Người lạ (tiếp theo 13)

NGƯỜI LẠ

Albert Camus

Dựa theo bản dịch tiếng Anh từ tiếng Pháp của Stuart Gilbert

N.H.T chuyển ngữ

Phần 1

(Tiếp)

515019830

Albert Camus trong lễ trao giải Nobel Văn học năm 1947, bên phải là vợ ông. Nguồn ảnh: Getty Images.

Anh ta giải thích anh ta nói điều này anh ta mong lời khuyên của tôi. Đèn đang bốc khói, và anh ta đã dừng chạy đi chạy lại như đèn cù, vặn nhỏ bấc đèn. Tôi chỉ nghe, không nói gì. Tôi đã nốc cả chai vang cho riêng mình và đầu tôi đang ong ong lên. Tôi đã bỏ không hút thuốc của mình tôi dùng loại của Raymond. Vài chiếc xe đò muộn vừa chạy qua, và những âm thanh ồn ã cuối cùng trên phố đã xa dần. Raymond tiếp tục nói. Điều làm anh ta phiền lòng là anh ta có “một kiểu yêu thái quá cô ta” như cách anh ta đã gọi. Nhưng anh ta đã hoàn toàn quyết định dạy cho cô ta một bài học.

Ý tưởng đầu tiên là, anh ta nói, đưa cô ta tới một khách sạn, rồi gọi cảnh sát đặc biệt. Anh ta đã thuyết phục họ khiến cô ta giống như “một ả điếm thông thường” tới khách sạn hành nghề, và điều này đã khiến cô ta phát rồ. Rồi anh ta kiếm một vài người bạn trong thế giới ngầm của mình, những cậu bạn giữ gái để tùy ý sử dụng, nhưng họ đã không hồi đáp gì. Dầu vậy, lúc anh ta chỉ ra, kiểu như mọi thứ đang ở kia ngoài phố; điều tốt đẹp là gì đây nếu như bạn không biết cách ứng xử với cô bạn gái khiến bạn bực mình? Khi anh ta nói với những người bạn, họ mách nước anh ta nên “gán danh” cho cô nàng. Nhưng đó đâu phải điều anh ta muốn đâu. Cần nhiều suy nghĩ lắm đây…. Nhưng, đầu tiên, anh ta muốn hỏi ý kiến tôi. Trước khi anh ta muốn hỏi, dầu sao, anh ta muốn tôi có ý kiến về câu chuyện anh ta vừa kể, thật tổng thể.

Tôi đáp tôi chả có ý kiến gì, nhưng tôi thấy câu chuyện thú vị.

Tôi có nghĩ cô nàng thực sự đã vấy bẩn lên anh ta chăng?

Tôi phải thú nhận dường như có vẻ giống vậy. Rồi anh ta hỏi tôi nếu tôi không nghĩ tới việc nên phạt cô nàng và tôi xử trí thế nào nếu như tôi ở trong tình trạng của anh ta. Tôi bảo anh ta chẳng có một ai chắc chắn hành động thế nào trong trường hợp như thế, nhưng tôi hoàn toàn hiểu anh ta muốn cô nàng phải chịu tổn thương.

Tôi nốc thêm chút rượu vang, trong khi Raymond đốt thêm điếu khác và bắt đầu giải thích anh ta sẽ làm gì. Anh ta muốn viết cho cô nàng một bức thư, “một lá thứ thực sự quan trọng để bóc mẽ cô nàng”, và cùng lúc khiến cô nàng phải hối hận về những điều đã làm. Để rồi, khi cô nàng trở lại, anh ta sẽ lên giường với cô nàng và, khi cô nàng đã “chỉ còn là một mụ đàn bà đích thực”, anh ta nhổ vào mặt cô nàng và ném cô nàng ra khỏi phòng. Tôi đồng ý đó không phải là một kế hoạch tồi; cần phải phạt cô nàng, đúng vậy.

Nhưng, Raymond bảo tôi, anh ta không thể cảm nhận đủ để viết kiểu thư cần thiết, và tôi cần phải giúp đỡ anh ta. Khi tôi chẳng nói gì, anh ta hỏi tôi liệu tôi làm vậy là không đúng, và tôi đáp: “không”, và tôi đồng ý tắp lự.

