Về bà ngoại

hax161212

Nguồn ảnh: WP.

Sáng nay, như mọi sáng cùng con gái đến trường sớm, đi chợ và quay trở lại nhà. Thỉnh thoảng ông xã chia sẻ nhiệt tình, nhưng con gái thích đi cùng mẹ. Về tới khu tập thể, khóa xe quay sang nhìn thấy cô hàng xóm dưới tầng.

  • Chào cô Q. lâu lắm chị không thấy cô?
  • Em chào bác. Nhân thể, em chào bác em về bên ngoại.
  • Ô thế cả nhà lại chuyển đi à.

Đây là hàng xóm mới, mua nhà được chừng hơn năm.

Anh chồng chả chào hỏi ai, lầm lì. Cô vợ đon đả. Và nhất là cậu con trai lớn đang học lớp 7 lúc nào cũng chào bác, thật to, thật rõ.

  • Không em về bà ngoại.

Mình chợt hiểu:

  • Ba mẹ con cùng về bên bà à.
  • Dạ không em đi cùng thằng lớn.

Mình không nói gì hơn, hơi lắc đầu:

  • Thỉnh thoảng Hiếu về chơi thì lên nhà bác nhé.
  • Vâng, cháu chào bác.

Thằng bé nó vẫn chào to thế, dõng dạc thế, mà tự dưng thấy rưng rưng.

Chừng nửa tháng nay, xảy ra một việc. Cậu chồng đi đâu uống về say, khụng khiệng cùng hàng xóm. Cậu say tới mức không hiểu nổi hành động của mình. Vợ can, cậu vẫn đi gọi đồng bọn định đánh nhau với hàng xóm.

Mình lên nhà trên tầng hai. Thằng bé con mới 4 tuổi véo von:

  • Mẹ cho con đi cùng mẹ.

Không ai đáp lời, cả bố lẫn mẹ. Thằng anh lớn mọi lần toàn nắn sửa em cũng chẳng thấy nói gì.

(Mình hi vọng là cô ấy chỉ đi vài bữa rồi lại về. Lại được nghe tiếng chào to của thằng bé nhớn).

😦

Khu vườn

Cách đây không lâu, mình gặp ông anh rể họ. Anh trẻ hơn mình nhiều tuổi. Anh học võ, vừa thiền và đang làm môi sinh. Nghĩa là anh giúp dân cư thành phố tạo ra những khu vườn trong một khoảng không gian chật hẹp. Nhà ống, nhà cao tầng, nhà có khoảnh vừa nhỏ thôi, cũng vậy có thể tạo ra một khu rau sạch, từ chính những thùng rác. Anh không sáng tạo, mà anh học hỏi kinh nghiệm của người Nhật và đang thực thi. Từ đợt đó, mình chưa gặp lại anh, cũng chỉ mới nhìn khu vườn của anh qua hình ảnh trên máy tính. Nhưng mình biết, anh đang thành công với khu vườn. Dân tình có rau sạch chén, rác được thu gom gọn và anh thì thu được bộn tiền.

Đã có những thời gian – những thời gian khi hôn nhân của tôi dường như nặng nề hơn tôi tưởng – khu vườn đã là nơi nương náu, những thời gian khi khu vườn trở thành niềm vui. (*)

Bà Camilla rất yêu khu vườn. Bà có sung sướng với thiên nhiên, chạm vào cây cỏ với niềm thích thú và bà chỉnh sửa lại khu vườn cho thật đẹp với những mê cung dành cho cậu con trai 31 tuổi, đẹp trai thành đạt, nhưng phải ngồi xe lăn. Will vẫn điều khiển được cảm xúc và ý nghĩ bằng bộ não hoàn toàn tinh tế. Nhưng mọi thứ từ cổ xuống là hoàn toàn bất động. Will phải có sự trợ giúp về y tế của Nathan, về tinh thần của Lou. Will chỉ có mọi người sáu tháng để Will sẽ tìm đến cái chết. Mong muốn giải thoát cho chính Will và những người thân như mẹ là bà Camilla, bố là ông Steven, cô em gái Geogia.

