Nhớ

happy-1175547_960_720

Giời đẹp, gió phây phây. Làm nhớ tới nụ cười. Mình rất hay ngắm những nụ cười. Nghe những tiếng cười. Khá thú vị. Mỗi người cười một kiểu khác nhau. Cười giòn, cười nụ. Cười không ra tiếng chỉ nhếch mép mà thôi.

Nhưng mà mình quí tiếng cười. Mình nhớ có lần đọc đâu đó, để cảm giác mình vui, hãy thử đưa mép lên thôi, không hẳn là cần cười, tâm trạng cũng có khác. Và ở một lớp tập nào đó có một bài tập rất vui, bạn vui, nhưng lại phải xịu cái mặt xuống và bạn buồn, nhưng tay phải giơ cao, miệng phải ngoác thật rộng thật to.

Nói vậy thôi, vui thì ánh mắt sẽ vui, dù có nhiều nếp nhăn đi nữa. Nhưng tâm trạng của vui, cũng sẽ thấy khác nhiều. Và trời đẹp như thế, tại sao không vui.

Cho dù có nhiều chuyện buồn đi nữa. Cố bớt nói ra những điều khó chịu, khó nghe. Hãy kệ xác nó đi. Mỉm miệng cười, hoặc bật cười thật to. Khó đấy, nhưng tập dần sẽ quen, tập dần tâm trạng cũng sẽ thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác. Nhưng mình có thể thay đổi được chính mình.

Vậy nhỉ, giời đẹp, gió mát, không mưa, ít nắng, đủ để hạnh phúc. Đủ để vui.

Và mình đang nhớ lại những nụ cười, tiếng cười. Biết tìm lại thật khó, nhưng cứ mong ước, biết đâu nụ cười đó sẽ lại… trở về (!)

 

 

Nhớ

happy-1175547_960_720

Ảnh: Internet.

Giời đẹp, gió phây phây. Làm nhớ tới nụ cười. Mình rất hay ngắm những nụ cười. Nghe những tiếng cười. Khá thú vị. Mỗi người cười một kiểu khác nhau. Cười giòn, cười nụ. Cười không ra tiếng chỉ nhếch mép mà thôi.

Nhưng mà mình quí tiếng cười. Mình nhớ có lần đọc đâu đó, để cảm giác mình vui, hãy thử đưa mép lên thôi, không hẳn là cần cười, tâm trạng cũng có khác. Và ở một lớp tập nào đó có một bài tập rất vui, bạn vui, nhưng lại phải xịu cái mặt xuống và bạn buồn, nhưng tay phải giơ cao, miệng phải ngoác thật rộng thật to.

Nói vậy thôi, vui thì ánh mắt sẽ vui, dù có nhiều nếp nhăn đi nữa. Nhưng tâm trạng của vui, cũng sẽ thấy khác nhiều. Và trời đẹp như thế, tại sao không vui.

Cho dù có nhiều chuyện buồn đi nữa. Cố bớt nói ra những điều khó chịu, khó nghe. Hãy kệ xác nó đi. Mỉm miệng cười, hoặc bật cười thật to. Khó đấy, nhưng tập dần sẽ quen, tập dần tâm trạng cũng sẽ thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác. Nhưng mình có thể thay đổi được chính mình.

Vậy nhỉ, giời đẹp, gió mát, không mưa, ít nắng, đủ để hạnh phúc. Đủ để vui.

Và mình đang nhớ lại những nụ cười, tiếng cười. Biết tìm lại thật khó, nhưng cứ mong ước, biết đâu nụ cười đó sẽ lại… trở về (!)

 

 

Ẻm hát

stock-vector-sketch-of-crowd-little-people-doodle-cute-miniature-scene-of-workers-with-balloons-hand-drawn-478499077

Playing as you want. Nguồn ảnh: Internet.