Anh ta uống cạn một cốc rượu vang và đứng dậy. Anh ta dẹp những chiếc đĩa sang bên cạnh và còn một chút bánh pudding thừa, dồn cả trên bàn. Sau khi cẩn trọng lau bằng chiếc khăn ướt, anh ta lấy một tấm khăn vuông bằng giấy từ ngăn kéo bên cạnh bàn; sau tiếp; một chiếc phong bì, một hộp đựng bút bằng gỗ màu đỏ, và lọ vuông đựng mực hồng. Khoảnh khắc anh ta nhắc tới tên của cô gái tôi nhận ra cô nàng là một người Moor. (Nhóm dân số trong lịch sử gồm người Berber, người châu Phi da đen, người A rập có nguồn gốc Bắc  Phi. Những nhóm người này đã chinh phục và xâm chiếm bán đảo Iberia trong gần 800 năm).

>> Phần trước

Tôi viết thư. Chẳng tốn mấy thì giờ, tôi muốn làm Raymond hài lòng, và tôi chẳng có lí do gì mà không khiến anh ta hài lòng cả. Sau đó tôi đọc to những gì tôi viết. Đốt một điếu thuốc, anh ta lắng nghe, gật đầu lia lịa. “Đọc lại đi, xin cậu đấy”, anh ta nài. Dường như anh ta vui vẻ. “Phải thế chứ”, anh ta gật gù. “Tớ có thể nói cậu là tay có đầu óc, cậu bé già ạ, và cậu biết phải làm gì”.

Ban đầu tôi chưa nhận ra cách anh ta nói “cậu bé già”. Tôi hiểu khi anh ta đập vào vai tôi và bảo: “Giờ chúng ta là bạn nhé, phải không nào?”. Tôi im lặng và anh ta nói lại lần nữa. Tôi không quan tâm cách này hay cách khác, nhưng dường như anh ta đã khăng khăng điều đó, tôi gật đầu và nói, “đồng ý”.

Anh ta nhét bức thư vào trong phong bì và chúng tôi uống nốt số rượu vang. Cả hai chúng tôi hút thuốc thêm chút nữa, không ai nói với ai câu gì. Phố xá lặng yên yên lặng, trừ thoảng hoặc có tiếng xe chạy qua. Cuối cùng, tôi nhận thấy đêm đã quá muộn, và Raymond công nhận. “Thời gian tối nay sao đi nhanh thế”, anh ta nói, và đúng vậy. Tôi muốn đi ngủ, chỉ có vậy mới cố gắng để nhấc người dậy. Tôi trông phải mệt mỏi lắm, và Raymond bảo tôi: “Cậu phải không để mọi thứ khiến cậu xuống sức vậy chứ”. Lúc đầu tôi cũng chưa hiểu ý anh ta thế nào. Sau đó anh ta giải thích anh ta mới biết mẹ tôi mất; dầu sao; anh ta bảo, chuyện không xảy đến lúc này sẽ xảy ra lúc khác. Tôi ghi nhận, và tôi cũng đồng ý với anh ta vậy.

Khi tôi đứng dậy, Raymond bắt cả hai tay rất ấm nồng, điều đó rõ ràng là đàn ông luôn luôn hiểu nhau. Sau khi cửa đóng phía sau lưng tôi, tôi vẫn cố nán lại chút xíu. Toàn bộ tòa nhà lặng yên giống như trong nhà mồ, lạnh lẽo, mùi của tối tăm tràn khắp những bậc cầu thang. Tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng thì thụp trong tai mình, và tôi cứ đứng đó thêm một lát, để nghe nó. Rồi tiếng chó gừ lên trong căn phòng của Salamano già cả, và ngôi nhà như-đang-ngủ đó tiếng động tang tóc chầm chậm tăng dần, giống như một bông hoa đang vươn lên trong câm lặng và bóng tối.

(Hết chương III, phần 1)

(Còn nữa)

 

 

 

 

 

 

Rung lên những thanh âm yêu ghét

img_4717

Ảnh: H.T

Vừa khép lại dòng cuối cùng trong số trang 240 của Lam Vỹ. Tính ra là cũng gần một tháng kể từ ngày nhận được cuốn sách của NXB Nhã Nam và tác giả Đỗ Hoàng Diệu kí tặng. Với Diệu cho đến giờ chỉ là lần gặp đầu tiên lần ra mắt cuốn sách hôm 15/10 tại Hà Nội và là bạn trên FB. Những gì biết về Diệu không nhiều, ngoài tập truyện Bóng đè và giờ là Lam Vỹ.