Gói gọn trong 600 trang sách Trước ngày em đến (nguyên bản: Me before You), được dựng thành phim 2015 và được chiếu ở các rạp của Việt Nam năm 2016. Phim xúc động bởi dường như cốt truyện chính của Will do nữ tác giả Jojo Moyes viết ra đã được chuyển tải hết trên phim. Xem phim cũng tỏ mà đọc truyện thì cũng vẫn thấy phì cười với cô Lou, thương cảm với cậu Will. Nhưng truyện khác là trong đó có nhiều chương là tự truyện được dẫn dắt bởi bà Camilla, bởi ông Steven, và cô em Treena của Lou. Đọc mới thấy lớp lang của phân tích tâm lí và con đường dẫn tới cái chết tự nguyện của Will ở Thụy Sĩ thế nào.

Mình thích Lou vì cô nàng ngây thơ, chả dám thử một cách gì mới trước cuộc đời thì đã được Will – gần như bất động – xoay chuyển. Cuốn Trước ngày em đến ra mắt ở Anh năm 2012, thật là một câu chuyện cô bé Lọ Lem hiện đại. 2015 có ấn bản tiếng Việt và đã tái bản ngay sau khi phim được chiếu ở các rạp Việt. Đằng thẳng ra thì Trước ngày em đến là một cuốn ngôn tình, nhưng thật ra là một ẩn giấu thiền ngay trong đó.

Tôi phải âm thầm nói với nó rằng mọi thứ có thể thay đổi, sinh trưởng hay lụi tàn, những cuộc đời vẫn tiếp tục. (*)

Jojo vốn là một nhà báo, nên cách nhìn trong truyện của cô cũng đầy vẻ quan sát. Cảnh cô tả hàng xóm nhà Lou có vụ đánh ghen, nhưng bà mẹ của Will đến tìm Lou để yêu cầu cô quay trở lại làm việc mới thực sự gây ấn tượng. Mình bật cười nhiều đoạn, rơm rớm nước mắt cho đến cuối truyện và đôi lúc cảm giác như có một phần là mình ở trong Lou. Nhưng mình lại không thích cái kết của Jojo dù vô cùng lãng mạn.

Will khi đó đã ở thiên đàng. Lou mở thư ra và đọc những lời anh nhắn nhủ. Anh  gửi cô một khoản đủ để cô trang trải cho  cuộc sống tự lập của cô. Kết rất có hậu, cô đọc thư trong một khung cảnh Paris đầy nắng, mùi bánh thơm phức (đúng như sở thích cô yêu) và cả mùi cà phê thoang thoảng. Thú thực, mình không thích khoản tiền mà Will tặng Lou chút nào, dù Jojo không nói là Lou có nhận nó hay không.

Và cái mình thích nhất vẫn là khu vườn của bà mẹ. Khu vườn có tòa lâu đài cổ vùng ngoại ô Anh đặc trưng. Mình chưa một lần được tới đó, nhưng khu vườn như có gì cổ tích, biệt đãi mình qua từng dòng chữ hiện ra. (Lạ nhỉ!?)

Mình chỉ rơm rớm thôi, chợm mắt hai lần, không phải đến mức sụt sùi, khóc sưng cả mắt… như cô bạn đồng nghiệp nhỉ (!?).

(*) Trích nguyên trong Trước ngày em đến.

Ẩn trong

is (1)

Ở trên mạng, chó ai biết mài là chó! . (Chuyển ngữ hơi đểu tí). Nguồn ảnh: Internet.

Cái mặt mình nó thế nào cứ nguyên mà trưng diễn. Mình nhớ có lần mình chạy sang bên cậu bé hàng xóm bên cạnh có việc cần nhờ gì đó. Thật ra khi đó mình chuẩn bị tắm, chiếc khăn đã được quấn trên đầu. Mọi lần mình nhếch nhác thế nào, thì nó vẫn nguyên vậy. Nay có chiếc khăn che đi cái trán vốn hay nhăn thành gợn. Miệng lại nhểu nhểu, mắt lại đớp đớp. Nó buông thõng một câu: “Bà bỏ luôn cái khăn và cái vẻ bà vừa làm đi cho tôi nhờ”.

 

Hóa ra là mình không thể nào diễn được. Dù dám tự nhận là cái giọng chả đến nỗi nào, cái mặt cũng biết biểu cảm ra phết. Nhưng đã không thể diễn… thì có mong ước làm diễn viên thì tốt nhất là nên bỏ đi cho rồi.

Hiện tại có một chuyện trong nhà, cô em dâu đáng mến phải nằm viện. Mình chả ghét bỏ gì, nhưng thực sự là mình không yêu được, nên chẳng dám vác cái bộ mặt đến thăm. Đến nơi không nói cũng chả được, mà nói thì không xong. (Đã nói rồi, mình không biết DIỄN).

