Rễ

IMG_9563Ai đã từng trồng cây thủy sinh thường thích ngắm những chiếc rễ trong bình. Rễ đâm dài, vươn ngược xuống. Nếu là thủy tiên sẽ là một củ trắng muốt. Còn với hồng môn, lan ý… rễ cứ vươn dài, trắng hay xanh tùy môi trường. Nếu trồng cây trong môi trường nước, thủy sinh, mình mới rõ được rễ đã tăng trưởng để nuôi cây thế nào. Còn với những loại cây có trái ngọt, cao to, thì rễ cứ lặng lẽ cắm sâu trong lòng đất.

Rễ được ví như cha mẹ. Cây trái ngọt hay đắng phía mặt đất kia, lung linh hay xấu xí đều được những chiếc rễ từ từ mà thành. Rễ cộc, cây ắt ra trái xấu hoặc thậm chí không có trái.

Rông dài chuyện rễ cây để nói chuyện mình mới đủ can đảm đi dự một lớp học. Lớp  học gia tốc được thực hiện từ 8h sáng tới 21h. Một ngày chủ nhật nhiều đổi thay.

Rễ cũng là hình ảnh mà hai diễn giả Phạm Ngọc Anh và Nguyễn Công Bình đã nhiều lần vẽ lên trên giấy phía bảng trắng bằng bút dạ để minh họa cho nhiều cha mẹ hiểu.

Khán phòng có sức chứa 100 người. Chỉ có 5 ông bố. Còn lại là những bà mẹ. Họ đến dự trong lớp học có tên “Cha mẹ toàn năng”. Mình (là nữ) nằm trong số đó. Đi để học… làm cha mẹ. Diễn giả tiết lộ, cha mẹ cần đồng thuận (cùng hệ tư duy) trong nuôi dạy con cái. Vì thế việc chỉ có đa phần là các mẹ đi học, thật khó để lay chuyển các bố trong việc dạy con.

Mình sẽ chỉ ra đây bốn mức độ bạo hành mà các bậc cha mẹ đã phạm phải khi dạy con. Nếu cha mẹ nào không phạm một hình thức nào về bạo hành con, thì chúc mừng họ, chắc chắn con cái họ là những đứa trẻ cực kỳ thành công và khả năng sẽ phát lộ là một thiên tài. Đó là:

  1. Đánh con (vật lý)
  2. Làm cho con buồn (cảm xúc)
  3. Dán nhãn cho con (tư duy)
  4. Bạo hành về tinh thần

Nhiếc móc, bôi xấu, nhay đi nhay lại những lỗi lầm trong quá khứ của con là hình thức bạo hành con cao nhất. Thứ bạo hành về tinh thần.

Mình nghe xong đã thấy giật mình.

Ngỡ không đánh con, xâm phạm về thân thể con là sẽ hi vọng dạy con một cách đúng khuôn khổ nhất. Hóa ra không phải. Mồ hôi cứ túa ra.

Thỉnh thoảng lên cơn mua sắm lại chọn cho con những bộ đồ đáng yêu, thời thượng, đôi lúc là sở thích của mẹ, thỉnh thoảng cũng là theo ý thích lứa tuổi của con. Nhưng đúng là mang về, đa phần là chúng mặc để… vâng lời mẹ.

Nghe các diễn giả đưa ví dụ, mình lại thấy đúng trong trường hợp của mình.

Các bậc cha mẹ cần phải biết các con sẽ trở thành người như thế nào? Và câu trả lời là:

NHỮNG ĐỨA TRẺ TRƯỞNG THÀNH THẬT SỰ CÓ ÍCHHẠNH PHÚC.

Khó đấy, các bậc cha mẹ thường đem so sánh mình với con của hàng xóm, với bạn học, với những nhân vật trên truyền hình… Tất cả đều phản tác dụng. Rõ ràng quả trỗ ra từ cây đều từ RỄ của mình. Mình là cha mẹ, mình phải chịu trách nhiệm về điều đó.

TRẺ CON LÀ TẤM GƯƠNG TRUNG THỰC NHẤT PHẢN ÁNH BỐ MẸ.

Chúng nghiện games, chúng nói dối, chúng trộm tiền, đều từ việc…. chúng không được nhận đủ TÌNH THƯƠNG của cha mẹ. Mình (là mẹ) dù con mới bướng bỉnh thôi đã cảm giác căng thẳng đau đầu. Và bọn trẻ cần: YÊU THƯƠNG.

YÊU THƯƠNG này là thời gian chất lượng bên con. Cụ thể:

  • Hiểu ngôn ngữ của con (ví dụ như ngôn ngữ tuổi teen)
  • Chơi trò chơi cùng con
  • Đề ra những luật lệ và quy định cụ thể.

Rồi…

CHA MẸ PHẢI LÀ NGƯỜI TRUYỀN CẢM HỨNG CHO CÁC CON.

Và yêu thương thật đủ.

Trước khi đến với khóa học này, thực sự mình chỉ có cảm giác lúc nào cũng cáu giận, lúc nào cũng ở cao trào mẹ con quát nạt nhau, nhưng khi thấy vấn đề không nằm ở các con, thì mình hiểu, vấn đề ở chính mình. Mình đã thay đổi. Và là hy vọng một thay đổi dài lâu.