Mình không dễ bị hút vào khen lẫn chê. Bởi thường khi đã yêu thành khen vống, mà đã ghét thì chê dài,  bĩu môi bĩu mỏ. Có khi, nếu mê người thì văn người sẽ thật thơm, nhưng nếu ghét người thì cái văn đó hỡi ôi là bốc mùi. Chuyện làng văn có bao giờ sai.

Hôm đến với cuộc giới thiệu sách của Đỗ Hoàng Diệu, mình gặp Trương Quý. Mình có bảo Quý: “Thực sự mình không nhớ đến văn của Diệu nhiều, duy nhất chi tiết quằn quại ngay dưới bàn thờ Tổ” và với ai thì những người đọc riêng truyện Bóng đè rất rõ. Điều đó chỉ có trong suy tưởng của nhà văn. Nghĩa là trong thực tế chưa có thật, thì dưới tưởng tượng nó sẽ là thật trong câu chữ, và biết đâu sẽ có thực ngoài đời. Cái này thì phải có kiểm chứng, mới rõ.

Hôm đó, mình để ý nhiều tới Diệu. Nhiều nhà văn như Phạm Ngọc Tiến (có đọc lại dòng anh đã viết trên FB về Lam Vỹ), có Quảng Hà không nói gì, chỉ ngồi kí họa Diệu, có nhà văn Châu Diên xưng bố với Diệu, có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và một số nhà văn mình có thể đọc họ, nhưng thực sự không biết mặt. Đỗ Hoàng Diệu rất căng thẳng, gọi là khá căng thẳng khi nghe mọi người nhận xét về mình. Diệu ít cười. Đôi khi mặt đỏ, căng thẳng. Cướp mic cả MC và có những lúc bật cười thật to.

Nếu ai đó được dự buổi ra mắt của Diệu, hoặc có đọc lại tường thuật cuộc đó trên báo, thì Diệu cũng đã tâm sự ban đầu Diệu viết Lam Vỹ với tâm tưởng phải viết kiểu ba xu. Bởi viết Hầm mộ, cuốn này ngoài bác Đỗ Đức, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và MC Phạm Xuân Nguyên có bản thảo, thì không rõ ai đã được tiếp cận văn bản này. Nhưng Hầm mộ chưa có giấy phép xuất bản, và vì thế Lam Vỹ (ban đầu có tên là Nhà thương điên) ra đời.

Diệu tự nhận Lam Vỹ vẫn tiếp âm hưởng của Bóng đè nhưng không BẰNG. Dĩ nhiên làm sao bằng, đừng so hơn hay kém, một bên là truyện ngắn (cũ) và bên là tiểu thuyết (mới).

Diệu cũng bảo đang rắp tâm và đã viết rồi, cuốn Bệnh ngứa, hi vọng sẽ ra mắt bạn đọc sớm trong năm 2017. Còn Lam Vỹ trong 3 tháng đã viết xong, ban đầu ý tưởng là ba xu, nhưng thực sự, Diệu bảo, không phải là ba xu được.

Lam Vỹ cuốn hút và từa tựa Bóng đè ngay từ đầu tiên. Cái lỗi của Đỗ Hoàng Diệu chính là viết truyện chăn gối mà cứ như không và hơi hơi giống…. dâm thư nữa đấy. Khen cũng ở đây, mà chê cũng nằm đây. Ban đầu là dễ đọc, nhưng câu chữ của Diệu quả có nhiều chỗ khó đọc, gần như phải đọc lại để hiểu cấu tứ (Rõ đây là chủ ý của tác giả).

Ba vệ tinh chính, ba anh chàng Việt-Tỉnh-Vĩnh, mình thấy Tỉnh ổn nhất. Anh chàng ổn không phải ở tính cách, không phải từ cái kiểu xuất thân (mà có lẽ chỉ có cái tạng của Đỗ Hoàng Diệu nghĩ ra). Anh ta khiến mình thích chính ở những bức thư và tấm chân tình mà anh chàng có được.

Cái kết của Lam Vỹ mình không thích. Nhưng bức thư của người mẹ – cô Thơ – một biên tập viên văn học – thì quả phải làm mẹ rồi, mới có thể viết được những dòng đó. Nhưng vẫn phải nhắc lại nhé, những cái giọng của sử dụng từ (như cục chim tí hon là mình không thích) dù thích cái tâm tình của thư.

Và trong cái cuộc chiến âm hưởng của chăn gối đoạn Việt chiếm đoạt lại Thơ có sự chứng kiến của vợ Việt lẫn anh chàng bảo vệ, thì cũng lại chỉ có Đỗ Hoàng Diệu (tưởng tượng ra). Mình dám khẳng định đấy.

