sắp về đến nhà. Tạm dừng lại đôi chút, đèn đỏ gọi. Cách ngã rẽ 5 mét, ngay phía trước mình, một chiếc xe Space hay Lead màu đen (đừng hỏi mình về các loại nhãn hiệu xe, mình dốt lắm). Cậu bé cô bé còn rất trẻ. Mặc cùng màu đen. Cậu bé diện đồ thể thao, còn cô bé mặc quần đùi đen. Cặp đùi cho mình thấy cô bé còn rất trẻ.

  • Anh im đi, tôi không phải là loại đàn bà la liếm (!)

Cô bé quát khá to, xe mình phía sau, nên cũng đủ giật mình. Cậu bé đang lái xe không phản ứng gì. (Hay cậu bé đáp khẽ mà mình nghe không rõ).

Cô bé tiếp tục vùng vằng, tay không đặt ở vùng eo hay chạm vào cậu bé, mà một tay buông thõng, một tay đặt trên đùi của chính cô. Cô bé tiếp tục dùng  hai chân gạt phắt chỗ để chân cho nó cụp lại. Chân cô lơ lửng, cô đập lại vào nút để nó tiếp tục bật ra, còn có chỗ gác chân.

(Lại thì thầm gì đó vào tai cậu) và thái độ của cô bé rất đỗi vùng vằng.

Mình đi ngay phía sau. Im lặng tiến theo. Cậu bé không đèo cô bé tiếp tục dấn lên để chờ đèn đỏ. Cậu tấp vào lề đường từ tốn. Gạt chân chống. Tháo mũ bảo hiểm và cầm trên tay rồi sải những bước chân rất dài, đi bộ.

(Mình nghĩ thầm, vậy là chấm hết một mối quan hệ)

Nhớ lại hôm Chủ nhật hai tuần trước, ngay trên ngả đường Huỳnh Thúc Kháng, mình cũng gặp một đôi như thế. Cô bé này lớn tuổi hơn. Cô bé diện đồ trắng, cũng vẫn là quần đùi của giới trẻ ưa dùng. Cô khóc to và bù lu bù loa. Cậu bạn trai (mình đoán thế) cướp nhanh tay lái, đội vội mũ bảo hiểm và đèo cô bé rẽ quặt sang phải. Mình tiến thẳng, nhưng ngoái sang vẫn thế cô bé tiếp tục khóc to, lắc người và không chịu bám chặt vào eo người lái.

(Tuy nhiên cả hai vẫn đang ngồi chở nhau trên chiếc xe).

 

 

 

Advertisements

Thương

trump

Donald Trump Nguồn ảnh: Internet.

Sáng nay mới 6h30, cầu thang KTT tầng hai lênh láng nước. Nước chảy tràn từ bể nước của một hộ. Chủ hộ mới đến, đi vắng. Bể nước mới sửa không hiểu sao, nước bơm từ bể nước chung của KTT không lên bể, tràn ra sàn nhà, và chảy ra ngoài.

Ông trưởng khu, bà phu nhân, hàng xóm đều xem xét, bình luận. Chủ hộ là con trai của cụ chủ hộ cũ. Con trai mới chuyển đến để cha mẹ về nhà cũ của cậu. Chủ hộ mới chuẩn bị cưới vợ khác, vợ cũ ở cạnh nhà cũ chia đôi, vì thế phải chuyển về nhà bố mẹ. Như một sự tráo đổi, thay thế, tránh những phiền hà.

Cụ bà ngày nào cũng thấy đáo quá. Cụ gần 80 mươi, mắt mờ lắm rồi. Vẫn phải con cón với cậu con trai. Vẫn chưa hết lo. Cụ ở KTT này được gần 2 năm, từ cái lọ nước lavie cũ, đến những hộp carton, cụ đều gom lại để góp nhặt từng đồng. Chưa kể còn phải chăm cụ ông.

Mẹ già vẫn chăm con gần già.

Khả năng là trưa nay cụ bà lại phải sang để dọn nhà giúp cậu con trai còn bận rộn với việc bán nước ngoài công viên, kiếm tiền.

Nghĩ mà thương.

Nhưng qua trao đổi với bác hàng xóm liền vách nhà cụ. Chị bảo, hai cậu con trai, cậu lớn hơn không nhìn bố mẹ vì các cụ cho tiền không đều. Cậu em này được cho nhiều hơn thành ra ở gần bố mẹ. Nhưng bố mẹ vẫn phải chăm sóc.