Người thợ mộc lạ lùng (Tựa gốc: The Carpenter) của tác giả Mỹ Jon Gordon là một cuốn sách cực hay với các bậc cha mẹ cần tham khảo. Đọc xong cuốn sách, chắc hẳn sẽ thay đổi về hành vi và thái độ của mình. Cuốn sách mỏng, minh họa đẹp. Nhân vật chính có tên Michael, anh bị đột quỵ trên đường chạy buổi sáng và liên tục vấp phải thất bại trong kinh doanh. Nhưng đúng lúc đó một người đàn ông đã cứu sống anh. Ông ta có tên là J. – Thợ mộc.

Chỉ là một người thợ mộc tầm thường thôi nhưng cuối cùng đã khiến cho suy nghĩ, hành động của Michael đã khác hẳn. Người thợ mộc đó thực sự là một người truyền cảm hứng, đánh thức những tiềm năng trong con người của Michael. Người thợ mộc đó thực sự là một nghệ nhân trong tay nghề lẫn cả cách hành xử của một con người – một con người đầy nhân cách. Ông thực sự sống có ích và luôn hạnh phúc. (Mình không dám kể rõ từng chi tiết, một là mất hay, hai là kể rất rông dài, không đủ biểu đạt nội dung câu chuyện. Ai muốn tự tìm đọc).

😀

Những chiếc rễ để tạo ra những đứa trẻ hạnh phúc, có ích và (có lẽ) sẽ là một thiên tài cần có thái độ/ giá trị sống, chúng phải là người tự do, biết hợp tác, hạnh phúc, khiêm tốn, đoàn kết, sống hòa bình, trung thực, tôn trọng người khác, sống giản dị, yêu thương, có tinh thần trách nhiệm và khoan dung.

Nếu chịu khó dành thời gian để thay đổi, để thực sự cảm nhận những giá trị đích thực của bản thân cũng như thay đổi được hành vi của bọn trẻ, các cha mẹ nên tham dự một khóa học (bất kỳ). Hoặc Người thợ mộc lạ lùng cũng có thể khiến đem lại một lợi ích (thật nhỏ) nào đó.

Biết với mình thật khó, nhưng đã thay đổi về tâm thức thì hành động sẽ thay đổi dần dần và dài lâu.

Hi vọng thế.

😀

 

 

 

Advertisements

Một khởi đầu

happy-1175547_960_720Năm 2018 đã bắt đầu. Ngày đầu năm nay lại là ngày thứ Hai, một ngày đầu tuần. Sự thú vị nằm ở đây. Mọi thứ đúng từ vạch xuất phát đầu. Vì thế, mình có một ngày làm việc thong thả. Buổi chiều mới tới nơi làm việc, tự thả những bước chân lên cầu thang chậm rãi và chắc chắn.

Thư thái.

Không tự vạch ra rõ ràng một kế hoạch cụ thể, nhưng còn khá nhiều việc cần phải hoàn tất. Mình đã tự thấy cần phải hoàn thiện, có bắt đầu thì cần kết thúc cho năm 2018 này.

Từ từ mà chắc chắn.

Cái thong thả đầu tiên rất đáng yêu. Đó là blog của Cambridge Dictionary (Từ điển của Cambridge) xuất hiện những từ tiếng Anh mới. Sáng đầu năm là 3 từ vựng cực kỳ ngộ nghĩnh.

  1. Flashpacking (/ˈflæʃ.pæk.ɪŋ/) nguyên nghĩa danh từ như backpacking – đi du lịch hay cắm trại bằng hình thức đựng mọi đồ dùng cần thiết trong chiếc ba lô đeo sau lưng. Tuy nhiên từ mới này có nghĩa là chiếc ba lô bạn đeo sẽ thoải mái hơn và đắt tiền hơn hình thức du lịch ba lô bụi, cũ. :D. Vì sao từ mới lại thay thế từ cũ? Bởi trong thời đại kĩ thuật số, kết nối internet này, những tay-lang-thang toàn cầu sẽ là flashbackers, và vì thế từ vựng cũng phải thức thời, tinh tế và sáng ngời hơn.
  2. Bleisure (UK/ˈbleʒ.əʳ/ US /ˈbliː.ʒɚ/) : Hoạt động du lịch kinh doanh kết hợp với kì nghỉ, thời gian rảnh rỗi. Giờ đây, con người hiện đại phải thế, du lịch – kinh doanh hay kinh doanh – du lịch, ranh giới bị xóa nhòa. Chúng hòa quyện, và tôi đi du lịch nhưng tôi vẫn làm việc.
  3. Honeyteer (UK/hʌn.iˈtɪəʳ/ US /hʌn.iˈtɪr/) : Vừa cưới xong, đi trăng mật trong khi đi công tác và làm từ thiện, thường là ở nước ngoài. Vô cùng lãng mạn, vô cùng thích thú, hóa ra giờ kể cả lúc họ yêu nhau và… làm tình cũng cần được số đông ủng hộ chăng (?!)

Ở thời điểm này, khoảng cách – phương tiện – thời gian – cảm xúc dường như khác lắm. Nó không cần cầm nắm – sờ soạng – hay hiển hiện. Nó cứ thấp thoáng, xa – gần, thoắt ẩn – thoắt hiện – hoặc dường như cũng là một ảo ảnh xa vời.

Tuy nhiên, năm mới đã đến, mọi thứ lại bắt đầu một vòng xoay.