>> Diễn tuồng

Dưa thì xanh vỏ đỏ lòng. Mít thì gai góc xù xì bóc ra thơm nức. Thôi thì xấu xí vỏ ngoài thì ẩn trong cứ thật ngọt, thật thơm, thật nức mũi là cũng đủ rồi. Kể ra, xấu ngoài xấu trong, hoặc đẹp ngoài đẹp trong thì vẹn toàn hơn nhỉ?!!

Nhiều lần về chỉ biết phát khóc vì mớ hoa đẹp thế, cắm lên trông rõ yêu kiều, nhưng chỉ tới hôm sau là héo rũ. Hoa để trong tủ lạnh đưa ra bán. Có những mã ngoài trái cây đẹp đến… sang trọng, nhưng về nhà bổ ra bên trong thối rữa, bốc xì. Lúc đó biết trách ai, biết  trách mình không tinh, người ta lừa cho là phải.

Chuyện chả có liên quan nhưng đến đây tự dưng mình nhớ chú chó con mẹ nuôi ngày mình chưa có gia đình riêng. Con chó nó lai giống vừa ta vừa Tây nên có bộ lông bàng bạc, dáng người to gộc. Nó ngoan ngoan ít khi sủa mỗi khi có người lạ. Nhà mẹ nuôi cả một con mèo cái. Mùa đông hai con ngủ trên nền nhà tắm. Mèo khôn cứ chờ chó nằm mới nhảy phốc lên trên, ngủ ngon lành. Mình nhìn thấy mà chỉ biết phì cười. Cái giống mèo nó khôn từ trong trứng nước. Còn chú chó lai kia chỉ dừng lại ở đó thôi.

Thế rồi, chỉ vì chó lại thích tha gặm những chiếc dép, những quần áo ướt, nhất là đồ lót. Bố mẹ cho phứt đi. Mình nhớ, con chó được đặt ngồi trong chiếc rọ sắt của cô bán rau rong. Nó ngồi im, cái dáng chó ngồi rất đẹp. Xe cô đi xa dần. Nó vẫn ngồi im lặng, không tiếng ư ử, không tiếng sủa to tiếc nuối. Nhưng mình nhìn thấy trong mắt nó, hai hàng nước mắt chảy ra. Mình tin, con chó đó không hề biết… DIỄN.

Nó thực sự biết nó đã bị bỏ đi.

Nó thực sự tiếc những gì nó đã có.

Và nó bất lực vì không thể cứu vãn được.

(Đơn giản vì nó chỉ là một chú chó lai, mà thôi).

À, mà khi đó (không nhớ) là mình có khóc không nhỉ.

😦

 

 

Buôn muối

HAX160509

Chúng em góp tí muối cho đời  bớt… nhạt! Minh họa: WP

Vẫn như mọi sáng trên con đường tới cơ quan, con đường ngoằn ngoèo lách khỏi đám đông tắc đường đô thị.

Hơn một năm nay, mình thử đi kiểu ngõ tắt, đường tắt, thấy đến cơ quan nhanh hơn và cũng đã thấy quen với con đường.

Đường lượn qua hồ ba mẫu, rẽ ngoặt là tới hồ bảy mẫu trước mặt. Thỉnh thoảng tay lái lại phải ngoặt tí chút. Xa hơn, đi lắt léo hơn nhưng không phải hít thêm khói xe, ít lần đặt trên rê rê trên mặt đường nhựa, thật thú.

Sáng nay, vẫn con đường mới quen, xe máy của mình chợt khựng lại. Một người phụ nữ to béo nằm sát phía vỉa hè, nhưng thân hình trọn trên mặt đường. Nằm ngửa, chân ghếch. Chân phải cụt tới đầu gối. Miệng cứ ư hừ. Người phụ nữ đó gần như không biết có người qua lại trên đường. Bà ta chỉ mặc có chiếc áo bằng vải lanh hoa.

Lách xe tránh qua người đàn bà, mình dấn ga vượt qua lên phía trên, dừng khựng.

Thấy một người đàn bà khác tuổi cũng như người phụ nữ đang nằm phía trên đường kia. Tóc bà điểm bạc, lúi húi chuẩn bị cho quán ăn buổi sáng.

