Nhớ

happy-1175547_960_720

Giời đẹp, gió phây phây. Làm nhớ tới nụ cười. Mình rất hay ngắm những nụ cười. Nghe những tiếng cười. Khá thú vị. Mỗi người cười một kiểu khác nhau. Cười giòn, cười nụ. Cười không ra tiếng chỉ nhếch mép mà thôi.

Nhưng mà mình quí tiếng cười. Mình nhớ có lần đọc đâu đó, để cảm giác mình vui, hãy thử đưa mép lên thôi, không hẳn là cần cười, tâm trạng cũng có khác. Và ở một lớp tập nào đó có một bài tập rất vui, bạn vui, nhưng lại phải xịu cái mặt xuống và bạn buồn, nhưng tay phải giơ cao, miệng phải ngoác thật rộng thật to.

Nói vậy thôi, vui thì ánh mắt sẽ vui, dù có nhiều nếp nhăn đi nữa. Nhưng tâm trạng của vui, cũng sẽ thấy khác nhiều. Và trời đẹp như thế, tại sao không vui.

Cho dù có nhiều chuyện buồn đi nữa. Cố bớt nói ra những điều khó chịu, khó nghe. Hãy kệ xác nó đi. Mỉm miệng cười, hoặc bật cười thật to. Khó đấy, nhưng tập dần sẽ quen, tập dần tâm trạng cũng sẽ thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác. Nhưng mình có thể thay đổi được chính mình.

Vậy nhỉ, giời đẹp, gió mát, không mưa, ít nắng, đủ để hạnh phúc. Đủ để vui.

Và mình đang nhớ lại những nụ cười, tiếng cười. Biết tìm lại thật khó, nhưng cứ mong ước, biết đâu nụ cười đó sẽ lại… trở về (!)

 

 

Nhớ

happy-1175547_960_720

Ảnh: Internet.

Giời đẹp, gió phây phây. Làm nhớ tới nụ cười. Mình rất hay ngắm những nụ cười. Nghe những tiếng cười. Khá thú vị. Mỗi người cười một kiểu khác nhau. Cười giòn, cười nụ. Cười không ra tiếng chỉ nhếch mép mà thôi.

Nhưng mà mình quí tiếng cười. Mình nhớ có lần đọc đâu đó, để cảm giác mình vui, hãy thử đưa mép lên thôi, không hẳn là cần cười, tâm trạng cũng có khác. Và ở một lớp tập nào đó có một bài tập rất vui, bạn vui, nhưng lại phải xịu cái mặt xuống và bạn buồn, nhưng tay phải giơ cao, miệng phải ngoác thật rộng thật to.

Nói vậy thôi, vui thì ánh mắt sẽ vui, dù có nhiều nếp nhăn đi nữa. Nhưng tâm trạng của vui, cũng sẽ thấy khác nhiều. Và trời đẹp như thế, tại sao không vui.

Cho dù có nhiều chuyện buồn đi nữa. Cố bớt nói ra những điều khó chịu, khó nghe. Hãy kệ xác nó đi. Mỉm miệng cười, hoặc bật cười thật to. Khó đấy, nhưng tập dần sẽ quen, tập dần tâm trạng cũng sẽ thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác. Nhưng mình có thể thay đổi được chính mình.

Vậy nhỉ, giời đẹp, gió mát, không mưa, ít nắng, đủ để hạnh phúc. Đủ để vui.

Và mình đang nhớ lại những nụ cười, tiếng cười. Biết tìm lại thật khó, nhưng cứ mong ước, biết đâu nụ cười đó sẽ lại… trở về (!)

 

 

Đếm cúc

16998700_10155252134493984_2831762995741666307_nÔm bó cúc trên tay em tự hỏi:

“Dám một lần vò nát cúc trong tay

Rồi từng xúc tu một em ngồi đếm

Ứng với mỗi ngày nắng cháy mưa xoay”.

 

Nhưng vàng ruộm nắng của cúc như cưỡng lại

Em chỉ dám ngắm nhìn rất đắm say:

“Ờ liệu có bao nhiêu cánh cúc

Bao nhiêu xúc tu ứng với mỗi ngày bay?!”

 

Tần ngần ngắm tay em vuốt cánh

Tua mềm bay xúc tu quay

Hăng dịu nhẹ của cúc vàng lan tỏa

Ánh vàng hanh càng tỏa sức hút hay.

 

Cúc vàng giờ quanh năm suốt nở

Không bền đẹp mỗi thu ngắn tới đây

Màu bền trường sức tay người bón

Lẫn trong trong ánh nhìn đỗi đắm say!