Bắt đầu – khởi đầu.

Cứ từ từ mà tiến.

Chúc mừng năm mới 2018.

 

Refresh (Tươi mới)

imagesSáng nay là sáng đầu tuần.

Lúc nào trước mắt mình không chất ngất nhưng là cả một đống việc công lẫn tư phải hoàn thành. Mà nó cứ tuần tự không sao, khó nhất chính là các bạn nhỏ nhà mình chuyên… phá bĩnh.

Việc gì đến cũng phải đến, biết là đừng cáu kỉnh nữa nếu như con nhỏ chưa hoàn chỉnh, chúng vẫn còn có những bước sai. Nhưng cứ động tới là vẫn cáu, dù mười mươi còn biết là giờ cáu là mọi việc hỏng rồi.

Sáng nay, mình thoảng nghe tiếng cáu giận của người khác. Cô bé cũng giục hai đứa con của cô đi học. Tiếng cáu thật cao, thật vống. Ờ mà giống mình lạ, (giọng của hai con người khác nhau sao có thể giống nhau), nhưng mà giống đến buồn cười. Ừ thì do các con lề mề, mãi không chịu đúng giờ đi học. Rõ là chúng vẫn muốn ngủ thêm. Cáu chúng mà thấy thương chúng.

Từ lúc, nghe thấy tiếng vang (hình ảnh của chính mình) vọng lại, mình chợt chùng hẳn xuống, cho một buổi sáng đầu tuần.

Biết là bao nhiêu dự định mà cứ như một mớ bòng bong.

Chiều chủ nhật vừa rồi, ngồi nghe chuyên gia giáo dục người Mỹ nói về chuyện thủ tục để giúp bọn trẻ có thể sang Mỹ học cả phổ thông lẫn đại học, mình cứ tiếc ngẩn ngơ. Mình tiếc mình có rất nhiều cơ hội mà không nắm nổi một cơ hội nào. Giờ quẩn quanh cũng muốn giúp bọn trẻ, nhưng hướng chúng một đằng, chúng lại cứ đi một nẻo. Tức là cha mẹ luôn muốn cấp tập, còn con cái lại cứ… nhẩn nha. (!)

Thế là phải đi tìm từ khóa “làm gì mỗi ngày”, kết quả là, cần (Theo nguồn: 10 điều bạn nên làm mỗi ngày của bakadesuyo.com) :

  1. Thả lỏng: Giảm căng thẳng, thêm sáng tạo, cải thiện trí nhớ và cố gắng để trở thành một con người tốt hơn (à nghe đã thấy khó rồi)
  2. Tập luyện: Tập thể dục khiến cho con người lịch thiệp hơn, hạnh phúc hơn, cải thiện giấc ngủ, tăng hưng phấn và cảm thấy hài lòng với chính mình hơn (àhình như lâu lắm rồi chả tập thể dục gì)
  3. Dành thời gian cho bạn bè và gia đình: Không có một mối quan hệ xã hội nào khiến bạn ngu ngốc hơn mà còn có thể… giết bạn. Cô đơn sẽ dẫn tới đau tim, đột quỵ và tiểu đường. Những kẻ sống dai trên thế giới này chẳng qua là hắn có nhiều bạn bè và có mối quan hệ tốt (tốt hơn cả tập thể dục đấy). Bạn bè giúp bạn cải thiện cuộc sống. Hãy chia sẻ những tin tốt và đáp trả lại bằng lòng nhiệt tình nhằm giúp cho các mối quan hệ luôn tốt lên. Đó là hạnh phúc hơn (à Chuyến du lịch Phú Yên với những cô bạn giá trị đấy chứ nhỉ?!)
  4. Thể hiện lòng biết ơn: Sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn, sẽ cải thiện được các mối quan hệ, sẽ khiến bạn trở thành con người tốt, thậm chí còn khiến cuộc sống tốt hơn nhiều với những con người xung quanh bạn. (à hihi, cái này mình đã làm được chưa nhỉ?)
  5. Thiền: Thiền định có thể tăng vui sướng, ý nghĩa trong cuộc sống, hỗ trợ xã hội và đem lại sự chú ý, ngoài ra còn giảm thiểu cáu giận, buồn bực, trầm cảm và  mệt nhọc trong công việc (à một năm nay mình đã bỏ tập Yoga, có nên quay lại nhỉ?!!!)
  6. Ngủ đủ: Bạn không thể tự lừa cơ thể mình được đâu. Ngủ không đủ sẽ mệt mỏi. Ngủ trưa một giấc ngắn vô cùng quan trọng, giúp tăng sự tỉnh táo trong công việc. (à Bác sĩ Shinya giải thích rất rõ về điều này)
  7. Thách thức bản thân: Học một ngôn ngữ mới có thể khiến trí não bạn trở nên sắc bén. Bài học âm nhạc tăng sự thông minh. Thách thức bản thân mình bằng những cố gắng nỗ lực nhỏ mỗi ngày. Không học tập và không dành lấy cơ hội là hai trong nhiều điều mà con người cảm thấy hối tiếc nhất trong cuộc đời. (à Thỉnh thoảng mình cũng ham hố học thêm một ngoại ngữ, nhưng rồi trượt qua và quên vô cùng nhanh, hi hi, tệ nhỉ?!)
  8. Cười to: Cười thật to giống như liều vitamin được bổ sung hàng ngày. Hài hước đem lại nhiều lợi ích. Cười được sẽ tăng hệ thống miễn dịch, giảm nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ, giảm đau trong khi gặp nha sĩ và sống… lâu hơn. (à Mình cũng rất hay cười, đôi khi khá vô duyên, nhưng kệ nhỉ!!!)
  9. Chạm vào ai đó: Đụng chạm có thể giảm căng thẳng, tăng kết nối tình đồng đội và giúp bạn dễ bị thuyết phục. Những cái ôm giúp bạn hạnh phúc hơn. (hihi) Chuyện chăn gối giúp ngăn đột quỵ, ung thư và tăng hệ miễn dịch, và kéo dài cuộc sống của bạn. (à đúng là chiên za, nói đúng thía)
  10. Lạc quan: Khỏe hơn, vui sướng hơn và cuộc sống dài lâu hơn là kết quả khi bạn có thái độ tích cực, lạc quan trong cuộc sống. (à Thế mà mình cứ lúc nào cũng cáu giận, bi quan là sao?!!!)