  • Nhưng cũng tại cụ cả. Cụ đã bán tới 11 cái nhà. Mà phải được lãi cụ mới bán.
  • Vậy à chị. Em chỉ nghe cụ kể chuyện không hợp con trai. Chuyện cậu em bị vợ lừa phải chia nửa cái nhà.
  • Cậu này trông mặt dữ dằn thế nhưng lành lắm. Ai đời đàn ông lại bị vợ thuê người về đánh. Khổ không?!
  • Em có biết đâu. Thương thế.

Cậu con trai cụ là đù đờ nên dễ cảm thông, thương nhưng mà đáng giận. Cụ bà càng làm thế, các con cụ càng không thể nào trưởng thành, dù đã xấp xỉ năm mươi.

Còn có một thứ kiểu như vĩ nhân, nói chuyện xưng tôi hoành tráng. Nói thực nhá, cái ông Trump cũng đáng thương thôi. Ông ta được tôn xưng để đứng lên. Đứng vậy ở vị trí chót vót cũng chả sung sướng gì. Ở một chốn mà người ta yêu mến và trọng vọng mới đáng, còn phải chịu những búa rìu của dư luận thì thà anh cứ ngồi phệt dưới đất có phải hơn không?!

Thương lắm í.

😦

Khu vườn

Cách đây không lâu, mình gặp ông anh rể họ. Anh trẻ hơn mình nhiều tuổi. Anh học võ, vừa thiền và đang làm môi sinh. Nghĩa là anh giúp dân cư thành phố tạo ra những khu vườn trong một khoảng không gian chật hẹp. Nhà ống, nhà cao tầng, nhà có khoảnh vừa nhỏ thôi, cũng vậy có thể tạo ra một khu rau sạch, từ chính những thùng rác. Anh không sáng tạo, mà anh học hỏi kinh nghiệm của người Nhật và đang thực thi. Từ đợt đó, mình chưa gặp lại anh, cũng chỉ mới nhìn khu vườn của anh qua hình ảnh trên máy tính. Nhưng mình biết, anh đang thành công với khu vườn. Dân tình có rau sạch chén, rác được thu gom gọn và anh thì thu được bộn tiền.

Đã có những thời gian – những thời gian khi hôn nhân của tôi dường như nặng nề hơn tôi tưởng – khu vườn đã là nơi nương náu, những thời gian khi khu vườn trở thành niềm vui. (*)

Bà Camilla rất yêu khu vườn. Bà có sung sướng với thiên nhiên, chạm vào cây cỏ với niềm thích thú và bà chỉnh sửa lại khu vườn cho thật đẹp với những mê cung dành cho cậu con trai 31 tuổi, đẹp trai thành đạt, nhưng phải ngồi xe lăn. Will vẫn điều khiển được cảm xúc và ý nghĩ bằng bộ não hoàn toàn tinh tế. Nhưng mọi thứ từ cổ xuống là hoàn toàn bất động. Will phải có sự trợ giúp về y tế của Nathan, về tinh thần của Lou. Will chỉ có mọi người sáu tháng để Will sẽ tìm đến cái chết. Mong muốn giải thoát cho chính Will và những người thân như mẹ là bà Camilla, bố là ông Steven, cô em gái Geogia.

Gói gọn trong 600 trang sách Trước ngày em đến (nguyên bản: Me before You), được dựng thành phim 2015 và được chiếu ở các rạp của Việt Nam năm 2016. Phim xúc động bởi dường như cốt truyện chính của Will do nữ tác giả Jojo Moyes viết ra đã được chuyển tải hết trên phim. Xem phim cũng tỏ mà đọc truyện thì cũng vẫn thấy phì cười với cô Lou, thương cảm với cậu Will. Nhưng truyện khác là trong đó có nhiều chương là tự truyện được dẫn dắt bởi bà Camilla, bởi ông Steven, và cô em Treena của Lou. Đọc mới thấy lớp lang của phân tích tâm lí và con đường dẫn tới cái chết tự nguyện của Will ở Thụy Sĩ thế nào.