 

                                                                      @Mar.N.H.T.2017

 

 

 

 

Mỉm cười nào

stock-photo-happy-people-with-smiley-on-hands-against-blue-summer-sky-background-262738712Sáng nay, ngay ngoài bìa cứng của cuốn sổ ghi chép của mìnhcó in một thông điệp: “Smile – All this because of a simple smile. That hadn’t cost a cent…”. Ừ nhỉ, có mất hào nào để mỉm cười đâu. Tại sao cứ phải cau có, cáu kỉnh, bực dọc, ảnh hưởng tới tâm lí suốt cả ngày.

Nhìn điểm lại, hóa ra năm nay đã gần trôi qua, mình đang đọc dở vài cuốn, và vẫn chưa có cuốn sách nào mình đọc xong. Thật tệ.

Bù lại, mình tham gia khóa học mạng nhiều hơn.

Ích lợi nhất là vừa khám phá ra được công dụng thực sự của thời trang đích thực. (Chị em ta, mua nhiều, mặc lắm, nhưng cũng vứt đi cả đống. Đúng không?!).

Đó là, chị em ta, nhiều người là tín đồ của thời trang, có biết được điều này không?

>> Xì bớt hơi

Hiện tại, quần áo trên thế giới có xu hướng được tái sử dụng. Nghĩa là phải những đồ quần áo thực sự đáng ra tấm ra món ý. Ở Việt Nam ta, liệu chúng ta đã được (có đủ khả năng tiếp cận chúng chưa). Mỗi năm trên toàn thế  giới, có hàng tấn quần áo mặc rổi, bỏ đi, hầu như không có ai mặc lại. Ờ thì đúng rồi, chúng không cũ, nhưng chúng sẽ không vừa, không hợp và nhất là, mặc lại đồ cũ của người khác là không thích rồi.

Một loạt đồ quần áo cũ đó – có tên là đồ si da – hay hàng thùng được chuyển về Việt Nam hoặc các nước thứ ba. Ở ta vẫn xài tốt, giá rẻ, lại hợp thời, đôi khi vớ bẫm được món ngon. Nhưng xu hướng chung trên thế giới, nhất là với những sản phẩm thời trang trung và cao cấp, các nhà sản xuất đã phải tính tới yếu tố tái sản xuất (cycling) và bền vững (sustainability) của sản phẩm rồi. Các sản phẩm đó phải may bằng một loại CHỈ (yarn) chuyên biệt. Khi chủ nhân bỏ không sử dụng, chúng được gom lại, đưa vào một chiếc máy giống như lò vi sóng. Bỏ đồ quần áo ra, chỉ tự tơi. Cúc, túi, nhãn, hình dán đều được phân loại. Vải lại được nghiền và sử dụng thành loại vải mới, còn những sản phẩm kia được tái sử dụng nếu như còn tốt.

Hàng có thương hiệu khác với hàng rẻ ở chỗ đó.

Với doanh nghiệp có lương tâm, họ sẽ đặt cao vấn đề sức khỏe, bền vững lên hàng đầu. Lợi nhuận nằm ở phía sau.

Còn với chúng ta, vòng quay cuộc sống mỗi ngày, nó cuốn chúng ta đi nhanh chóng. Hài lòng có (phần nhiều), nhưng thất vọng vẫn đến (phần ít) và cần lắm một nụ cười, thay vì xả xì-trét bằng mua thời trang cả mớ.

Cười thôi, vì chả mất một xu, nhưng khiến chúng ta thả lỏng, trôi đi bực bội và đảm bảo cả sức khỏe lẫn sự bền vững dẻo dai về tâm hồn đấy.

Cười để recycling cuộc sống. Cười lên thôi.

 

Khói

smoke

Nguồn ảnh: Internet

Chiều chạng vạng tới. Những làn khói bao giờ cũng bốc trắng dần từ mỗi ống khói của các căn bếp. Cơm chiều được chuẩn bị. Quê nội của ông bà, bếp cao nhất, ven đê. Trẻ con như bọn mình thấp tè, nhưng đứng trên đê có thể ngắm cận kề những làn khói này. Khói gây sặc, ho sụa, nhưng cái mùi của khói rơm, nhất là nếu có lẫn rơm nếp, nó nồng, thơm và có một mùi rất đặc biệt. Hương khói rơm, khói bếp. Nhắc tới đây là nhớ tới bà nội, khói như xông kín đặc mũi mình, mắt đã dâng dâng. Bà nội không biết chữ, bà đen thấp. Nhưng bà lúc nào cũng con cón chợ búa, đồng áng. Và lúc nào bếp của bà cũng khói chiều sớm, đủ tơm tất bữa cơm cho con cháu.