Với Lam Vỹ bảo mình có thích không nhỉ?! Có, đó là những đoạn đan cài về loài chim Lam Vỹ. Cái thứ chim quỉ quái của âm hồn, chim của trí tưởng tượng hoàn toàn không có thật. Nhưng phải có loài chim đó mới ra được Thơ. À, còn cái cô Lam, nhà văn trẻ béo ục ịch, có bầu với Tỉnh, cũng rất thú vị ở đoạn Lam cần sự an ủi từ Thơ. An ủi lại có được từ một tình địch.

Và mình khoái Tỉnh, thật sự đấy. Nhưng nhiều đoạn khác, với những ai đọc từ đầu chí cuối Lam Vỹ, chắc hẳn nhiều gã ĐÀN ÔNG sẽ thích, hoặc sẽ BĨU MÔI (mà chửa chắc đã chê nhé).

Mình thực sự thích cái tình yêu mà Tỉnh đã dành cho Thơ, ấp nồng và kể cả cái nụ hôn cuối cùng lên trán đứa con mới ra ràng.

Ở đó, nếu gạt đi những chi tiết quả là (khủng khiếp) thì mình thấy Lam Vỹ  của Đỗ Hoàng Diệu cũng ổn!!!

Xin bật mí thêm, là hôm đó Diệu đã hỏi lại khán giả, hỏi lại những người đã đọc tác phẩm của mình khá nhiều. Trương Quý cũng phát hiện ra khả năng giễu nhại của Diệu về bản thân cũng như cả về nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Ở đó, Diệu cũng muốn Nguyễn Huy Thiệp có ý kiến về Hầm mộ của Diệu. Nhưng nhà văn đã chỉ loanh quanh với những gì nói về… nhà văn và nói về chính mình.

Hôm đó mình cứ thấy tiêng tiếc, giá như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có nhắc một câu về Đỗ Hoàng Diệu, mà không chỉ chúc mừng (suông) thì tốt hơn không?!!

 

 

Mồm ngoác to và khóc hết nước mắt

51HZoGKkyPL._SY445_

Phim Thầy siêu quấy, trò siêu quậy chiếu tại LHP châu Âu tại Việt Nam 2016. Tip nhỏ dành cho khán giả yêu điện ảnh: Nếu muốn xem những bộ phim còn lại mà chưa có vé, cứ tới rạp chiếu phim Quốc gia Hà Nội, 87 Láng Hạ trước mỗi giờ chiếu để được phép vào xem. Lịch chiếu có tại: http://europedayvietnam.com/film/festival-calendar-lichchieuphim/

Lượn qua Phái đoàn châu Âu nhận vé như đã đăng kí, nhưng định suất mỗi người hơi ít, mình đi qua Viện Goethe để xin thêm vé. Nhưng câu trả lời của cô lễ tân xinh đẹp, hiện đại là một cái lắc đầu cương quyết: Vé  có hạn, kể cả báo chí cũng không có xin thêm.

Ra về với nhiều ấm  ức. Các bộ phim đều là tuyển lựa cho Liên hoan phim châu Âu ở Hà Nội, Đà Nẵng, và TPHCM đều đáng xem. Tiếc hùi hụi vì thấy hết cơ hội. Năm ngoái, đêm khai mạc tại Hà Nội, 400 chỗ kín đặc, kê thêm hai hàng ghế dài mà vẫn còn người ngồi ngoài chờ để được đứng xem. Năm nay, không phải đêm khai mạc cũng vẫn có khách chờ ngoài, thêm 10 phút để được vào xem.

Phim “Thầy siêu quấy, lớp siêu quậy” được chọn khai mạc tại Hà Nội là bộ phim của Hà Lan. Năm ngoái, chọn trẻ và ái tình, năm nay EU chọn trẻ hơn, và vui vẻ. Hai bạn nhỏ nhà mình được vào rạp định vị ngồi trước. Các bạn ấy tự ngồi chỗ VIP, xem thấy cũng cười tiếng to nhất rạp.Phim chạy phụ đề, vậy mà các bạn vẫn đọc kịp.

Thầy siêu quấy, lớp siêu quậy kể về một lớp học của các bạn lớp 6 ở  Hà Lan. Lớp  học rất đặc biệt vì cả trường chỉ có duy nhất một lớp. Một cô hiệu trưởng và một thầy giáo. Các trò vui quậy của bọn trẻ thì đúng khiến khán giả cười bật to, nhưng cảm xúc của cậu bé nhân vật chính Tobias lại khiến mọi người có thể rưng rưng, khóc được.