  • Cô ơi, cô có quen cô kia ko? Cô bảo người dẫn cô ấy đi, kẻo lại để nằm chềnh ềnh ra thế?!
  • Đó là bà bán quán nước phía đường kia kìa. Bà ấy con bị nghiện, căng thẳng quá thành vậy. Mà cứ nằm đó, chân phải thì cụt sẵn rồi.

Nói tới đó, mình đưa mắt theo tay người đàn  bà, một chiếc xe bảy chỗ lượn qua, cũng hơi dừng, khéo lựa để tránh.

  • Như vậy là mắc oán cho người khác đó. Nhỡ người ta không chú ý chèn phải thì sao. Oan gia cả một đời.

Cũng chỉ dám hỏi chuyện vậy, nhờ cô ấy gọi giúp người và mình lại lên đường tới công sở. Mình áy náy nhưng chẳng giúp được gì thêm.

Ngồi ăn sáng. Gọi món quen. Cúi đầu ăn lặng lẽ. Vẳng bên tai lảnh lót những thanh âm.

Cũng là loáng thoáng kể xấu một nữ đồng nghiệp. Cũng là bằn hắt khó chịu chuyện không hiểu nhau. Ca thán thật dễ, nhưng để thực sự hiểu nhau thật khó.

Nhấp xong ngụm trà, thanh toán bát miến sáng. Mình thả bộ về nơi làm việc.

(Tóm lại chúng ta đúng chỉ vẫn là ĐÀN BÀ chuyên đi buôn muối!)

 

Nhắc nhớ

thornbirds-435

Richard Chamberlain và Rachel Ward trong phim SX năm 1983 Enter a caption

Có một thứ thầm lặng. Hiện hữu. À, không hiện hữu. Lặng lẽ đó đi bên bao người. Phải chăng đó là tiết trời. Không, tiết có bốn mùa, vẫn lặp đi lặp lại chứ không liên tục. Phải chăng là yêu thương. Đâu có, yêu thương, hờn dỗi lẫn đầy.

Ồ, thế là cái gì mãi trường tồn, vẫn lặng chảy như dòng sông miết mải.

Xin thưa, đó chính là thời gian.

Trôi và trôi, bình lặng.

Bên đời.

Hôm nay lãng đãng thế vì tối qua vừa khép xong dòng cuối cùng của cuốn “Thorn birds”, tác giả Colleen Mc Cullough. Bà vừa mất đầu năm 2015, sách của bà được biết đến ở Việt Nam với tiêu đề “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của dịch giả Phạm Mạnh Hùng. Ông dịch từ tiếng Nga. Còn bản dịch của  Trung Dũng (tức nhà báo Lý Quý Trung) từ nguyên bản tiếng Anh. Nếu ai đã đọc cả hai bản, quả là có nhiều chi tiết khác.

Khác về tên gọi do cách chuyển thể tên và cách ra tiếng Nga rồi chuyển về tiếng Việt thì có lẽ thể tất được. Nhưng khác về hội thoại, khác về một số đoạn, thì mình cũng chưa hiểu nổi, vì sao? Có lẽ là do tái bản, được chính tác giả cắt bớt hay thêm vào chăng?

Đọc bản dịch của ông Phạm Mạnh Hùng lâu lắc rồi, đâu như năm đầu vào đại học, hay tốt nghiệp đại học thì mình không rõ. Nhưng đọc bản dịch của ông Trung Dũng thì vừa mới đây thôi. Và lúc này đọc lại, không phải bởi hay bản dịch có những chi tiết khác nhau, mà đúng là thời gian nhắc nhớ – nó hiện hữu. Năm ta trẻ, đọc tiểu thuyết này khác, giờ bốn mươi, thấy khác.

Trước chỉ trọng tâm rung rinh vào cái rung động, cái xả thân với tình yêu giữa Meggie – Ralph. Nó hấp dẫn bởi tình yêu bị cấm đoán. Nó hấp dẫn thì những rung cảm, những khắc khoải, động chạm đều khiến như rạo rực tò mò. Nay cái phần tình yêu đó chỉ trở thành thứ yếu, thậm chí còn thấy trẻ con và hơi buồn cười.

“Những con chim ẩn mình chờ chết” (NXB Trẻ, 2015, Trung Dũng dịch) khiến mình khóc hai lần. (Nghe buồn cười nhỉ). Lần đầu là khi thấy ông bố Meggie – ông Paddy bị chết cháy và cậu con trai Stuart đi tìm cha đã bị heo rừng đè chết. Lần hai, cảm xúc của Ralph khi mất Dane. Không hề sụt sịt, chỉ là những giọt nước mắt chảy dài, nấc sâu.