Khói bếp của mẹ là mùi dầu hỏa. Cái bếp dầu con, đủ chế dầu một bình. Mùi của tóp mỡ, mùi của bột mì (nếu có thêm quả trứng vịt thôi cũng là đủ lắm rồi), mùi của cá khô rán (ngâm mãi nước gạo mà không hết mặn). Cái mùi dầu nó nằng nặc, ngái ngái. Nhưng có mùi dầu cũng là lúc chuẩn bị có một bữa cơm (tạm đủ) mẹ bưng, hoặc hai chị em tự nấu.

Đến khi ngành than tổ ong phát triển rầm rộ. Ông chú út ruột từ quê ra buôn than một thời gian cũng trúng to. Nhớ có lần ngồi quạt than trước khu tập thể. Bố dùng máy ảnh (loại gì không còn nhớ) tác nghiệp cả con gái cả đang ngồi quạt than. Bếp than, khói đen bốc lên kèm mùi gắt, lúc đó chả thấy độc hại, chỉ thấy tiết kiệm thêm cho bố mẹ chút ít và cũng giúp tự mình ninh nấu mỗi bữa ăn. Cá kho để bếp than cũng giống như ủ trấu bếp rơm, nhừ phải biết, ăn được cả xương. 😀

Giờ đi trên đường, chuyện gặp phải khói đen xì, bốc xịt từ sau xe buýt to uỳnh là… thường ngày ở huyện (!). Chưa kể, với những xe máy có cái ống bô xếch ngược chếch lên giời, thể nào người đi bên cạnh hơi phía sau cũng được lãnh đủ làn khói xăng. Mùi khói xăng nó ngoẹt ngoẹt, xói thẳng mũi, bất ngờ bị  thường là không tránh được. 😦

Nhớ tới khói, vì sáng nay lúc đỗ dừng chờ đèn đỏ. Đèn đỏ những gần phút rưỡi. Chợt thấy hai anh chàng phía trước mình. Hai loại xe khác nhau. Hai độ tuổi gần gần nhau. Cả hai cùng rời khỏi xe, mở cốp, thò tay và rút ra bao thuốc. Một bên cầu kì còn có chiếc bật lửa ánh vàng. Gần đồng thời cùng một lúc quẹt ga, rít thuốc, đóng cốp. Tay trái cầm điều thuốc đang cháy và ngồi lên yên xe chờ đèn xanh bật. Hihi, mình khi đó chờ ngay phía sau thấy vừa như được xem một cảnh hoạt họa vui vui.

Ông xã mình không hút thuốc ở nhà. Có hút khi vui bạn bè và nhất là  hình như để giảm… say. Mình cũng từng gặp những người bạn ngồi bên cạnh rít thuốc cả giờ, hết điếu này sang điếu khác. Bạn vừa để giải tỏa tâm trạng, vừa như có một tâm trạng gì cần giấu kín. Dĩ nhiên, là hút thuốc để… giảm thiểu thời gian sốt ruột chờ đèn đỏ thì lần đầu tiên… mình thấy trong đời (!).

😀

 

Nhúp nhúp

imagesNhớ ngày bé có được chiếc máy điện tử có trò chơi xếp gạch là vô cùng sung sướng. Máy to bằng bàn tay người lớn. Màu vàng, chắc chắc. Một màn hình khá to, cỡ chừng bằng chiếc Iphone 6 bây giờ. Chỉ là đen và trắng, những khối màu rơi rơi, tăng dần. Nút phía dưới gồm mũi tên bốn đầu trên-dưới-phải-trái. Thế là bù đầu, cắm mặt vào chơi. Chơi chết thì chơi lại, chơi thâu đêm suốt sáng, chơi chóng mặt, chơi xong ngẩng mặt đã sang ngày.

Trò nào cũng vậy. Chỉ nuốt thời gian.

Chơi nào cũng ham. Chơi thì phải hết mình, càng chơi càng khoái.

Trò Pokémon GO mới nhất về Việt Nam đầu tháng 8/2016 này cũng vậy. Cần phải có chiếc máy điện thoại smart, nghĩa là thông minh, nghĩ là hem cần nút bấm mà cần những cái lướt tay, nhúp nhúp nhoang nhoáng trên màn hình.