Ẻm phóng như bay trên xe máy. Lách. Luồn. Đêm đang xuống đen ngòm. Ẻm lượn, em xoáy, em gần như chạm bên phải những cánh cửa bằng gỗ. Hú hồn. May chẳng chạm chiếc nào.

Ẻm không đi một mình. Em chở thêm hai cô mình. Các cô không dám hét, nhưng các cô ôm chặt eo ẻm. Ẻm vẫn phóng như điên.

Rồi xe ẻm khựng lại. Trước mặt bóng tối vẫn nguyên. Có thêm một khoảng sáng không rõ từ đâu chiếu tới chỉ cho ẻm thấy, lúc này là đường cụt, còn cả cả một khoảng hỗng dưới chân. Một chiếc điện thoại đang nằm đó. Le lói.

Ẻm vẫn phóng xe qua. Rẽ trái và đi tiếp.

Lúc này chỉ còn mình ẻm. Hai bà cô chẳng hiểu biến mất đâu.

Rồi ẻm ngồi trong một lớp học. Đứng trên bục giảng là ca sĩ nổi tiếng người Anh – cậu chàng Robbie Williams. Cẩu không hát. Cẩu bị đau răng. Em ngồi xuống, quanh quất nhìn quanh, chẳng thấy ai quen thuộc. Rồi âm thanh quen thuộc vang lên. Nhạc, nhưng không có lời. Lời đang được hiện dần trên bảng đen.

Một cô nàng xinh đẹp, uốn éo bước lên để cất tiếng hát. Nhưng ngay câu đầu đã sai nhạc. Cẩu phất tay, yêu cầu xuống, nghỉ luôn, đừng hát. Bỏ qua bài hát vừa xong, và cẩu cũng chẳng thèm hát.

Lúc này, đến lượt ẻm. Ẻm đứng dậy véo von. Ờ mà đúng nhạc. Ờ chẳng sai lời. Hihi.

Mở mắt.

(Thề là đúng trong mơ, ở ngoài lúc nào ẻm – là mình này – hát chênh tới ba quãng nhạc).

(Dưa) bắp cải

is

Hình trên mạng. Món bắp cải luộc nhà mình ngon tóa, ăn hết sạch mà quên chưa kịp chụp. 😀

Mùa này bắp cải nhiều vô kể, giá cũng rẻ bèo. Mùa đông miền Bắc không ăn thứ cải bắp xanh từ Đà Lạt chuyển về. Cải bắp đó thường là cứng, luộc kĩ ăn có ngọt nhưng vị ngọt có gì đó gia giả. Còn bắp cải miền Bắc, cả cái to, cuộn tròn. Thường thì lá ngoài xanh ngắt được phạt đi, người ăn chỉ chọn phần lõi. Nhớ ngày bé, bắp cải được tận dụng tối đa. Lá già quá phần lợn. Lá còn xanh để thái thật nhỏ, thái chỉ, rửa sạch, thêm dăm, hành, pha nước muối thật khéo. Ăn cải muối xổi hoặc chờ chua, đều có vị ngon riêng.

Cải phần trắng nõn, hoặc thái mảnh, đem xào với cà chua tóp mỡ. Mùa đông, cái vị mỡ, thêm tí chua của cà, ngọt của cải, đánh cũng hết vài bát tô cơm. Nhà nghèo, có món rau ăn thế là sang. (Mà sang mới có thêm tóp mỡ nhé, còn không chỉ là mỡ không xào lấy được cho thơm).

>> Mớ cá

Phần lõi cải bắp cũng không bỏ phí. Chỉ tước đi phần bên ngoài cứng. Phần lõi trắng muốt đó thái thành miếng. Khéo thì tỉa hoa. Đem bỏ vào bát dấm đường, ớt, tỏi để ngấm. Cả cái bắp cải, chừng được non bát ăn cơm, nhưng cái phần dưa góp đó cũng khiến như mâm cơm có thêm món. Mà ăn với cơm hay ăn không cũng vào lạ.