Sáng đầu tuần, tươi mới và thay đổi thôi nhỉ?! :D)

Rơi

16e99d63531d9bf319fd6255e28bffb5Cái tinh thần của mình đang rơi không trọng lượng. Rơi một cách chơi vơi và đang rơi xuống tới đáy. Là bởi sắp sửa cuối năm. Là bởi không hài lòng với con cái. Là bởi đủ các thứ hằm bà rằng không thể gọi thành tên đến lúc này?!

Chỉ biết rằng tinh thần mình đang rơi.

Mình đã cố cứu vớt nó bằng những cuốn sách. Trong vài ngày đã xong hai cuốn. Một cuốn là “Good Luck” (Bí mật của may mắn), cuốn thứ hai là “Living Foward” (Bản kế hoạch thay đổi định mệnh). Tất cả đều là bản dịch tiếng Việt. Đọc với niềm thiết tha sẽ cứu vớt để cho trạng thái rơi chững lại. Nhưng hình như vẫn không nổi!

Hay cứ để nó tiếp tục rơi nhỉ?! Rơi chạm tới đáy xem sao.

“Good Luck” như một câu chuyện cổ tích. Cổ tích dành cho cả người lớn và  trẻ em. Trong đó May mắn là một câu chuyện về cây cỏ bốn lá. Biểu tượng của may mắn mà các bạn trẻ vẫn săn tìm. Cỏ bốn lá đó tồn tại hay không tồn tại, hay vẫn chỉ có trong truyện cổ. Chỉ biết là “Good Luck” cho hay, có hai loại may mắn, một có tên gọi là may mắn từ trên trời rơi xuống – kiểu há miệng chờ sung; loại thứ hai là may mắn do chính bản thân chúng ta tạo ra.

May mắn đầu tiên chỉ khiến cho người có may mắn trở thành kẻ bất hạnh. Còn may mắn thứ hai làm cho con người trở nên mạnh mẽ, thành đạt và hạnh phúc. Cụ thể là, may mắn do chính con người tạo ra.

“Living Foward” là một Bản kế hoạch cuộc sống. Nghĩa là ta phải lập sẵn một kế hoạch. Kế hoạch đó phải được lập trước ba năm. Cụ thể, năm 2017 này ta đã phải chạy sẵn một kế hoạch tới năm 2020 rồi. Trong đó, cuốn sách kể rất hay, cách chúng ta nên dành ra đúng một ngày, không tin nhắn, không gia đình, ko bận tâm dù nhỏ nhất để viết ra một bản kế hoạch dài từ 8 -15 trang. Hi hi, thật khó, mình cũng chưa thử. Nhưng bản kế hoạch đó không đóng cứng, mà sẽ được thay đổi cho tới khi hoàn hảo theo ý người viết. Trong ba tháng đầu, người viết kế hoạch phải dành từ 5-10 phút mỗi sáng, đọc to lên để ghi nhớ thật kĩ, chỉnh sửa thật chuẩn và có động lực cho cuộc sống có kế hoạch sẵn phía trước.

Giờ mình hiểu tại sao mình rơi! Vì hóa ra mình chưa bao giờ mong may mắn rơi uỵch cái vào đầu, nhưng đã chưa tự tạo may mắn cho chính mình.  Và nhất là chưa thử đặt bút để có một Kế hoạch rõ ràng trong Cuộc sống. Thực ra, mình và gia đình có, nhưng chưa phải là một kế hoạch cụ thể, và nghiệm thu xem nó đã được thực hiện thế nào.

À tới đây mình lại nhớ tới Nguyễn Vĩnh Nguyên với “Những thành phố trôi dạt”. Trong đó Nguyên có kể về một lữ khách quyết định thử lên xe buýt và đi vô định tới những điểm đến trong thành phố. Kể cả bác xế xe cũng ngạc nhiên khi thấy lữ khách đó không mình sẽ đi đâu, sẽ điểm đến nào. Ban đầu thì lữ khách cũng thấy ngạc nhiên, thấy mắt sáng rỡ và có nhiều thay đổi. Nhưng cuối cùng lữ khách đó chợt nhận ra, bác xế, hay cũng chính là bản thân lữ khách lúc này. Bác xế trước khi là xế vì muốn thay đổi bản thân mình đã đổi sang nghề lái xe, nhưng hóa ra giờ cuộc sống của bác vẫn thế, tưởng được đi đây đi đó, nhưng mỗi chuyến đi vẫn cứ phải… lập trình. (Nguyễn Vĩnh Nguyên viết duyên lém, mình kể lại hơi vô duyên).

