Rơi

16e99d63531d9bf319fd6255e28bffb5Cái tinh thần của mình đang rơi không trọng lượng. Rơi một cách chơi vơi và đang rơi xuống tới đáy. Là bởi sắp sửa cuối năm. Là bởi không hài lòng với con cái. Là bởi đủ các thứ hằm bà rằng không thể gọi thành tên đến lúc này?!

Chỉ biết rằng tinh thần mình đang rơi.

Mình đã cố cứu vớt nó bằng những cuốn sách. Trong vài ngày đã xong hai cuốn. Một cuốn là “Good Luck” (Bí mật của may mắn), cuốn thứ hai là “Living Foward” (Bản kế hoạch thay đổi định mệnh). Tất cả đều là bản dịch tiếng Việt. Đọc với niềm thiết tha sẽ cứu vớt để cho trạng thái rơi chững lại. Nhưng hình như vẫn không nổi!

Hay cứ để nó tiếp tục rơi nhỉ?! Rơi chạm tới đáy xem sao.

“Good Luck” như một câu chuyện cổ tích. Cổ tích dành cho cả người lớn và  trẻ em. Trong đó May mắn là một câu chuyện về cây cỏ bốn lá. Biểu tượng của may mắn mà các bạn trẻ vẫn săn tìm. Cỏ bốn lá đó tồn tại hay không tồn tại, hay vẫn chỉ có trong truyện cổ. Chỉ biết là “Good Luck” cho hay, có hai loại may mắn, một có tên gọi là may mắn từ trên trời rơi xuống – kiểu há miệng chờ sung; loại thứ hai là may mắn do chính bản thân chúng ta tạo ra.

May mắn đầu tiên chỉ khiến cho người có may mắn trở thành kẻ bất hạnh. Còn may mắn thứ hai làm cho con người trở nên mạnh mẽ, thành đạt và hạnh phúc. Cụ thể là, may mắn do chính con người tạo ra.

“Living Foward” là một Bản kế hoạch cuộc sống. Nghĩa là ta phải lập sẵn một kế hoạch. Kế hoạch đó phải được lập trước ba năm. Cụ thể, năm 2017 này ta đã phải chạy sẵn một kế hoạch tới năm 2020 rồi. Trong đó, cuốn sách kể rất hay, cách chúng ta nên dành ra đúng một ngày, không tin nhắn, không gia đình, ko bận tâm dù nhỏ nhất để viết ra một bản kế hoạch dài từ 8 -15 trang. Hi hi, thật khó, mình cũng chưa thử. Nhưng bản kế hoạch đó không đóng cứng, mà sẽ được thay đổi cho tới khi hoàn hảo theo ý người viết. Trong ba tháng đầu, người viết kế hoạch phải dành từ 5-10 phút mỗi sáng, đọc to lên để ghi nhớ thật kĩ, chỉnh sửa thật chuẩn và có động lực cho cuộc sống có kế hoạch sẵn phía trước.

Giờ mình hiểu tại sao mình rơi! Vì hóa ra mình chưa bao giờ mong may mắn rơi uỵch cái vào đầu, nhưng đã chưa tự tạo may mắn cho chính mình.  Và nhất là chưa thử đặt bút để có một Kế hoạch rõ ràng trong Cuộc sống. Thực ra, mình và gia đình có, nhưng chưa phải là một kế hoạch cụ thể, và nghiệm thu xem nó đã được thực hiện thế nào.

À tới đây mình lại nhớ tới Nguyễn Vĩnh Nguyên với “Những thành phố trôi dạt”. Trong đó Nguyên có kể về một lữ khách quyết định thử lên xe buýt và đi vô định tới những điểm đến trong thành phố. Kể cả bác xế xe cũng ngạc nhiên khi thấy lữ khách đó không mình sẽ đi đâu, sẽ điểm đến nào. Ban đầu thì lữ khách cũng thấy ngạc nhiên, thấy mắt sáng rỡ và có nhiều thay đổi. Nhưng cuối cùng lữ khách đó chợt nhận ra, bác xế, hay cũng chính là bản thân lữ khách lúc này. Bác xế trước khi là xế vì muốn thay đổi bản thân mình đã đổi sang nghề lái xe, nhưng hóa ra giờ cuộc sống của bác vẫn thế, tưởng được đi đây đi đó, nhưng mỗi chuyến đi vẫn cứ phải… lập trình. (Nguyễn Vĩnh Nguyên viết duyên lém, mình kể lại hơi vô duyên).