Máy có màn hình cứ tầm bằng bàn tay là ổn. Còn không thì phải to gấp đôi của máy Ipad, tab cho thỏa cái mặt nhìn. Nhưng để bắt cái cậu Po (gọi tắt Pokémon GO) màu hồng hồng xanh xanh beo béo đủ màu thì chỉ cần bằng một chiếc Iphone 6 là okie. Tuyệt đỉnh.

Thế là ăn sáng cũng nhúp.

Cái trò bắt Po này yêu cầu phải vận động. Vì máy thì định vị, không gian thì thật, con người cũng thật, cái máy tính trong tay cũng thật của thật luôn. Riêng có chú Po kia thì ẢO.

Nhúp nhúp này! Tớ vừa bắt được một chú ngồi chình ình ngay trên bàn họp.

  • Ớ thế ko kịp bắt cái chú Po vừa lọt vào phòng sếp à?
  • Ai dám, phải xin phép cơ. (!?)

Bắt chú Po này mình lại nhớ tớ tới chú gà ảo của Nhật năm xưa. Dễ chừng đến hơn 20 năm rồi ấy. Cái máy nuôi gà ảo giờ chắc chả ai còn giữ. Những người mà lỡ chết cùng gà ảo thì cũng đã phải mươi lần cải tomb mất rồi. Kết quả nhãn tiền đó, mà giờ vẫn có cả đống người lại thích… nhảy nhảy với chú Po sinh động.

Khôn ra thì chỉ nhúp cái chú Po gần mình, thích thì chụp, trượt thì thôi. Không ăn thua, thế nào cũng làm quả ổi sưng to trên đầu vì đập phải tường.

Tỉnh ra thì chỉ chơi lúc nghỉ ngơi, chơi khi đã xả stress, và chơi miễn phí, đừng có dại mà bỏ tiền thật ra chơi. Nhưng xin thưa, người chơi vẫn bỏ cả đống tiền thật ra để tóm được vài ngàn chú Po (là nhiều) hay vài chú Po (nếu kém). Vậy là tiền mất, mà Po tóm được lại… giời ơi!

Thôi thì cứ nhúp nhúp, chơi chơi, biết được vui thì thôi cũng được.

(Mình là hem chơi, dù cũng khoái khám phá những cái lơi khơi).

😀

 

Gom những nỗi buồn, phát những nụ cười

imagesSáng mở mắt ánh nắng đã chói vào cửa. Nắng của ngày hè lại càng đến sớm hơn. Nắng sẽ ưu ái chưa gắt đối với những ai dậy sớm. Ánh vàng như rót mật là những tia sáng lấp lánh, mang lại niềm vui, hưng phấn cho cả một ngày làm việc.

Vài ngày trước đọc được thông tin bạn Trịnh Thị Hân, 1990, khi 18 tháng tuổi đã mất cả bố lẫn mẹ trong tai nạn lở núi. Lớn lên không trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, cô bé đến từ Việt Yên, Bắc Giang đã trưởng thành và trở thành sinh viên năm cuối của Đại học FPT trong vòng tay của bà và các anh chị. Bé Na, cũng 18 tháng tuổi. Cha mẹ cùng anh chị đã mất trong một vụ thảm sát mới tìm được hung thủ, gây chấn động dư luận. Bé Na còn cả một chặng đường dài trước mắt. Nhưng có chị Hân đó như là một phép đo.

Ở độ tuổi nhỏ như vậy đã mồ côi, Hân cũng chưa hiểu được chuyện gì. Nhưng khi sắp tốt nghiệp, còn tấp tểnh bước vào đời chờ một công việc ổn định, song Hân đã biết tự đi làm giúp việc, kiếm thêm để cùng một nhóm bạn, nấu cơm, phát những suất cơm nắm muối vừng cho những người lao động kém may mắn, vô gia cư. 60 suất cả thảy, mỗi ngày.

Mồ hôi ướt đầm, những nắm cơm dẻo thơm còn ấm, được Hân cùng các bạn chia tận tay mọi người vào lúc 23h cho tới tận 2h sáng hôm nay. Buồn đó, Hân gom lại, Hân vẫn nở những nụ cười khi phát cơm cho người vô gia cư. Những người có hoàn cảnh khó khăn cũng chỉ biết đáp trả bằng lời cảm ơn và cũng là những nụ cười. Lan tỏa những nụ cười, ấm áp, bao dung. Như những ánh nắng đó ban phát đều cho khắp nhân gian.