Và mình hem rơi, đã chững lại lúc này.

(Bonus thêm là sau khi nghe mình kể vài chi tiết thú vị, gây tò mò, cậu con zai đã vồ lấy cuốn sách và đọc cũng gần xong. Quan trọng không phải là đọc, mà là lĩnh hội, là thay đổi).

 

Người lạ (tiếp theo 13)

NGƯỜI LẠ

Albert Camus

Dựa theo bản dịch tiếng Anh từ tiếng Pháp của Stuart Gilbert

N.H.T chuyển ngữ

Phần 1

(Tiếp)

515019830

Albert Camus trong lễ trao giải Nobel Văn học năm 1947, bên phải là vợ ông. Nguồn ảnh: Getty Images.

Anh ta giải thích anh ta nói điều này anh ta mong lời khuyên của tôi. Đèn đang bốc khói, và anh ta đã dừng chạy đi chạy lại như đèn cù, vặn nhỏ bấc đèn. Tôi chỉ nghe, không nói gì. Tôi đã nốc cả chai vang cho riêng mình và đầu tôi đang ong ong lên. Tôi đã bỏ không hút thuốc của mình tôi dùng loại của Raymond. Vài chiếc xe đò muộn vừa chạy qua, và những âm thanh ồn ã cuối cùng trên phố đã xa dần. Raymond tiếp tục nói. Điều làm anh ta phiền lòng là anh ta có “một kiểu yêu thái quá cô ta” như cách anh ta đã gọi. Nhưng anh ta đã hoàn toàn quyết định dạy cho cô ta một bài học.

Ý tưởng đầu tiên là, anh ta nói, đưa cô ta tới một khách sạn, rồi gọi cảnh sát đặc biệt. Anh ta đã thuyết phục họ khiến cô ta giống như “một ả điếm thông thường” tới khách sạn hành nghề, và điều này đã khiến cô ta phát rồ. Rồi anh ta kiếm một vài người bạn trong thế giới ngầm của mình, những cậu bạn giữ gái để tùy ý sử dụng, nhưng họ đã không hồi đáp gì. Dầu vậy, lúc anh ta chỉ ra, kiểu như mọi thứ đang ở kia ngoài phố; điều tốt đẹp là gì đây nếu như bạn không biết cách ứng xử với cô bạn gái khiến bạn bực mình? Khi anh ta nói với những người bạn, họ mách nước anh ta nên “gán danh” cho cô nàng. Nhưng đó đâu phải điều anh ta muốn đâu. Cần nhiều suy nghĩ lắm đây…. Nhưng, đầu tiên, anh ta muốn hỏi ý kiến tôi. Trước khi anh ta muốn hỏi, dầu sao, anh ta muốn tôi có ý kiến về câu chuyện anh ta vừa kể, thật tổng thể.

Tôi đáp tôi chả có ý kiến gì, nhưng tôi thấy câu chuyện thú vị.

Tôi có nghĩ cô nàng thực sự đã vấy bẩn lên anh ta chăng?

Tôi phải thú nhận dường như có vẻ giống vậy. Rồi anh ta hỏi tôi nếu tôi không nghĩ tới việc nên phạt cô nàng và tôi xử trí thế nào nếu như tôi ở trong tình trạng của anh ta. Tôi bảo anh ta chẳng có một ai chắc chắn hành động thế nào trong trường hợp như thế, nhưng tôi hoàn toàn hiểu anh ta muốn cô nàng phải chịu tổn thương.

Tôi nốc thêm chút rượu vang, trong khi Raymond đốt thêm điếu khác và bắt đầu giải thích anh ta sẽ làm gì. Anh ta muốn viết cho cô nàng một bức thư, “một lá thứ thực sự quan trọng để bóc mẽ cô nàng”, và cùng lúc khiến cô nàng phải hối hận về những điều đã làm. Để rồi, khi cô nàng trở lại, anh ta sẽ lên giường với cô nàng và, khi cô nàng đã “chỉ còn là một mụ đàn bà đích thực”, anh ta nhổ vào mặt cô nàng và ném cô nàng ra khỏi phòng. Tôi đồng ý đó không phải là một kế hoạch tồi; cần phải phạt cô nàng, đúng vậy.

Nhưng, Raymond bảo tôi, anh ta không thể cảm nhận đủ để viết kiểu thư cần thiết, và tôi cần phải giúp đỡ anh ta. Khi tôi chẳng nói gì, anh ta hỏi tôi liệu tôi làm vậy là không đúng, và tôi đáp: “không”, và tôi đồng ý tắp lự.

Anh ta uống cạn một cốc rượu vang và đứng dậy. Anh ta dẹp những chiếc đĩa sang bên cạnh và còn một chút bánh pudding thừa, dồn cả trên bàn. Sau khi cẩn trọng lau bằng chiếc khăn ướt, anh ta lấy một tấm khăn vuông bằng giấy từ ngăn kéo bên cạnh bàn; sau tiếp; một chiếc phong bì, một hộp đựng bút bằng gỗ màu đỏ, và lọ vuông đựng mực hồng. Khoảnh khắc anh ta nhắc tới tên của cô gái tôi nhận ra cô nàng là một người Moor. (Nhóm dân số trong lịch sử gồm người Berber, người châu Phi da đen, người A rập có nguồn gốc Bắc  Phi. Những nhóm người này đã chinh phục và xâm chiếm bán đảo Iberia trong gần 800 năm).