Và mình hem rơi, đã chững lại lúc này.

(Bonus thêm là sau khi nghe mình kể vài chi tiết thú vị, gây tò mò, cậu con zai đã vồ lấy cuốn sách và đọc cũng gần xong. Quan trọng không phải là đọc, mà là lĩnh hội, là thay đổi).

 

Advertisements

Giận

images (1)

nguồn ảnh: Internet.

Tối qua, trên dường về nhà. Xe máy đang bon gần tới ngã năm, nghĩa là mình cũng đã sắp về đến nhà. Tạm dừng lại đôi chút, đèn đỏ gọi. Cách ngã rẽ 5 mét, ngay phía trước mình, một chiếc xe Space hay Lead màu đen (đừng hỏi mình về các loại nhãn hiệu xe, mình dốt lắm). Cậu bé cô bé còn rất trẻ. Mặc cùng màu đen. Cậu bé diện đồ thể thao, còn cô bé mặc quần đùi đen. Cặp đùi cho mình thấy cô bé còn rất trẻ.

  • Anh im đi, tôi không phải là loại đàn bà la liếm (!)

Cô bé quát khá to, xe mình phía sau, nên cũng đủ giật mình. Cậu bé đang lái xe không phản ứng gì. (Hay cậu bé đáp khẽ mà mình nghe không rõ).

Cô bé tiếp tục vùng vằng, tay không đặt ở vùng eo hay chạm vào cậu bé, mà một tay buông thõng, một tay đặt trên đùi của chính cô. Cô bé tiếp tục dùng  hai chân gạt phắt chỗ để chân cho nó cụp lại. Chân cô lơ lửng, cô đập lại vào nút để nó tiếp tục bật ra, còn có chỗ gác chân.

(Lại thì thầm gì đó vào tai cậu) và thái độ của cô bé rất đỗi vùng vằng.

Mình đi ngay phía sau. Im lặng tiến theo. Cậu bé không đèo cô bé tiếp tục dấn lên để chờ đèn đỏ. Cậu tấp vào lề đường từ tốn. Gạt chân chống. Tháo mũ bảo hiểm và cầm trên tay rồi sải những bước chân rất dài, đi bộ.

(Mình nghĩ thầm, vậy là chấm hết một mối quan hệ)

Nhớ lại hôm Chủ nhật hai tuần trước, ngay trên ngả đường Huỳnh Thúc Kháng, mình cũng gặp một đôi như thế. Cô bé này lớn tuổi hơn. Cô bé diện đồ trắng, cũng vẫn là quần đùi của giới trẻ ưa dùng. Cô khóc to và bù lu bù loa. Cậu bạn trai (mình đoán thế) cướp nhanh tay lái, đội vội mũ bảo hiểm và đèo cô bé rẽ quặt sang phải. Mình tiến thẳng, nhưng ngoái sang vẫn thế cô bé tiếp tục khóc to, lắc người và không chịu bám chặt vào eo người lái.

(Tuy nhiên cả hai vẫn đang ngồi chở nhau trên chiếc xe).

 

 

 

Đã sai, thì sửa

IMG_7348

Minh họa vẽ lại từ trong cuốn sách. H.T (chép)

Cuốn sách mỏng lắm, chừng hai trăm trang. “Mẹ cáu giận, con hư hỏng”, mới cái tít thôi đã khiến đủ cho người đọc sách giật mình. Ông tác giả người Nhật – Fusaichi Yamazaki sinh năm 1926, cuốn sách xuất bản ở Nhật năm 1999, vừa mới chuyển ngữ tại Việt Nam năm 2016, nghĩa là tác giả tròn 90 tuổi. Mình vừa khép lại cuốn sách, nguyên ba chương cuối để cho các bà mẹ thực hành. Cách thực hiện là giữ lại cơn giận, ném nó vào không gian đâu đó, đừng trút lên con trẻ. Thật ra mới đọc những chương đầu, mình đã bắt đầu thực hiện với hai bạn nhỏ nhà mình, lại kì thay, mình vốn là người nóng tính, khó thay đổi, vậy mà đã thay đổi được 7-8 phần.

Mẹ nào cũng yêu con, nhưng có hai cách. Hoặc là cho chúng ROI, hoặc tặng chúng KẸO. Có những bà mẹ vừa chọn cả roi lẫn kẹo, tỉ lệ pha trộn thế nào cũng tùy liều lượng của chính bà mẹ với các con mình. Tác giả Fusaichi chỉ chọn KẸO. Ờ, mà kẹo không thì ngọt ngào quá còn gì.