Mình thích Lou vì cô nàng ngây thơ, chả dám thử một cách gì mới trước cuộc đời thì đã được Will – gần như bất động – xoay chuyển. Cuốn Trước ngày em đến ra mắt ở Anh năm 2012, thật là một câu chuyện cô bé Lọ Lem hiện đại. 2015 có ấn bản tiếng Việt và đã tái bản ngay sau khi phim được chiếu ở các rạp Việt. Đằng thẳng ra thì Trước ngày em đến là một cuốn ngôn tình, nhưng thật ra là một ẩn giấu thiền ngay trong đó.

Tôi phải âm thầm nói với nó rằng mọi thứ có thể thay đổi, sinh trưởng hay lụi tàn, những cuộc đời vẫn tiếp tục. (*)

Jojo vốn là một nhà báo, nên cách nhìn trong truyện của cô cũng đầy vẻ quan sát. Cảnh cô tả hàng xóm nhà Lou có vụ đánh ghen, nhưng bà mẹ của Will đến tìm Lou để yêu cầu cô quay trở lại làm việc mới thực sự gây ấn tượng. Mình bật cười nhiều đoạn, rơm rớm nước mắt cho đến cuối truyện và đôi lúc cảm giác như có một phần là mình ở trong Lou. Nhưng mình lại không thích cái kết của Jojo dù vô cùng lãng mạn.

Will khi đó đã ở thiên đàng. Lou mở thư ra và đọc những lời anh nhắn nhủ. Anh  gửi cô một khoản đủ để cô trang trải cho  cuộc sống tự lập của cô. Kết rất có hậu, cô đọc thư trong một khung cảnh Paris đầy nắng, mùi bánh thơm phức (đúng như sở thích cô yêu) và cả mùi cà phê thoang thoảng. Thú thực, mình không thích khoản tiền mà Will tặng Lou chút nào, dù Jojo không nói là Lou có nhận nó hay không.

Và cái mình thích nhất vẫn là khu vườn của bà mẹ. Khu vườn có tòa lâu đài cổ vùng ngoại ô Anh đặc trưng. Mình chưa một lần được tới đó, nhưng khu vườn như có gì cổ tích, biệt đãi mình qua từng dòng chữ hiện ra. (Lạ nhỉ!?)

Mình chỉ rơm rớm thôi, chợm mắt hai lần, không phải đến mức sụt sùi, khóc sưng cả mắt… như cô bạn đồng nghiệp nhỉ (!?).

(*) Trích nguyên trong Trước ngày em đến.

Quí trọng

 

barlow-gary-4fffe4d2d2461

Gary Barlow. Ảnh: fanart.tv

Gần trọn một tiếng đồng hồ được nghe Gary Barlow trải lòng trên một chương trình truyền hình của BBC. Đài không thấy thể hiện chương trình được dựng năm nào nhưng đẩy lên You Tube vào tháng 11/2014. Gaz thành công và là cái tên được nhắc đến khắp nước Anh và thế giới, cùng với thương hiệu của ban nhạc Take That. Nhưng phải nghe “When Corden met Barlow HD” thì mới rõ là Gaz đã phải tìm lại mình, đầy can đảm và cụ thể thế nào.

Chương trình kể về một anh chàng Gaz vô cùng thành công của thủa nào, 1996, khi ban nhạc tan rã do quyết định bỏ đi của Robbie Williams. Rob sau đó đã thành danh nhanh chóng, 2000 đã nổi tiếng với “Angel”. Gaz mất hút. Thậm chí trong một chương trình công bố giải thưởng, Gaz béo ị, mặc áo còn hở cả cái bụng béo to uỳnh lên để trao cúp. Ống kính máy quay chĩa tới, trông Gaz đầy thương cảm, còn Rob thì vô cùng hãnh diện và tự hào. Mình khoái Rob cực kì, nhưng thấy hành động của Rob lúc đó là vô cùng… phản cảm.

7 năm rơi vào quên lãng, tưởng chừng như không thể vực nổi, cậu hàng đẹp trai thành công nhất Take That với những bản ballad lãng mạn do chính tay anh viết “A million of love songs”, “Pray”, “Back for Good”… lúc đó chỉ còn là một người trông hệt một thằng hề, nặng hơn 100 kg.