Ấy là bắp cải khi thừa ra mới đem làm dưa thôi. Còn bình thường cứ cắt to. Ai trồng bắp cải rõ nhất, nước tưới toàn nước giải pha loãng. Vì thế, cắt miếng cải phải chi li tách từng phần, tách rời ra, bỏ những phần lá úa (nếu có), ngâm muối. Rửa sạch, vớt ra để ráo.

Chuẩn bị sẵn cái nồi to. Bắp cải thế mà cũng mang tiếng ngót. Nước muốn ngọt đậm thì cho ít thôi, còn muốn nhiều nước luộc để chan thì pha kha khá. Mà đừng quên rửa thật sạch một quả trứng gà (hai càng tốt) mà nếu không có thì tạm dùng trứng vịt (thay thế). Luộc chín rau là trứng cũng chín.

>> Cọ xoong

Ái dà, món rau bắp cải luộc càng thêm đậm, thêm thơm khi chấm đẫm với nước ma-zi (xì dầu) dằm quá trứng luộc nóng hôi hối. Vị tanh của trứng chả thấy đâu, chỉ thấy váng vất những đâu đó ngọt đậm nơi đầu lưỡi. Vã không cũng hết nửa cái bắp cải đã luộc. Còn ăn với cơm hoặc bữa cơm còn nhiều món, thì cả nhà cũng đánh thẳng băng đĩa rau bắp cải luộc to tộ đó.

(Nghĩ đến đã thấy thèm).

:P)

À quên, dưa bắp cải đã trót hơi chua rồi, bỏ nấu bò, nấu sườn hoặc xào với thịt lợn xay. Không còn gì tuyệt hơn. 😀

Mỉm cười nào

stock-photo-happy-people-with-smiley-on-hands-against-blue-summer-sky-background-262738712Sáng nay, ngay ngoài bìa cứng của cuốn sổ ghi chép của mìnhcó in một thông điệp: “Smile – All this because of a simple smile. That hadn’t cost a cent…”. Ừ nhỉ, có mất hào nào để mỉm cười đâu. Tại sao cứ phải cau có, cáu kỉnh, bực dọc, ảnh hưởng tới tâm lí suốt cả ngày.

Nhìn điểm lại, hóa ra năm nay đã gần trôi qua, mình đang đọc dở vài cuốn, và vẫn chưa có cuốn sách nào mình đọc xong. Thật tệ.

Bù lại, mình tham gia khóa học mạng nhiều hơn.

Ích lợi nhất là vừa khám phá ra được công dụng thực sự của thời trang đích thực. (Chị em ta, mua nhiều, mặc lắm, nhưng cũng vứt đi cả đống. Đúng không?!).

Đó là, chị em ta, nhiều người là tín đồ của thời trang, có biết được điều này không?

>> Xì bớt hơi

Hiện tại, quần áo trên thế giới có xu hướng được tái sử dụng. Nghĩa là phải những đồ quần áo thực sự đáng ra tấm ra món ý. Ở Việt Nam ta, liệu chúng ta đã được (có đủ khả năng tiếp cận chúng chưa). Mỗi năm trên toàn thế  giới, có hàng tấn quần áo mặc rổi, bỏ đi, hầu như không có ai mặc lại. Ờ thì đúng rồi, chúng không cũ, nhưng chúng sẽ không vừa, không hợp và nhất là, mặc lại đồ cũ của người khác là không thích rồi.

Một loạt đồ quần áo cũ đó – có tên là đồ si da – hay hàng thùng được chuyển về Việt Nam hoặc các nước thứ ba. Ở ta vẫn xài tốt, giá rẻ, lại hợp thời, đôi khi vớ bẫm được món ngon. Nhưng xu hướng chung trên thế giới, nhất là với những sản phẩm thời trang trung và cao cấp, các nhà sản xuất đã phải tính tới yếu tố tái sản xuất (cycling) và bền vững (sustainability) của sản phẩm rồi. Các sản phẩm đó phải may bằng một loại CHỈ (yarn) chuyên biệt. Khi chủ nhân bỏ không sử dụng, chúng được gom lại, đưa vào một chiếc máy giống như lò vi sóng. Bỏ đồ quần áo ra, chỉ tự tơi. Cúc, túi, nhãn, hình dán đều được phân loại. Vải lại được nghiền và sử dụng thành loại vải mới, còn những sản phẩm kia được tái sử dụng nếu như còn tốt.

