Mơ nước mắt

Nguồn ảnh: Internet.

Nguồn ảnh: Internet.

Cái vở kịch Thiên Thiên sao cứ mãi ám ảnh với tôi. Phải chăng Thiên Thiên rất lạ từ cái tên của nó. Chừng cách đây hơn hai năm rồi. Con giai phải nhập viện 3 ngày vì nghi nhiễm trùng máu. Tôi lo tới sốt vó. Con lớn nhất trong buồng bệnh. Những bệnh nhi nhiều đứa mang tên dính tới chữ Thiên. Thằng bé Thiên Học thì đâu 3 tuổi, bé như cái kẹo mút. Nó nhập viện cả tháng trời mà chẳng hiểu bệnh gì. Mẹ và bà ngoại ngày ngày túc trực bên nó. Mẹ nó còn trở thành buồng trưởng chuyên nhận ga và đổi ga giường cho tất cả những bệnh nhân nhí. Nó ít uống nước, ăn cháo cũng vài thìa, chỉ đòi hút sữa tươi. Mà càng hút càng đi đái nhiều. Bác sĩ thì cứ để nó nằm đó với mối lo của mẹ của bà đằng đằng từ Nam Định lên. Trước khi con giai tôi ra viện, mẹ Thiên Học báo tin mừng nó cũng sắp được ra viện.

Con bé thứ hai có tên Thiên Trang. Nó mới hơn tháng tuổi. Bố nó là bộ đội, mẹ nó ở Sơn Tây lên. Nó nhập viện chỉ vì có những hai cái bướu to mọc ngay gần rốn.

Rồi một thằng bé cũng có tên là Trường Sơn. Bố mẹ nó đang ở tuổi teen. Cả hai đều là người dân tộc. Anh chồng chị vợ đều nói năng lơ lớ. Mà thằng bé còn nằm viện dài dài dù mới 3 tháng tuổi vì nó còn phải trải qua phẫu thuật.

Con giai đã khỏe. Nhưng bệnh viện vẫn luôn là nỗi ám ảnh đối với tôi. Và tự nghiệm ra, những cái tên trực tiếp có chữ Thiên thường hay lận đận.

Kịch “Thiên Thiên” không được xem. Nhưng được đọc truyện ngắn “Hạnh phúc là đâu” của Vũ Hồi Nguyên (tên thật là Vũ Văn Luân), ông hiện đang sống ở Paris, Pháp. Thảo nào mà tác phẩm của ông lọt tới tay của đạo diễn Việt Linh, cũng sống và làm việc tại Pháp. Ông đã ra một tập truyện có tên “Một độ khóc cười” đã xuất bản từ năm 2006, tại một NXB TPHCM.

Thiên Thiên chỉ có ý định xoa dịu những vết thương đã nằm sâu trong những cá nhân bất hạnh. Cô không dám quả quyết sẽ tìm ra những lời khuyên nhủ, an ủi có hiệu quả cho từng trường hợp. Cái khổ muôn mặt, và mỗi con người là cả một thế giới riêng biệt. Dù sao cô cũng chưa đủ kinh nghiệm sống. Nói gì tới kinh nghiệm khổ, không phải ai cũng có. Thiên Thiên lơ mơ nghĩ rằng người ta sẽ bớt đau khi kể được điều không may của mình, cho một kẻ biết nghe và có thì giờ nghe. Cô muốn là kẻ đó, ngồi nghe những tiếng khóc, tiếng than, tiếng thở dài. Nghe thật kỹ, không sót một lời nói hay một giọt nước mắt. Nghe thật lâu, cho cạn hẳn một nỗi niềm. Gọi đó là tình người có lẽ không sai. Là một việc làm rất khó thì chắc chắn. Là một ảo tưởng lớn thì không biết sao.

Vũ Hồi Nguyên viết vậy đấy. Lạ cái là với những nhà văn đang sống giữ một xứ Pháp xa xôi, bên cạnh không sử dụng tiếng mẹ đẻ, chắc hẳn ông còn phải nghe – xem – đọc và giao thiệp bằng ngoại ngữ nữa,  thế sao văn phong của ông dễ dàng và thu hút thế. Đọc một nhát từ đầu tới cuối. Phải chăng truyện hay ở hấp dẫn cốt truyện?!

Cái hay cái dở của mỗi truyện ngắn tùy thuộc vào cái đồng cảm của người đọc. Kết của kịch “Thiên Thiên” nghe nói là khác hẳn truyện ngắn trên và còn có sự bổ sung thêm “Xoa” của tác giả  Tăng Sao Nam nữa. Nhưng tôi yêu tác giả VHN khi ông để thằng bé con Didier mơ về cô Thiên Thiên. Chả rõ là Thiên Thiên đã chết, hay Thiên Thiên cũng chối bỏ hết những người đã từng tìm đến cô để trút những hận sầu, hoặc là cô cũng đi tìm ai đó để tống ra những niềm đau chất chồng tự nhận lấy.

Cô(tức Thiên Thiên) nói, cô có nhiều giấc mơ người lớn, nhưng không hiểu sao chúng không đẹp như cô tưởng.

Trong câu chuyện Thiên Thiên giúp mọi người trút được bầu tâm sự, khóc và sau đó họ rời nhà cô với những nụ cười. Khi đó, nước mắt lại lã chã từ khuôn mặt cô. Hóa ra niềm đau nó truyền từ người này qua người khác, chứ đâu có mất đi.