Nhưng xem chừng mâu thuẫn, mẹ luôn luôn cáu giận thế, con lại đang hư, làm sao mà ngọt ngào, làm sao mà nhẹ nhàng và chọn KẸO để cho con được nhỉ?! Vậy mà Fusaichi thuyết phục rất tài.

Kể từ đầu cho tới cuối thì khá dài, và khá lan man. Với những bà mẹ nào mà vẫn còn cáu giận hãy nên thử lắng lại và suy nghĩ những điều này xem nhé:

  • Hình như những cơn cáu giận với con là do chúng làm đều không thuận mắt mình, ưng ý mình.
  • Nếu như chúng ngoan ngoãn, điểm số tốt, rõ ràng mẹ sẽ tươi cười, sẽ cho rằng những đứa con của mình hoàn hảo.

Điều này hoàn toàn sai, bọn trẻ có lúc điểm tốt, và nhiều khi điểm xấu. Lũ trẻ nghe theo cha mẹ là bởi chúng sợ sệt, chúng lo lắng những cơn giận sẽ xảy đến bất cứ lúc nào thôi. Và nếu như những cơn giận đó thật dày, thật nhiều và toàn những đay nghiến, thì việc đứa trẻ đó trở nên cô độc, khi đủ trưởng thành chúng nghĩ tới… tự sát – là một chuyện ĐƯƠNG NHIÊN.

Thú thực nhé, đọc đến đâu, mình toát mồ hôi hột tới đó. Mình rất yêu con mà, sao lại có thể để chỉ nhiều cơn bực bội, cáu gắt, sẽ khiến chúng trở nên ngày một ương bướng, khó bảo.

Fusaichi nói, hãy khen con, hãy luôn là một động lực tốt bên con, đừng tưởng vạch ra cho chúng kế hoạch, bắt chúng đi theo thật bài bản. Sai rồi, hãy để chúng tự bước, tự lập, bằng chính khả năng của chúng. Và nếu chúng có vấp ngã, thì chính chúng sẽ đứng lên.

Tác giả “Mẹ cáu giận, con hư hỏng” chỉ ra nhiều điều, hiển nhiên là chúng ta thấy mình làm được, nhưng hóa ra trong thực tế chưa thử thực hiện lần nào. Mình chỉ dám trích nguyên một phần của trang 176, Fusaichi viết, thấm đấy, ngấm đấy nếu còn giận con thì càng phải đọc kĩ:

Trong thực tế cuộc sống thường sẽ có hai tuýp người:

Một tuýp người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, lúc nào cũng muốn thay đổi bản thân, do đó họ thường cố gắng trong vô vọng, đắm chìm trong nỗi đau khổ, dằn vặt và không bao giờ cảm thấy đủ;

Tuýp người còn lại thì luôn tự khẳng định bản thân 100%, luôn cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Họ thường chuyên tâm vào nghề nghiệp, sẵn sàng kiên trì gian khổ để hướng tới mục tiêu hoàn thành một điều gì đó để lại cho đời.

Sự gian khổ của tuýp người thứ nhất hoàn toàn không có ý nghĩa. Ngược lại, sự hi sinh gian khổ của tuýp người thứ hai lại góp phần làm cho cuộc sống phong phú hơn.

Tuýp người 1 – sẽ là một bà mẹ cáu giận.

Tuýp người 2 – sẽ là một bà mẹ biết cho con KẸO trong suốt cuộc đời.

Đơn giản vậy thôi.

(Cụ thể, mình cũng đang sai, và đang biết tự sửa lại mình).

 

 

 

Nhớ

happy-1175547_960_720

Giời đẹp, gió phây phây. Làm nhớ tới nụ cười. Mình rất hay ngắm những nụ cười. Nghe những tiếng cười. Khá thú vị. Mỗi người cười một kiểu khác nhau. Cười giòn, cười nụ. Cười không ra tiếng chỉ nhếch mép mà thôi.

Nhưng mà mình quí tiếng cười. Mình nhớ có lần đọc đâu đó, để cảm giác mình vui, hãy thử đưa mép lên thôi, không hẳn là cần cười, tâm trạng cũng có khác. Và ở một lớp tập nào đó có một bài tập rất vui, bạn vui, nhưng lại phải xịu cái mặt xuống và bạn buồn, nhưng tay phải giơ cao, miệng phải ngoác thật rộng thật to.