Hàng có thương hiệu khác với hàng rẻ ở chỗ đó.

Với doanh nghiệp có lương tâm, họ sẽ đặt cao vấn đề sức khỏe, bền vững lên hàng đầu. Lợi nhuận nằm ở phía sau.

Còn với chúng ta, vòng quay cuộc sống mỗi ngày, nó cuốn chúng ta đi nhanh chóng. Hài lòng có (phần nhiều), nhưng thất vọng vẫn đến (phần ít) và cần lắm một nụ cười, thay vì xả xì-trét bằng mua thời trang cả mớ.

Cười thôi, vì chả mất một xu, nhưng khiến chúng ta thả lỏng, trôi đi bực bội và đảm bảo cả sức khỏe lẫn sự bền vững dẻo dai về tâm hồn đấy.

Cười để recycling cuộc sống. Cười lên thôi.

 

Khói

smoke

Nguồn ảnh: Internet

Chiều chạng vạng tới. Những làn khói bao giờ cũng bốc trắng dần từ mỗi ống khói của các căn bếp. Cơm chiều được chuẩn bị. Quê nội của ông bà, bếp cao nhất, ven đê. Trẻ con như bọn mình thấp tè, nhưng đứng trên đê có thể ngắm cận kề những làn khói này. Khói gây sặc, ho sụa, nhưng cái mùi của khói rơm, nhất là nếu có lẫn rơm nếp, nó nồng, thơm và có một mùi rất đặc biệt. Hương khói rơm, khói bếp. Nhắc tới đây là nhớ tới bà nội, khói như xông kín đặc mũi mình, mắt đã dâng dâng. Bà nội không biết chữ, bà đen thấp. Nhưng bà lúc nào cũng con cón chợ búa, đồng áng. Và lúc nào bếp của bà cũng khói chiều sớm, đủ tơm tất bữa cơm cho con cháu.

Khói bếp của mẹ là mùi dầu hỏa. Cái bếp dầu con, đủ chế dầu một bình. Mùi của tóp mỡ, mùi của bột mì (nếu có thêm quả trứng vịt thôi cũng là đủ lắm rồi), mùi của cá khô rán (ngâm mãi nước gạo mà không hết mặn). Cái mùi dầu nó nằng nặc, ngái ngái. Nhưng có mùi dầu cũng là lúc chuẩn bị có một bữa cơm (tạm đủ) mẹ bưng, hoặc hai chị em tự nấu.

Đến khi ngành than tổ ong phát triển rầm rộ. Ông chú út ruột từ quê ra buôn than một thời gian cũng trúng to. Nhớ có lần ngồi quạt than trước khu tập thể. Bố dùng máy ảnh (loại gì không còn nhớ) tác nghiệp cả con gái cả đang ngồi quạt than. Bếp than, khói đen bốc lên kèm mùi gắt, lúc đó chả thấy độc hại, chỉ thấy tiết kiệm thêm cho bố mẹ chút ít và cũng giúp tự mình ninh nấu mỗi bữa ăn. Cá kho để bếp than cũng giống như ủ trấu bếp rơm, nhừ phải biết, ăn được cả xương. 😀

Giờ đi trên đường, chuyện gặp phải khói đen xì, bốc xịt từ sau xe buýt to uỳnh là… thường ngày ở huyện (!). Chưa kể, với những xe máy có cái ống bô xếch ngược chếch lên giời, thể nào người đi bên cạnh hơi phía sau cũng được lãnh đủ làn khói xăng. Mùi khói xăng nó ngoẹt ngoẹt, xói thẳng mũi, bất ngờ bị  thường là không tránh được. 😦