Nhưng chính những chỉ trích của Rob, những thành công mà Rob đã nhận được trở thành một cú phản đòn vô cùng tác dụng với Gaz. Gaz đã tỉnh giấc ngủ đông, trở lại với Take That 2005, nay TT cũng đã tuyên bố tan rã sau nhiều lần tái rồi hợp, nhưng đỉnh cao mà Gaz đã và đang đạt được là không thể phủ nhận.

Rob thì ngay khi rời khỏi ban nhạc đã thành công ngay tắp lự, nhưng rồi Rob cũng mất 6 năm trời, mà theo như Rob công bố là “về hưu”. Rob cũng chẳng âm nhạc, chỉ có gái gú, béo ú và những tuyên bố lập dị. Chưa kể còn ma túy. Nhưng chỉ có con người mới tự vực dậy, tự cứu mình, và chỉ cần một bước tỉnh ngộ, tự quí trọng bản thân mới khiến cho cả Rob lẫn Gaz đều đạt được đỉnh cao  phong độ. Và lúc này, mình thấy hiểu thêm về video album chung của hai người – “Shame”.

>> Liền

Take Take tan rã lần đầu lúc Gaz và Rob mới ngoài hai mươi, Rob và Gaz tưởng chừng như không thể nhìn nổi mặt nhau, vì xúc phạm, vì phỉ báng, nhưng chỉ khi trải qua những khổ đau nhất, hồi phục trở lại, họ đã biết quí trọng nhau. QUÍ TRỌNG TÌNH BẠN giữa hai người.

Mình mơ hão huyền, nhưng biết đâu, trong năm nay họ lại đang ấp ủ một album chung giữa hai người.

😀

 

Nhắc nhớ

thornbirds-435

Richard Chamberlain và Rachel Ward trong phim SX năm 1983 Enter a caption

Có một thứ thầm lặng. Hiện hữu. À, không hiện hữu. Lặng lẽ đó đi bên bao người. Phải chăng đó là tiết trời. Không, tiết có bốn mùa, vẫn lặp đi lặp lại chứ không liên tục. Phải chăng là yêu thương. Đâu có, yêu thương, hờn dỗi lẫn đầy.

Ồ, thế là cái gì mãi trường tồn, vẫn lặng chảy như dòng sông miết mải.

Xin thưa, đó chính là thời gian.

Trôi và trôi, bình lặng.

Bên đời.

Hôm nay lãng đãng thế vì tối qua vừa khép xong dòng cuối cùng của cuốn “Thorn birds”, tác giả Colleen Mc Cullough. Bà vừa mất đầu năm 2015, sách của bà được biết đến ở Việt Nam với tiêu đề “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của dịch giả Phạm Mạnh Hùng. Ông dịch từ tiếng Nga. Còn bản dịch của  Trung Dũng (tức nhà báo Lý Quý Trung) từ nguyên bản tiếng Anh. Nếu ai đã đọc cả hai bản, quả là có nhiều chi tiết khác.

Khác về tên gọi do cách chuyển thể tên và cách ra tiếng Nga rồi chuyển về tiếng Việt thì có lẽ thể tất được. Nhưng khác về hội thoại, khác về một số đoạn, thì mình cũng chưa hiểu nổi, vì sao? Có lẽ là do tái bản, được chính tác giả cắt bớt hay thêm vào chăng?

Đọc bản dịch của ông Phạm Mạnh Hùng lâu lắc rồi, đâu như năm đầu vào đại học, hay tốt nghiệp đại học thì mình không rõ. Nhưng đọc bản dịch của ông Trung Dũng thì vừa mới đây thôi. Và lúc này đọc lại, không phải bởi hay bản dịch có những chi tiết khác nhau, mà đúng là thời gian nhắc nhớ – nó hiện hữu. Năm ta trẻ, đọc tiểu thuyết này khác, giờ bốn mươi, thấy khác.

Trước chỉ trọng tâm rung rinh vào cái rung động, cái xả thân với tình yêu giữa Meggie – Ralph. Nó hấp dẫn bởi tình yêu bị cấm đoán. Nó hấp dẫn thì những rung cảm, những khắc khoải, động chạm đều khiến như rạo rực tò mò. Nay cái phần tình yêu đó chỉ trở thành thứ yếu, thậm chí còn thấy trẻ con và hơi buồn cười.