13 phim cả thảy. Phái đoàn EU cũng chỉ cho mỗi độc giả ở mỗi thành phố được phép chọn một cặp phim. Vậy là trung bình mỗi người xem được hai phim. Sẽ rất tiếc nếu không có cơ hội để xem tất cả. Mình năm 2015 cũng không xem được hết. Năm nay cũng chưa được xem toàn bộ vì một lần Liên hoan  phim châu Âu vẫn còn đến 22/5, hai là có những vé phim đã đem tăng. Nhưng với bộ phim được xem rồi Thầy siêu quấy, trò siêu quậy (Hà Lan), Đường đời (Đức) và Những cô con gái của tôi (Ba Lan), nước mắt mình và cô bạn ngồi bên cạnh cứ thế là lăn dài hai má (!).

Năm ngoái những bộ phim chủ yếu phản ánh về cuộc đại chiến thế giới lần hai thứ hai, xen lẫn nhưng bộ phim hài chọc cười vừa phải. Với ba phim mình đã xem, thấy chỉ đúng về chúng ta-hàng ngày-của mỗi con người. Lớp học dạy bọn trẻ tính tự lập, bài học cứ tự nhiên ngấm vào. Cuộc sống dù ngắn hay dài thượng đế đã dành cho mỗi người, thì Hannes, 36 tuổi, chứng bệnh ALS đã chọn cách tự chết để giải phóng cho chính bản thân anh, mẹ, vợ và em trai. Marta và em gái đã phải chăm sóc bố và mẹ những ngày cuối đời trong bệnh viện. Nhưng họ đã biết cách để tự điều chỉnh, và vui vẻ chấp nhận khổ đau đó. Mỗi cảnh phim là một khung cảnh của châu Âu khoáng đạt, thiên nhiên đẹp như mỗi bức tranh, gió-mây-trời hiển hiện.

Xem phim mà đúng như đang thấy mình được bước chân và khám phá châu Âu (khỏi cần thị thực như ông Đại sứ của Phái đoàn EU đã công bố).

Có những khán giả bước vào vào đứng giờ dù dang dở bộ phim chiếu. Có người ngồi cũng nghe và nấu cháo điện thoại lúc đang xem. Nhưng hầu hết kín chỗ người xem tại phòng chiếu sô 5, rạp chiếu phim Quốc gia Hà Nội, đều tự động bảo nhau vỗ tay để thay lời cảm thán khi kết thúc.

Phim được xem miễn phí, nhưng những điều lĩnh hội được thì chẳng miễn phí chút nào.

Miệng ngoác ra và nước mắt ở đâu lăn trào cũng đều khiến cho mỗi chúng ta… được tự nhiên tập thể dục… cơ mặt (!!!)

😀

Thật thú.

(Cảm ơn Phái đoàn châu Âu tại Việt Nam).

 

Thà cảm thấy đau

is

Nguồn ảnh: Internet.

Thang máy mở. Một cặp vợ chồng và đứa con trai nhỏ. Một cô gái áo sơ mi trắng khoác chiếc túi da bóng cũng trắng. Cả gia đình kia tựa lưng vào rìa phải. Cô gái đứng lơ lửng ở giữa. Tựa lưng vào bên trái là một cặp tình nhân.

Bước vào hẳn thang máy rồi. Mình mới nhìn thấy tay người đàn ông tựa nhẹ bên hông trái của cô gái. Thang máy xuống lối gửi xe. Tất cả đều xuống B2 – xe bốn bánh, trừ mình.

Tất cả đều ra trước. Mình xuống thêm một tầng B3.

Cái mình quan tâm là cái tay tựa bên hông. Đủ dịu dàng. Đủ êm ái. Đủ tinh tế, tế nhị, đáng yêu.

Phải là bất chợt mới nhìn thấy. Vì hết tầng, cửa thang máy mở là họ bước ra. Cái tay đã… rời khỏi vị trí.

😀

Cái hờ hững đáng  yêu kia khiến mình đoán họ là một cặp tình nhân. Vì nếu là vợ chồng ít có tình tứ thế (hay là mình sai!)