Nói vậy thôi, vui thì ánh mắt sẽ vui, dù có nhiều nếp nhăn đi nữa. Nhưng tâm trạng của vui, cũng sẽ thấy khác nhiều. Và trời đẹp như thế, tại sao không vui.

Cho dù có nhiều chuyện buồn đi nữa. Cố bớt nói ra những điều khó chịu, khó nghe. Hãy kệ xác nó đi. Mỉm miệng cười, hoặc bật cười thật to. Khó đấy, nhưng tập dần sẽ quen, tập dần tâm trạng cũng sẽ thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác. Nhưng mình có thể thay đổi được chính mình.

Vậy nhỉ, giời đẹp, gió mát, không mưa, ít nắng, đủ để hạnh phúc. Đủ để vui.

Và mình đang nhớ lại những nụ cười, tiếng cười. Biết tìm lại thật khó, nhưng cứ mong ước, biết đâu nụ cười đó sẽ lại… trở về (!)

 

 

Nhớ

happy-1175547_960_720

Ảnh: Internet.

Giời đẹp, gió phây phây. Làm nhớ tới nụ cười. Mình rất hay ngắm những nụ cười. Nghe những tiếng cười. Khá thú vị. Mỗi người cười một kiểu khác nhau. Cười giòn, cười nụ. Cười không ra tiếng chỉ nhếch mép mà thôi.

Nhưng mà mình quí tiếng cười. Mình nhớ có lần đọc đâu đó, để cảm giác mình vui, hãy thử đưa mép lên thôi, không hẳn là cần cười, tâm trạng cũng có khác. Và ở một lớp tập nào đó có một bài tập rất vui, bạn vui, nhưng lại phải xịu cái mặt xuống và bạn buồn, nhưng tay phải giơ cao, miệng phải ngoác thật rộng thật to.

Nói vậy thôi, vui thì ánh mắt sẽ vui, dù có nhiều nếp nhăn đi nữa. Nhưng tâm trạng của vui, cũng sẽ thấy khác nhiều. Và trời đẹp như thế, tại sao không vui.

Cho dù có nhiều chuyện buồn đi nữa. Cố bớt nói ra những điều khó chịu, khó nghe. Hãy kệ xác nó đi. Mỉm miệng cười, hoặc bật cười thật to. Khó đấy, nhưng tập dần sẽ quen, tập dần tâm trạng cũng sẽ thay đổi.

Mình không thay đổi được người khác. Nhưng mình có thể thay đổi được chính mình.

Vậy nhỉ, giời đẹp, gió mát, không mưa, ít nắng, đủ để hạnh phúc. Đủ để vui.

Và mình đang nhớ lại những nụ cười, tiếng cười. Biết tìm lại thật khó, nhưng cứ mong ước, biết đâu nụ cười đó sẽ lại… trở về (!)

 

 

Ẻm hát

stock-vector-sketch-of-crowd-little-people-doodle-cute-miniature-scene-of-workers-with-balloons-hand-drawn-478499077

Playing as you want. Nguồn ảnh: Internet.

Ẻm phóng như bay trên xe máy. Lách. Luồn. Đêm đang xuống đen ngòm. Ẻm lượn, em xoáy, em gần như chạm bên phải những cánh cửa bằng gỗ. Hú hồn. May chẳng chạm chiếc nào.

Ẻm không đi một mình. Em chở thêm hai cô mình. Các cô không dám hét, nhưng các cô ôm chặt eo ẻm. Ẻm vẫn phóng như điên.

Rồi xe ẻm khựng lại. Trước mặt bóng tối vẫn nguyên. Có thêm một khoảng sáng không rõ từ đâu chiếu tới chỉ cho ẻm thấy, lúc này là đường cụt, còn cả cả một khoảng hỗng dưới chân. Một chiếc điện thoại đang nằm đó. Le lói.

Ẻm vẫn phóng xe qua. Rẽ trái và đi tiếp.

Lúc này chỉ còn mình ẻm. Hai bà cô chẳng hiểu biến mất đâu.

Rồi ẻm ngồi trong một lớp học. Đứng trên bục giảng là ca sĩ nổi tiếng người Anh – cậu chàng Robbie Williams. Cẩu không hát. Cẩu bị đau răng. Em ngồi xuống, quanh quất nhìn quanh, chẳng thấy ai quen thuộc. Rồi âm thanh quen thuộc vang lên. Nhạc, nhưng không có lời. Lời đang được hiện dần trên bảng đen.