“Những con chim ẩn mình chờ chết” (NXB Trẻ, 2015, Trung Dũng dịch) khiến mình khóc hai lần. (Nghe buồn cười nhỉ). Lần đầu là khi thấy ông bố Meggie – ông Paddy bị chết cháy và cậu con trai Stuart đi tìm cha đã bị heo rừng đè chết. Lần hai, cảm xúc của Ralph khi mất Dane. Không hề sụt sịt, chỉ là những giọt nước mắt chảy dài, nấc sâu.

Cách xác con ngựa không xa, khuất sau một thân cây nằm ngang là những phần còn lại của một xác người. Không thể nào lầm được. Ướt đẫm dưới cơn mưa, cái hình thù màu đen nằm ngửa, cong theo vòng cung, hai mông và hai vai chấm đất. Hai tay dang rộng ra, gập lại ở khuỷu như đang hướng lên trời cầu nguyện; mấy ngón tay lộ xương vì thịt đã ra, co rút lại như đang bấu víu vào khoảng không. Hai chân cũng dang ra, hơi co lại ở đầu gối, còn ở nơi mà trước kia là cái đầu thì chỉ còn hai hố mắt trống trơn!

Chỉ có thể chứng kiến thực sự Colleen McCullough mới có thể tả một cách xác thực thế. Cái thân thể chịu bao cơn đau đớn từ cơn cháy, không thoát nổi. Ông Paddy chết như một sự hành hạ, ông yêu thương Fiona nhất nỗi, nhưng cũng hành hạ bà theo cách khó tả luôn. Ông chết để giải thoát cho chính ông, hay cho bà vợ. Nhưng bà Fiona đã hóa đá, vì chính đến lúc đó mà mới nhận ra, bà đã và sẽ mãi yêu ông.

Hồng y de Bricassart được thông báo ông là cha đẻ của Dane thì cũng là lúc ông đã vĩnh viễn mất nó. Meggie đã đánh cắp vật quí giá của Chúa, cô cũng chỉ giữ nó được hai mươi sáu năm mà thôi. Nhưng ông đã hạnh phúc và đủ đầy bên Meggie và con trai của mình. (Khó hình dung được hình thể của nhà văn Collin với những gì tinh tế mà bà biểu đạt thế).

Hôm trước, bốn cô bạn cấp ba ngồi lại với nhau để ăn chúc mừng sinh nhật. Gương mặt bọn mình có già đi, nếp nhăn xuất hiện. Nhưng thần thái và tính cách thì vẫn y nguyên. Dĩ nhiên, đều sẽ có người giàu, người nghèo, nhưng khi đã gặp nhau và tìm lại kí ức thủa học sinh thì khó phân biệt nổi. Cả bốn đứa thử đang chờ theo thời gian, lũ chúng ta gặp nhau lúc ngoài 60, tức là cũng chừng 20 năm non nữa xem thế nào nhỉ (!)

Thời gian luôn ở cạnh bên – luôn nhắc nhớ.

😀

colleen-mccullough-435

Colleen McCullough. Nguồn ảnh: People.com

 

Cũng giống như ai

FullSizeRender (3)

Nguồn ảnh: Brad Pitt’s FB

Nam diễn viên điện ảnh Brad Pitt mới giăng stt trên FB của mình. Cũng là chia sẻ, nhưng có lẽ nổi tiếng nên càng có nhiều người theo dõi, và cũng bởi cái danh của họ đã rõ, thì họ nói gì dường như cũng dễ nghe, và dễ tiếp nhận. Anh viết:

Mọi người nghĩ bởi chúng tôi giàu và nổi tiếng nên chúng tôi không thể vượt qua mọi điều. Chúng tôi thực sự giống như mọi người khác. Chúng tôi là con người. Vợ tôi bị ốm. Cô ấy thường xuyên căng thẳng vì trục trặc công việc, cuộc sống cá nhân, thất bại của cô ấy và rắc rối với bọn trẻ. Cô ấy gầy đi 30 pound (chừng hơn 12 kg) và nặng chừng 36-37 kg năm cô ấy 35 tuổi. Cô ấy còn da bọc xương và ngày nào cũng khóc. Cô ấy không phải là người phụ nữ hạnh phúc. Cô ấy chịu đựng những cơn đau đầu liên tục, đau tim và đau dây thần kinh phía lưng và xương sườn.