Cách xác con ngựa không xa, khuất sau một thân cây nằm ngang là những phần còn lại của một xác người. Không thể nào lầm được. Ướt đẫm dưới cơn mưa, cái hình thù màu đen nằm ngửa, cong theo vòng cung, hai mông và hai vai chấm đất. Hai tay dang rộng ra, gập lại ở khuỷu như đang hướng lên trời cầu nguyện; mấy ngón tay lộ xương vì thịt đã ra, co rút lại như đang bấu víu vào khoảng không. Hai chân cũng dang ra, hơi co lại ở đầu gối, còn ở nơi mà trước kia là cái đầu thì chỉ còn hai hố mắt trống trơn!

Chỉ có thể chứng kiến thực sự Colleen McCullough mới có thể tả một cách xác thực thế. Cái thân thể chịu bao cơn đau đớn từ cơn cháy, không thoát nổi. Ông Paddy chết như một sự hành hạ, ông yêu thương Fiona nhất nỗi, nhưng cũng hành hạ bà theo cách khó tả luôn. Ông chết để giải thoát cho chính ông, hay cho bà vợ. Nhưng bà Fiona đã hóa đá, vì chính đến lúc đó mà mới nhận ra, bà đã và sẽ mãi yêu ông.

Hồng y de Bricassart được thông báo ông là cha đẻ của Dane thì cũng là lúc ông đã vĩnh viễn mất nó. Meggie đã đánh cắp vật quí giá của Chúa, cô cũng chỉ giữ nó được hai mươi sáu năm mà thôi. Nhưng ông đã hạnh phúc và đủ đầy bên Meggie và con trai của mình. (Khó hình dung được hình thể của nhà văn Collin với những gì tinh tế mà bà biểu đạt thế).

Hôm trước, bốn cô bạn cấp ba ngồi lại với nhau để ăn chúc mừng sinh nhật. Gương mặt bọn mình có già đi, nếp nhăn xuất hiện. Nhưng thần thái và tính cách thì vẫn y nguyên. Dĩ nhiên, đều sẽ có người giàu, người nghèo, nhưng khi đã gặp nhau và tìm lại kí ức thủa học sinh thì khó phân biệt nổi. Cả bốn đứa thử đang chờ theo thời gian, lũ chúng ta gặp nhau lúc ngoài 60, tức là cũng chừng 20 năm non nữa xem thế nào nhỉ (!)

Thời gian luôn ở cạnh bên – luôn nhắc nhớ.

😀

colleen-mccullough-435

Colleen McCullough. Nguồn ảnh: People.com

 

Liền

childhood_joy_02

Nguồn ảnh: Internet.

Có lúc nào ai đó, muốn mở miệng để biểu đạt một điều gì đó mà không nổi?

Không phải vì không có gì để nói, mà là chẳng biết lựa cách nào để nói!

Mà khi nói dễ làm tổn thương nhau.

Khoảng cách không phải là không gian, không phải là thiếu phương tiện, nhưng sợ rằng khi nói ra sẽ có cái gì đó gì sẽ bùng nổ.

Nói ra không thể khiến cho vết thương liền lại mà cứ toang hoác ra.

Nói đôi khi thật khó.

Ngày hôm nay chẳng rỗi rãi, nhưng bài hát “Shame” của Robbie Williams và Gary Barlow tự dưng đã lọt tới mình. Bài hát phát hành đến 4/10 năm nay là đủ 6 năm rồi. Nhưng lời bài hát thì ôi thôi lúc nào cũng thời sự, vẫn còn hôi hổi ý nghĩa.

Rob và Gaz vốn là hai giọng ca chính của Take That.

Gaz thấp hơn nhưng là anh cả.

Rob cao hơn là em út.

Gaz có giọng ấm áp truyền cảm.

Rob giọng cao giật cục nhưng ấn tượng.

Gaz điềm đạm.

Rob quậy phá.

Thời 1996 ban nhạc của 20 năm trước luôn gặt hái những giải thưởng, dù là boyband.

Gaz thì trụ lại cùng ban nhạc khi chỉ còn 4 người và lúc tái hợp lại vẫn chỉ là bốn người, thiếu Rob.