>> Phần trước

Tôi viết thư. Chẳng tốn mấy thì giờ, tôi muốn làm Raymond hài lòng, và tôi chẳng có lí do gì mà không khiến anh ta hài lòng cả. Sau đó tôi đọc to những gì tôi viết. Đốt một điếu thuốc, anh ta lắng nghe, gật đầu lia lịa. “Đọc lại đi, xin cậu đấy”, anh ta nài. Dường như anh ta vui vẻ. “Phải thế chứ”, anh ta gật gù. “Tớ có thể nói cậu là tay có đầu óc, cậu bé già ạ, và cậu biết phải làm gì”.

Ban đầu tôi chưa nhận ra cách anh ta nói “cậu bé già”. Tôi hiểu khi anh ta đập vào vai tôi và bảo: “Giờ chúng ta là bạn nhé, phải không nào?”. Tôi im lặng và anh ta nói lại lần nữa. Tôi không quan tâm cách này hay cách khác, nhưng dường như anh ta đã khăng khăng điều đó, tôi gật đầu và nói, “đồng ý”.

Anh ta nhét bức thư vào trong phong bì và chúng tôi uống nốt số rượu vang. Cả hai chúng tôi hút thuốc thêm chút nữa, không ai nói với ai câu gì. Phố xá lặng yên yên lặng, trừ thoảng hoặc có tiếng xe chạy qua. Cuối cùng, tôi nhận thấy đêm đã quá muộn, và Raymond công nhận. “Thời gian tối nay sao đi nhanh thế”, anh ta nói, và đúng vậy. Tôi muốn đi ngủ, chỉ có vậy mới cố gắng để nhấc người dậy. Tôi trông phải mệt mỏi lắm, và Raymond bảo tôi: “Cậu phải không để mọi thứ khiến cậu xuống sức vậy chứ”. Lúc đầu tôi cũng chưa hiểu ý anh ta thế nào. Sau đó anh ta giải thích anh ta mới biết mẹ tôi mất; dầu sao; anh ta bảo, chuyện không xảy đến lúc này sẽ xảy ra lúc khác. Tôi ghi nhận, và tôi cũng đồng ý với anh ta vậy.

Khi tôi đứng dậy, Raymond bắt cả hai tay rất ấm nồng, điều đó rõ ràng là đàn ông luôn luôn hiểu nhau. Sau khi cửa đóng phía sau lưng tôi, tôi vẫn cố nán lại chút xíu. Toàn bộ tòa nhà lặng yên giống như trong nhà mồ, lạnh lẽo, mùi của tối tăm tràn khắp những bậc cầu thang. Tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng thì thụp trong tai mình, và tôi cứ đứng đó thêm một lát, để nghe nó. Rồi tiếng chó gừ lên trong căn phòng của Salamano già cả, và ngôi nhà như-đang-ngủ đó tiếng động tang tóc chầm chậm tăng dần, giống như một bông hoa đang vươn lên trong câm lặng và bóng tối.

(Hết chương III, phần 1)

(Còn nữa)

 

 

 

 

 

 

Rung lên những thanh âm yêu ghét

img_4717

Ảnh: H.T

Vừa khép lại dòng cuối cùng trong số trang 240 của Lam Vỹ. Tính ra là cũng gần một tháng kể từ ngày nhận được cuốn sách của NXB Nhã Nam và tác giả Đỗ Hoàng Diệu kí tặng. Với Diệu cho đến giờ chỉ là lần gặp đầu tiên lần ra mắt cuốn sách hôm 15/10 tại Hà Nội và là bạn trên FB. Những gì biết về Diệu không nhiều, ngoài tập truyện Bóng đè và giờ là Lam Vỹ.

Mình không dễ bị hút vào khen lẫn chê. Bởi thường khi đã yêu thành khen vống, mà đã ghét thì chê dài,  bĩu môi bĩu mỏ. Có khi, nếu mê người thì văn người sẽ thật thơm, nhưng nếu ghét người thì cái văn đó hỡi ôi là bốc mùi. Chuyện làng văn có bao giờ sai.

Hôm đến với cuộc giới thiệu sách của Đỗ Hoàng Diệu, mình gặp Trương Quý. Mình có bảo Quý: “Thực sự mình không nhớ đến văn của Diệu nhiều, duy nhất chi tiết quằn quại ngay dưới bàn thờ Tổ” và với ai thì những người đọc riêng truyện Bóng đè rất rõ. Điều đó chỉ có trong suy tưởng của nhà văn. Nghĩa là trong thực tế chưa có thật, thì dưới tưởng tượng nó sẽ là thật trong câu chữ, và biết đâu sẽ có thực ngoài đời. Cái này thì phải có kiểm chứng, mới rõ.