Cô ấy ngủ không được tốt và thường buồn ngủ vào mỗi sáng rồi mệt rất nhanh trong ngày. Mối quan hệ của chúng tôi trên bờ vực tan vỡ. Sắc đẹp đã rời bỏ cô ấy, cô có bọng dưới hai mắt, cô ấy đấm thùm thụp vào đầu và ngừng chăm sóc bản thân mình. Cô ấy từ chối đóng phim và từ bỏ mọi vai trò. Tôi mất hi vọng và nghĩ chúng tôi sẽ nhanh chóng li dị nhau thôi… Nhưng rồi tôi quyết định phải hành động. Hơn tất thảy, tôi có người phụ nữ đẹp nhất trái đất này. Cô ấy là biểu tượng của hơn một nửa sổ đàn ông và phụ nữ trên hành tinh, và tôi là một người ngủ gật bên cô ấy và ôm bờ vai cô. Tôi bắt đầu đeo đuổi cô bằng hoa, những nụ hôn và nhiều thứ kèm theo. Tôi gây bất ngờ và làm hài lòng cô mỗi phút. Tôi tặng cô ấy nhiều quà tặng và sống chỉ dành riêng cho cô ấy. Tôi nói trước công chúng chỉ duy nhất về cô ấy. Tôi hợp nhất mọi chủ đề hướng về cô ấy. Bạn không tin nổi đâu, nhưng cô ấy đã bừng sắc. Cô ấy trở nên tốt hơn bao giờ hết. Cô ấy tăng cân, không còn căng thẳng và yêu tôi hơn tất thảy mọi điều. Tôi chẳng có một bằng chứng nào chứng tỏ cô ấy CÓ THỂ yêu nhiều đến vậy. Và sau đó tôi nhận ra một điều: Người vợ là sự phản chiếu của người chồng cô ấy. Nếu như bạn yêu cô ấy đến mức điên rồ, thì cô ấy cũng sẽ trở nên điên cuồng đến vậy”.

(N.H.T chuyển ngữ)

Thực sự cảm động, bởi: Cất những lời có cánh với một người đang trong tình trạng tuyệt vọng, quả khó hơn nhiều với một phụ nữ xinh đẹp; và người chồng chả mấy khi nói yêu đương cụ thể và rõ ràng với chính vợ của mình.

Tâm lí người đàn ông Mỹ hay ở Việt Nam cũng vậy. Nói lời đường mật với vợ dường như giả giả, khó cất lời.

Mừng là Angelina đã hồi phục. Cái bức ảnh cô ấy bên chồng thật bừng sáng. Những hỡi ôi những người đàn ông ơi, hãy nói yêu thực sự, chăm chút bằng hành động có thật (thay vì nói với gái đẹp) ngay lúc vợ mình còn khỏe mạnh… như vâm.

Khó đấy, nhưng còn dễ hơn nhiều khi phải nói lời yêu, chăm chút vợ mình bên giường bệnh. Mà anh chàng Brad Pitt thì điều đó dễ dàng hơn nhiều, anh ý có tiền, anh ý nổi tiếng và anh ấy có quyền kiêu. Nhưng mà anh ấy chả thèm.. kiêu. Có điều, anh ý nói lời yêu với vợ mình có hơi… tí muộn.

Anh ý cũng giống như chúng mình, và giống như… ai!

 

 

 

Bích đích

HAX160124

Nguồn ảnh: WP

Chợt gặp anh. Thân thuộc, bao nhiêu câu chuyện đã chảy tràn. Anh hồi hộp kể lại những ấp ủ dự định. Cô ngồi há hốc mồm nghe. Nghe như nuốt từng lời. Anh kể như chưa từng được kể. Mắt hấp háy, giọng hào sảng. Câu chuyện xoay quanh những ý định bao lâu anh muốn thực hiện.

Cô nghe xong để đó. Anh ra về.

Lũ bạn ào tới, cô vui mồm kể hết sạch sành sanh. Anh đột nhiên quay lại. “Em, đứng dậy, rời khỏi đám đông. Tại sao những bí mật của anh lại tuôn ra hết. Lộ hết những đích đến của anh. Bích đích”.

Cô thảng thốt. Đứng dậy, rời khỏi đám đông.

Không hẳn là buồn. Cũng chẳng thấy vui. Ừ nhỉ, sao mục đích tối thượng , toàn bích của người ta mà cô lại nói ra bằng hết.

Cô không đến mức bật cười.

Mở mắt.

Ồ, mơ.