Gaz, Rob và Mark Owen đều là những gương mặt thành danh khi solo và ra đĩa đơn. Hai thành viên còn lại giọng có chút nổi trội nhưng múa phụ họa là chính.

Sau 2012, Olympics Games tại London, Anh. Take That khi đó đã tụ hội đầy đủ 5 người. Gaz và Rob lại hát cùng nhau. Nhưng rồi mọi thứ lại đâu vào đấy, họ rời bỏ nhau, mỗi người một nghiệp. Nhưng ở khoảng giữa đó. Rob có ra album đơn và mời Gaz hòa giọng, đó chính là hit “Shame”.

Xem lại MV đó sáng nay. Nước mắt không trào ra, nhưng mà ầng ậc nước. Thật đấy.

Lời bài hát như viết cho mình và EM.

 

Ồ có  ba phiên bản câu chuyện này của tôi, anh và sự thật

Chúng ta có thể áp dụng trong  hoàn cảnh, thơ ấu giữa chúng ta và tuổi trẻ của chúng ta

Vượt khỏi nhưng xúc cảm có được tôi muốn anh cảm nhận nỗi đau của tôi, nó trở lại với chính anh

Tôi đọc được tâm trí anh và đã cố gắng gọi, nước mắt của tôi có thể ngập tràn sảnh Albert Hall, có điều gì ngọt ngào ở quanh?

Nỗi xấu hổ nào chúng ta chưa từng nghe

Tôi đã nói với anh trên truyền hình đó

Mọi thứ đã qua rồi như cái giá chúng ta phải trả

Con người trải qua cuộc đời với cách này thôi

Ôi nỗi xấu hổ của anh – tôi

 

Tôi bận rộn ném bỏ mọi người ra phía sau xe buýt

Cùng với tấm poster 30 feet ở đằng sau (xe Toys-R-Us)

Tôi đã viết một tâm thư trong trí nhớ của mình, nhưng lời lẽ thật không tử tế, về một gã đàn ông tôi chẳng thể nhớ ra

Tôi không hồi tưởng lại lí do vì sao, tôi đã làm vậy trong thời gian đó, có điều gì ngọt ngào ở quanh?

 

Nỗi xấu hổ nào chúng ta chưa từng nghe

Tôi đã nói với anh trên truyền hình đó

Mọi thứ đã qua rồi như cái giá chúng ta phải trả

Con người trải qua cuộc đời với cách này thôi

Ôi nỗi xấu hổ của anh – tôi

 

Lời dễ dàng đến, nếu như đúng vậy

Lời dễ dàng đến, nếu như đúng vậy

 

Tôi bận rộn ném bỏ mọi người ra phía sau xe buýt

Cùng với tấm poster 30 feet ở đằng sau (xe Toys-R-Us)

Chúng ta có thể áp dụng trong  hoàn cảnh, thơ ấu giữa chúng ta và tuổi trẻ của chúng ta

 

Nỗi xấu hổ nào chúng ta chưa từng nghe

Tôi đã nói với anh trên truyền hình đó

Mọi thứ đã qua rồi như cái giá chúng ta phải trả

Con người trải qua cuộc đời với cách này thôi

Ôi nỗi xấu hổ của anh – tôi

 

Lời gốc đây:

https://www.youtube.com/watch?v=tv49bC5xGVY&ebc=ANyPxKoW0pLRY6DE0W8y-8lZdYc-UqojCh7DVdSa_EOBmAJgwpAx4X5bk_rX73Gi9XzHCIjLI4S78kVpRNLipo0BvFCciu5Gew

Có những lúc mình chỉ muốn nói với EM, đừng vậy.

Muốn nói rằng sao mọi thứ cứ cách xa.

Muốn có một cái ôm, thời gian chẳng thể ngược trôi, không ai bé lại.

Cuộc sống xoay vần.

Dẫu mọi thứ không thể là ngày xưa đầm ấm, nhưng hãy để “Shame” giúp mình và EM có thể mắt đối mắt, mỉm cười. Như ánh mắt của Gaz của Rob đấy thôi.

Lời nói bằng lời.

(Được không EM?)

 

 

 

 

 

 

 

Trời lạnh, lòng người không lạnh

Marriage-Has-Benefits-For-Your-HeartCứ cuối năm là mình cảm giác như xuống dốc. Thời gian thì đuổi gấp, việc thì vẫn phải đều đặn để  hoàn thành. Không phải ca thán là nhiều việc, không hẳn bức bối vì  hoàn cảnh, hay xuýt xoa về thời tiết. Chỉ là cảm nhận, cứ cuối năm thì thấy như gấp ruổi mọi thứ phải hoàn tất, hoàn thành.