Hôm đó, mình để ý nhiều tới Diệu. Nhiều nhà văn như Phạm Ngọc Tiến (có đọc lại dòng anh đã viết trên FB về Lam Vỹ), có Quảng Hà không nói gì, chỉ ngồi kí họa Diệu, có nhà văn Châu Diên xưng bố với Diệu, có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và một số nhà văn mình có thể đọc họ, nhưng thực sự không biết mặt. Đỗ Hoàng Diệu rất căng thẳng, gọi là khá căng thẳng khi nghe mọi người nhận xét về mình. Diệu ít cười. Đôi khi mặt đỏ, căng thẳng. Cướp mic cả MC và có những lúc bật cười thật to.

Nếu ai đó được dự buổi ra mắt của Diệu, hoặc có đọc lại tường thuật cuộc đó trên báo, thì Diệu cũng đã tâm sự ban đầu Diệu viết Lam Vỹ với tâm tưởng phải viết kiểu ba xu. Bởi viết Hầm mộ, cuốn này ngoài bác Đỗ Đức, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và MC Phạm Xuân Nguyên có bản thảo, thì không rõ ai đã được tiếp cận văn bản này. Nhưng Hầm mộ chưa có giấy phép xuất bản, và vì thế Lam Vỹ (ban đầu có tên là Nhà thương điên) ra đời.

Diệu tự nhận Lam Vỹ vẫn tiếp âm hưởng của Bóng đè nhưng không BẰNG. Dĩ nhiên làm sao bằng, đừng so hơn hay kém, một bên là truyện ngắn (cũ) và bên là tiểu thuyết (mới).

Diệu cũng bảo đang rắp tâm và đã viết rồi, cuốn Bệnh ngứa, hi vọng sẽ ra mắt bạn đọc sớm trong năm 2017. Còn Lam Vỹ trong 3 tháng đã viết xong, ban đầu ý tưởng là ba xu, nhưng thực sự, Diệu bảo, không phải là ba xu được.

Lam Vỹ cuốn hút và từa tựa Bóng đè ngay từ đầu tiên. Cái lỗi của Đỗ Hoàng Diệu chính là viết truyện chăn gối mà cứ như không và hơi hơi giống…. dâm thư nữa đấy. Khen cũng ở đây, mà chê cũng nằm đây. Ban đầu là dễ đọc, nhưng câu chữ của Diệu quả có nhiều chỗ khó đọc, gần như phải đọc lại để hiểu cấu tứ (Rõ đây là chủ ý của tác giả).

Ba vệ tinh chính, ba anh chàng Việt-Tỉnh-Vĩnh, mình thấy Tỉnh ổn nhất. Anh chàng ổn không phải ở tính cách, không phải từ cái kiểu xuất thân (mà có lẽ chỉ có cái tạng của Đỗ Hoàng Diệu nghĩ ra). Anh ta khiến mình thích chính ở những bức thư và tấm chân tình mà anh chàng có được.

Cái kết của Lam Vỹ mình không thích. Nhưng bức thư của người mẹ – cô Thơ – một biên tập viên văn học – thì quả phải làm mẹ rồi, mới có thể viết được những dòng đó. Nhưng vẫn phải nhắc lại nhé, những cái giọng của sử dụng từ (như cục chim tí hon là mình không thích) dù thích cái tâm tình của thư.

Và trong cái cuộc chiến âm hưởng của chăn gối đoạn Việt chiếm đoạt lại Thơ có sự chứng kiến của vợ Việt lẫn anh chàng bảo vệ, thì cũng lại chỉ có Đỗ Hoàng Diệu (tưởng tượng ra). Mình dám khẳng định đấy.

Với Lam Vỹ bảo mình có thích không nhỉ?! Có, đó là những đoạn đan cài về loài chim Lam Vỹ. Cái thứ chim quỉ quái của âm hồn, chim của trí tưởng tượng hoàn toàn không có thật. Nhưng phải có loài chim đó mới ra được Thơ. À, còn cái cô Lam, nhà văn trẻ béo ục ịch, có bầu với Tỉnh, cũng rất thú vị ở đoạn Lam cần sự an ủi từ Thơ. An ủi lại có được từ một tình địch.

Và mình khoái Tỉnh, thật sự đấy. Nhưng nhiều đoạn khác, với những ai đọc từ đầu chí cuối Lam Vỹ, chắc hẳn nhiều gã ĐÀN ÔNG sẽ thích, hoặc sẽ BĨU MÔI (mà chửa chắc đã chê nhé).

Mình thực sự thích cái tình yêu mà Tỉnh đã dành cho Thơ, ấp nồng và kể cả cái nụ hôn cuối cùng lên trán đứa con mới ra ràng.

Ở đó, nếu gạt đi những chi tiết quả là (khủng khiếp) thì mình thấy Lam Vỹ  của Đỗ Hoàng Diệu cũng ổn!!!

Xin bật mí thêm, là hôm đó Diệu đã hỏi lại khán giả, hỏi lại những người đã đọc tác phẩm của mình khá nhiều. Trương Quý cũng phát hiện ra khả năng giễu nhại của Diệu về bản thân cũng như cả về nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Ở đó, Diệu cũng muốn Nguyễn Huy Thiệp có ý kiến về Hầm mộ của Diệu. Nhưng nhà văn đã chỉ loanh quanh với những gì nói về… nhà văn và nói về chính mình.

Hôm đó mình cứ thấy tiêng tiếc, giá như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có nhắc một câu về Đỗ Hoàng Diệu, mà không chỉ chúc mừng (suông) thì tốt hơn không?!!