Đầu tiên được dẫn dắt từ blog của Khải Đơn, tôi được đọc bình phim “Hi vọng” (Wish, 2013) của đạo diễn Lee Joon-Ik. Đọc đã đủ rớt nước mắt, phải đi tìm phim để xem. Quả là phim đủ sức lay động. Tròn trịa cho một bộ phim cảnh báo những ai đang có con gái cần cảnh giác, cần tâm lí cụ thể, nhiều chiều. Phim sẽ còn nhiều người xem và nhiều người khóc (chắc thế). Còn tôi thích cái chi tiết (cũng gần cuối phim) để bên cạnh thằng bé con Soo-wang, em của bé gái bị làm nhục Soo-yuan: “Người cô độc nhất sẽ thân thiết nhất. Người đau khổ nhất sẽ cười nhiều nhất. Vì họ không muốn tiếp nhận sự thương hại”. Cô bé con sẽ còn mơ để tiếp tục quân bình cho cuộc sống lúc nào cũng phải đeo một chiếc túi thải phân ra ngoài lủng lẳng bên mình.

Cảm ơn những đạo diễn (cả tây lẫn Việt), những nhà văn đã khiến nước mắt chảy (nhưng không hề đau đớn) giữa cuộc đời (thường nhật) này.

Advertisements

Diễn

Nisgaa_mask_Louvre_MH_81-22-1Mình đang tiếc hùi hụi vì không đủ kinh phí, không đủ can đảm để bay thẳng vào TPHCM và chiếm lấy một vé “Thiên Thiên” của đạo diễn Việt Linh và Phạm Hoàng Nam. Ba ngày cho một vở kịch mà khen chê lẫn lộn. Với một người làm điện ảnh tự dưng nhảy sang sân khấu kịch, chẳng phải chuyện đùa, bà hẳn sẽ khuấy một cái mới.

Vé gần triệu cả một ghế. Với dân Xì – goòng, chuyện thường. Với dân Hà Nội cũng chẳng phải là cao, nhưng vé xem kịch + kèm theo vé máy bay thì quả là cũng phải suy nghĩ.  Thôi đành xem kịch qua đọc báo, qua kể lại. Diễn thường phải xem kết hợp nghe thì mới cảm thấy đã, thấy đáng yêu. Ồ, nhưng mà cứ xem lại bằng cách đọc cũng chẳng sao!

Thiên Thiên là ai mà dám chữa trị cho từng con người? Không phải là nhà ngoại cảm, hay một vị thánh. Cô chỉ có một nỗi đau, một bí mật quá sức chịu đựng, khiến cô từng tìm đến cái chết. Nhưng cô còn biết lắng nghe- thứ xa xỉ đã mất từ lâu trong cuộc sống thường nhật kéo người ta xoay vòng trong một guồng quay vô cảm: Làm ra bao nhiêu tiền cũng không thỏa, bao nhiêu tình cũng không che giấu nỗi bất lực trong tình yêu, bao nhiêu quyền có trong tay cũng không đủ khiến họ thoát khỏi nỗi tự ti mặc cảm và một lương tâm vấy bẩn. (Theo Lao động)

Kịch mà khiến người ta tự vấn thì nhiều rồi. Hỉ nổ ái ố đủ cả. Nhưng với một đoạn thoại thôi mà đã nói hết được mọi cung bậc của cảm xúc, cái chân thiện lộ rõ ra thì dường như sau Lưu Quang Vũ giờ mới có Việt Linh. Đọc xong lại càng tiếc tiềng tiêng.

Lời thoại sâu sắc và nhiều ý nghĩa là điểm sáng tuyệt đối của Thiên Thiên, từng câu từng chữ đều mang một sức nặng riêng. Như “những nỗi bất hạnh lớn luôn cần có nhân chứng”, “chỉ có trí thức mới đột nhiên á khẩu” hay “khinh bỉ cái xấu là quyền còn lại duy nhất của những ai bị lừa dối” đã khiến nhiều người giật mình rồi đồng cảm. (Theo Tuổi trẻ)

Ngày trẻ, mình đi xem kịch mà nước mắt ròng ròng đồng cảm với từng nhân vật. Ngày xưa thoại cũng vừa phải, tuyên truyền kiểu  thúc thẳng vào đầu người dân phải nhớ là chính, nhưng vẫn đủ để xúc động. Không thấy các báo chí mô tả cảm xúc (nước mắt rơi) hay hành động (nghệt mặt, lặng người) chẳng hạn. Nhưng khán giả xem còn nán lại để “bàn tròn” khá lâu, chứng tỏ sức nặng của vở kịch. Lại tiếc.

Tiếc thì ba đêm diễn từ 14 đến 16/2 đã xong rồi. Chờ để xem Việt Linh – Phạm Hoàng Nam cùng ê kíp kịch có đem ra Hà Nội diễn nữa hay thôi?!

Xem kịch, xem người ta diễn bi – diễn kịch để thấy mình như soi gương, nhưng đọc vị được chính bản thân mình và nhiều người khác. Xem kịch như vậy thú vị thay. Nhưng có điều, hàng ngày mình thường được xem nhiều đoạn kịch (không hoàn hảo) đôi khi hoàn hảo, biết rõ là giả, biết rõ là làm trò, nhưng sao mình không dám khóc, ko dám bảy tỏ cảm xúc bực tức và không dám lật tẩy… trò. Là sao!!!!

Thôi thì cứ ước xem kịch xịn trong khi vẫn phải ép xem kịch diễn hàng ngày.

😦