Nhớ về bộ phim Lửa Thiện Nhân cho bọn trẻ đi xem tháng trước. Tranh thủ cho chúng đi xem vào buổi tối, xem tại rạp Ngọc Khánh kém thế so với những rạp khác. Hôm cho bọn trẻ đi, rạp cũng đã ít người hơn. Có thể vì đã nhiều suất chiếu, có thể vì giờ đó ít người xem, có thể là vì không hẳn chuyện tư liệu sẽ đủ để hấp dẫn (như theo quảng cáo) trên báo chí.

Mới chiếu được chừng 5 phút, một em bé khoảng 4-5 tuổi khóc ré, bố mẹ phải đưa ra  khỏi rạp.

Phim chạy được 10 phút thì xung quanh mình đã sụt sịt những tiếng khóc, đa phần là của những bà mẹ. Họ quệt mắt, họ lặng im, họ thụt hẳn cổ xuống sau lần áo.

Hôm đó, ngoài trời mưa cũng khá to.

Bộ phim chừng hơn một tiếng, xúc động, vừa đủ độ. Nhưng mình thấy hơi tiếc là Lửa Thiện Nhân đáng nhẽ phải máu lửa hơn. Đó là nên nhấn vào những hỗ trợ mà từ Thiện Nhân đã thắp lên làn sóng chữa trị cho những em bé bị sai lệch từ bộ phận sinh dục.

Xem xong thấy tiêng tiếc.

Xem xong thấy mình cũng chưa góp được gì dù là tiếng nói để nhóm thêm Lửa, đúc thêm tinh thần sức mạnh để cải hoán những số phận trẻ em kia.

Sáng nay, đọc Tuổi trẻ Cuối tuần Nhà phẫu thuật đeo đồng hồ xanh lá. Đọc xong mà mình suýt khóc vì cảm phục ông bác sĩ Ý Roberto de Castro. (Ông rất nổi tiếng đấy vì đến con trai mình cũng chẳng thể quên tên).

Cái chi tiết đồng hồ chẳng có ý nghĩa gì, nếu như nó không được ông tháo ra để dỗ bọn trẻ và cho hẳn khi chúng trên hoặc sau bàn phẫu thuật.

Nó màu xanh lá, vì nó bắt mắt, nó là tác nhân dụ dỗ trẻ em.

Nó là màu xanh dấy lên hi vọng, mà hi vọng thực sự cho mỗi một sinh linh, mỗi con người.

Đọc xong chỉ biết thầm nói một câu cảm ơn ông.

Mình có theo dõi FB của Mai Anh, có biết tấm lòng, hành động thực sự sẻ chia của chị với nhiều em nhỏ khác. Chị góp phần lớn công sức của mình, nhưng công sức đó sẽ nhân lên gấp bội nếu có nhiều người khác cùng làm.

Cuộc khám bệnh trải qua nhiều cung  bậc cảm xúc. Không chỉ có hi vọng, còn cả hoang mang và tức giận. Mai Anh và Na Hương, hai người phụ nữ điều hành chương trình liên tục đối mặt với những ức chế.

… Bác sĩ Roberto vẫn ôn tồn giải thích cho những phụ huynh ngơ ngác họ cần phải làm gì, Mai Hương và Na Hương nhẫn nại dịch lại mọi thứ, cố gắng căn dặn, giấu nỗi thất vọng vào trong.

Cảm phục thực sự, những tấm lòng.

Ông bác sĩ Roberto còn thích ăn kem như con trẻ, ông thuộc từng tên và tình trạng bệnh của mỗi em. Ông im lặng ngồi thiền trước mỗi khi chuẩn bị bước vào ca mổ kéo dài nhiều tiếng đồng hồ.

Cần sao thêm nhiều những con người như vậy.

Đọc mà thấy da nổi sần, rùng mình. Trời đang lạnh, lạnh thấu xương, nhưng sao cứ thấy ấm dần ấm dần trong lòng. Lòng người rất ấm.

Cảm ơn bác sĩ Roberto de Castro, Mai Anh, Na Hương. Cuối năm đã thấy ấm dần, bớt xuội.

:D)