 

 

Mồm ngoác to và khóc hết nước mắt

51HZoGKkyPL._SY445_

Phim Thầy siêu quấy, trò siêu quậy chiếu tại LHP châu Âu tại Việt Nam 2016. Tip nhỏ dành cho khán giả yêu điện ảnh: Nếu muốn xem những bộ phim còn lại mà chưa có vé, cứ tới rạp chiếu phim Quốc gia Hà Nội, 87 Láng Hạ trước mỗi giờ chiếu để được phép vào xem. Lịch chiếu có tại: http://europedayvietnam.com/film/festival-calendar-lichchieuphim/

Lượn qua Phái đoàn châu Âu nhận vé như đã đăng kí, nhưng định suất mỗi người hơi ít, mình đi qua Viện Goethe để xin thêm vé. Nhưng câu trả lời của cô lễ tân xinh đẹp, hiện đại là một cái lắc đầu cương quyết: Vé  có hạn, kể cả báo chí cũng không có xin thêm.

Ra về với nhiều ấm  ức. Các bộ phim đều là tuyển lựa cho Liên hoan phim châu Âu ở Hà Nội, Đà Nẵng, và TPHCM đều đáng xem. Tiếc hùi hụi vì thấy hết cơ hội. Năm ngoái, đêm khai mạc tại Hà Nội, 400 chỗ kín đặc, kê thêm hai hàng ghế dài mà vẫn còn người ngồi ngoài chờ để được đứng xem. Năm nay, không phải đêm khai mạc cũng vẫn có khách chờ ngoài, thêm 10 phút để được vào xem.

Phim “Thầy siêu quấy, lớp siêu quậy” được chọn khai mạc tại Hà Nội là bộ phim của Hà Lan. Năm ngoái, chọn trẻ và ái tình, năm nay EU chọn trẻ hơn, và vui vẻ. Hai bạn nhỏ nhà mình được vào rạp định vị ngồi trước. Các bạn ấy tự ngồi chỗ VIP, xem thấy cũng cười tiếng to nhất rạp.Phim chạy phụ đề, vậy mà các bạn vẫn đọc kịp.

Thầy siêu quấy, lớp siêu quậy kể về một lớp học của các bạn lớp 6 ở  Hà Lan. Lớp  học rất đặc biệt vì cả trường chỉ có duy nhất một lớp. Một cô hiệu trưởng và một thầy giáo. Các trò vui quậy của bọn trẻ thì đúng khiến khán giả cười bật to, nhưng cảm xúc của cậu bé nhân vật chính Tobias lại khiến mọi người có thể rưng rưng, khóc được.

13 phim cả thảy. Phái đoàn EU cũng chỉ cho mỗi độc giả ở mỗi thành phố được phép chọn một cặp phim. Vậy là trung bình mỗi người xem được hai phim. Sẽ rất tiếc nếu không có cơ hội để xem tất cả. Mình năm 2015 cũng không xem được hết. Năm nay cũng chưa được xem toàn bộ vì một lần Liên hoan  phim châu Âu vẫn còn đến 22/5, hai là có những vé phim đã đem tăng. Nhưng với bộ phim được xem rồi Thầy siêu quấy, trò siêu quậy (Hà Lan), Đường đời (Đức) và Những cô con gái của tôi (Ba Lan), nước mắt mình và cô bạn ngồi bên cạnh cứ thế là lăn dài hai má (!).

Năm ngoái những bộ phim chủ yếu phản ánh về cuộc đại chiến thế giới lần hai thứ hai, xen lẫn nhưng bộ phim hài chọc cười vừa phải. Với ba phim mình đã xem, thấy chỉ đúng về chúng ta-hàng ngày-của mỗi con người. Lớp học dạy bọn trẻ tính tự lập, bài học cứ tự nhiên ngấm vào. Cuộc sống dù ngắn hay dài thượng đế đã dành cho mỗi người, thì Hannes, 36 tuổi, chứng bệnh ALS đã chọn cách tự chết để giải phóng cho chính bản thân anh, mẹ, vợ và em trai. Marta và em gái đã phải chăm sóc bố và mẹ những ngày cuối đời trong bệnh viện. Nhưng họ đã biết cách để tự điều chỉnh, và vui vẻ chấp nhận khổ đau đó. Mỗi cảnh phim là một khung cảnh của châu Âu khoáng đạt, thiên nhiên đẹp như mỗi bức tranh, gió-mây-trời hiển hiện.

Xem phim mà đúng như đang thấy mình được bước chân và khám phá châu Âu (khỏi cần thị thực như ông Đại sứ của Phái đoàn EU đã công bố).

Có những khán giả bước vào vào đứng giờ dù dang dở bộ phim chiếu. Có người ngồi cũng nghe và nấu cháo điện thoại lúc đang xem. Nhưng hầu hết kín chỗ người xem tại phòng chiếu sô 5, rạp chiếu phim Quốc gia Hà Nội, đều tự động bảo nhau vỗ tay để thay lời cảm thán khi kết thúc.

Phim được xem miễn phí, nhưng những điều lĩnh hội được thì chẳng miễn phí chút nào.

Miệng ngoác ra và nước mắt ở đâu lăn trào cũng đều khiến cho mỗi chúng ta… được tự nhiên tập thể dục… cơ mặt (!!!)

😀

Thật thú.

(Cảm ơn Phái đoàn châu Âu tại Việt Nam).