Nhớ tới khói, vì sáng nay lúc đỗ dừng chờ đèn đỏ. Đèn đỏ những gần phút rưỡi. Chợt thấy hai anh chàng phía trước mình. Hai loại xe khác nhau. Hai độ tuổi gần gần nhau. Cả hai cùng rời khỏi xe, mở cốp, thò tay và rút ra bao thuốc. Một bên cầu kì còn có chiếc bật lửa ánh vàng. Gần đồng thời cùng một lúc quẹt ga, rít thuốc, đóng cốp. Tay trái cầm điều thuốc đang cháy và ngồi lên yên xe chờ đèn xanh bật. Hihi, mình khi đó chờ ngay phía sau thấy vừa như được xem một cảnh hoạt họa vui vui.

Ông xã mình không hút thuốc ở nhà. Có hút khi vui bạn bè và nhất là  hình như để giảm… say. Mình cũng từng gặp những người bạn ngồi bên cạnh rít thuốc cả giờ, hết điếu này sang điếu khác. Bạn vừa để giải tỏa tâm trạng, vừa như có một tâm trạng gì cần giấu kín. Dĩ nhiên, là hút thuốc để… giảm thiểu thời gian sốt ruột chờ đèn đỏ thì lần đầu tiên… mình thấy trong đời (!).

😀

 

Thà cảm thấy đau

is

Nguồn ảnh: Internet.

Thang máy mở. Một cặp vợ chồng và đứa con trai nhỏ. Một cô gái áo sơ mi trắng khoác chiếc túi da bóng cũng trắng. Cả gia đình kia tựa lưng vào rìa phải. Cô gái đứng lơ lửng ở giữa. Tựa lưng vào bên trái là một cặp tình nhân.

Bước vào hẳn thang máy rồi. Mình mới nhìn thấy tay người đàn ông tựa nhẹ bên hông trái của cô gái. Thang máy xuống lối gửi xe. Tất cả đều xuống B2 – xe bốn bánh, trừ mình.

Tất cả đều ra trước. Mình xuống thêm một tầng B3.

Cái mình quan tâm là cái tay tựa bên hông. Đủ dịu dàng. Đủ êm ái. Đủ tinh tế, tế nhị, đáng yêu.

Phải là bất chợt mới nhìn thấy. Vì hết tầng, cửa thang máy mở là họ bước ra. Cái tay đã… rời khỏi vị trí.

😀

Cái hờ hững đáng  yêu kia khiến mình đoán họ là một cặp tình nhân. Vì nếu là vợ chồng ít có tình tứ thế (hay là mình sai!)

Về lại nghe nhóm nhạc gồm hai chàng trai và một cô gái có tên Lady Antebellum, bài hát Need You Now thấy giai điệu đơn giản sao mà hay thế. Trong đó có một câu Rather hurt than feeling nothing at all (thà cảm thấy đau còn hơn trống rỗng toàn phần). Hihi, nếu theo Phật thì trống rỗng lại là một điều hay đấy! Nhưng với những người trẻ, cần dấn thân, nhớ nhung và…. hạnh phúc. (Còn người chưa già thì sao nhở?!)

Năm ngoái, nhớ bộ phim của điện ảnh Áo Hãy đứng lên và Nhảy đi nào!  Cùng một ánh nhìn nao nao, khắc khoải. Nay lại vào mùa phim, 13 phim châu Âu sắp sửa công chiếu từ 13/5 đến 22/5 tại Hà Nội, Đà Nẵng và TPHCM. Toàn phim chất. Và vì chạy đi lấy vé xem phim nên mới gặp được… đôi tình nhân trong thang máy. (Vòng tay ôm hững hờ sao thật đáng yêu).

😀