Một cô nàng xinh đẹp, uốn éo bước lên để cất tiếng hát. Nhưng ngay câu đầu đã sai nhạc. Cẩu phất tay, yêu cầu xuống, nghỉ luôn, đừng hát. Bỏ qua bài hát vừa xong, và cẩu cũng chẳng thèm hát.

Lúc này, đến lượt ẻm. Ẻm đứng dậy véo von. Ờ mà đúng nhạc. Ờ chẳng sai lời. Hihi.

Mở mắt.

(Thề là đúng trong mơ, ở ngoài lúc nào ẻm – là mình này – hát chênh tới ba quãng nhạc).

(Dưa) bắp cải

is

Hình trên mạng. Món bắp cải luộc nhà mình ngon tóa, ăn hết sạch mà quên chưa kịp chụp. 😀

Mùa này bắp cải nhiều vô kể, giá cũng rẻ bèo. Mùa đông miền Bắc không ăn thứ cải bắp xanh từ Đà Lạt chuyển về. Cải bắp đó thường là cứng, luộc kĩ ăn có ngọt nhưng vị ngọt có gì đó gia giả. Còn bắp cải miền Bắc, cả cái to, cuộn tròn. Thường thì lá ngoài xanh ngắt được phạt đi, người ăn chỉ chọn phần lõi. Nhớ ngày bé, bắp cải được tận dụng tối đa. Lá già quá phần lợn. Lá còn xanh để thái thật nhỏ, thái chỉ, rửa sạch, thêm dăm, hành, pha nước muối thật khéo. Ăn cải muối xổi hoặc chờ chua, đều có vị ngon riêng.

Cải phần trắng nõn, hoặc thái mảnh, đem xào với cà chua tóp mỡ. Mùa đông, cái vị mỡ, thêm tí chua của cà, ngọt của cải, đánh cũng hết vài bát tô cơm. Nhà nghèo, có món rau ăn thế là sang. (Mà sang mới có thêm tóp mỡ nhé, còn không chỉ là mỡ không xào lấy được cho thơm).

>> Mớ cá

Phần lõi cải bắp cũng không bỏ phí. Chỉ tước đi phần bên ngoài cứng. Phần lõi trắng muốt đó thái thành miếng. Khéo thì tỉa hoa. Đem bỏ vào bát dấm đường, ớt, tỏi để ngấm. Cả cái bắp cải, chừng được non bát ăn cơm, nhưng cái phần dưa góp đó cũng khiến như mâm cơm có thêm món. Mà ăn với cơm hay ăn không cũng vào lạ.

Ấy là bắp cải khi thừa ra mới đem làm dưa thôi. Còn bình thường cứ cắt to. Ai trồng bắp cải rõ nhất, nước tưới toàn nước giải pha loãng. Vì thế, cắt miếng cải phải chi li tách từng phần, tách rời ra, bỏ những phần lá úa (nếu có), ngâm muối. Rửa sạch, vớt ra để ráo.

Chuẩn bị sẵn cái nồi to. Bắp cải thế mà cũng mang tiếng ngót. Nước muốn ngọt đậm thì cho ít thôi, còn muốn nhiều nước luộc để chan thì pha kha khá. Mà đừng quên rửa thật sạch một quả trứng gà (hai càng tốt) mà nếu không có thì tạm dùng trứng vịt (thay thế). Luộc chín rau là trứng cũng chín.

>> Cọ xoong

Ái dà, món rau bắp cải luộc càng thêm đậm, thêm thơm khi chấm đẫm với nước ma-zi (xì dầu) dằm quá trứng luộc nóng hôi hối. Vị tanh của trứng chả thấy đâu, chỉ thấy váng vất những đâu đó ngọt đậm nơi đầu lưỡi. Vã không cũng hết nửa cái bắp cải đã luộc. Còn ăn với cơm hoặc bữa cơm còn nhiều món, thì cả nhà cũng đánh thẳng băng đĩa rau bắp cải luộc to tộ đó.

(Nghĩ đến đã thấy thèm).

:P)

À quên, dưa bắp cải đã trót hơi chua rồi, bỏ nấu bò, nấu sườn hoặc xào với thịt lợn xay. Không còn gì tuyệt hơn. 😀