Về lại nghe nhóm nhạc gồm hai chàng trai và một cô gái có tên Lady Antebellum, bài hát Need You Now thấy giai điệu đơn giản sao mà hay thế. Trong đó có một câu Rather hurt than feeling nothing at all (thà cảm thấy đau còn hơn trống rỗng toàn phần). Hihi, nếu theo Phật thì trống rỗng lại là một điều hay đấy! Nhưng với những người trẻ, cần dấn thân, nhớ nhung và…. hạnh phúc. (Còn người chưa già thì sao nhở?!)

Năm ngoái, nhớ bộ phim của điện ảnh Áo Hãy đứng lên và Nhảy đi nào!  Cùng một ánh nhìn nao nao, khắc khoải. Nay lại vào mùa phim, 13 phim châu Âu sắp sửa công chiếu từ 13/5 đến 22/5 tại Hà Nội, Đà Nẵng và TPHCM. Toàn phim chất. Và vì chạy đi lấy vé xem phim nên mới gặp được… đôi tình nhân trong thang máy. (Vòng tay ôm hững hờ sao thật đáng yêu).

😀

Cũng giống như ai

FullSizeRender (3)

Nguồn ảnh: Brad Pitt’s FB

Nam diễn viên điện ảnh Brad Pitt mới giăng stt trên FB của mình. Cũng là chia sẻ, nhưng có lẽ nổi tiếng nên càng có nhiều người theo dõi, và cũng bởi cái danh của họ đã rõ, thì họ nói gì dường như cũng dễ nghe, và dễ tiếp nhận. Anh viết:

Mọi người nghĩ bởi chúng tôi giàu và nổi tiếng nên chúng tôi không thể vượt qua mọi điều. Chúng tôi thực sự giống như mọi người khác. Chúng tôi là con người. Vợ tôi bị ốm. Cô ấy thường xuyên căng thẳng vì trục trặc công việc, cuộc sống cá nhân, thất bại của cô ấy và rắc rối với bọn trẻ. Cô ấy gầy đi 30 pound (chừng hơn 12 kg) và nặng chừng 36-37 kg năm cô ấy 35 tuổi. Cô ấy còn da bọc xương và ngày nào cũng khóc. Cô ấy không phải là người phụ nữ hạnh phúc. Cô ấy chịu đựng những cơn đau đầu liên tục, đau tim và đau dây thần kinh phía lưng và xương sườn.

Cô ấy ngủ không được tốt và thường buồn ngủ vào mỗi sáng rồi mệt rất nhanh trong ngày. Mối quan hệ của chúng tôi trên bờ vực tan vỡ. Sắc đẹp đã rời bỏ cô ấy, cô có bọng dưới hai mắt, cô ấy đấm thùm thụp vào đầu và ngừng chăm sóc bản thân mình. Cô ấy từ chối đóng phim và từ bỏ mọi vai trò. Tôi mất hi vọng và nghĩ chúng tôi sẽ nhanh chóng li dị nhau thôi… Nhưng rồi tôi quyết định phải hành động. Hơn tất thảy, tôi có người phụ nữ đẹp nhất trái đất này. Cô ấy là biểu tượng của hơn một nửa sổ đàn ông và phụ nữ trên hành tinh, và tôi là một người ngủ gật bên cô ấy và ôm bờ vai cô. Tôi bắt đầu đeo đuổi cô bằng hoa, những nụ hôn và nhiều thứ kèm theo. Tôi gây bất ngờ và làm hài lòng cô mỗi phút. Tôi tặng cô ấy nhiều quà tặng và sống chỉ dành riêng cho cô ấy. Tôi nói trước công chúng chỉ duy nhất về cô ấy. Tôi hợp nhất mọi chủ đề hướng về cô ấy. Bạn không tin nổi đâu, nhưng cô ấy đã bừng sắc. Cô ấy trở nên tốt hơn bao giờ hết. Cô ấy tăng cân, không còn căng thẳng và yêu tôi hơn tất thảy mọi điều. Tôi chẳng có một bằng chứng nào chứng tỏ cô ấy CÓ THỂ yêu nhiều đến vậy. Và sau đó tôi nhận ra một điều: Người vợ là sự phản chiếu của người chồng cô ấy. Nếu như bạn yêu cô ấy đến mức điên rồ, thì cô ấy cũng sẽ trở nên điên cuồng đến vậy”.

(N.H.T chuyển ngữ)

Thực sự cảm động, bởi: Cất những lời có cánh với một người đang trong tình trạng tuyệt vọng, quả khó hơn nhiều với một phụ nữ xinh đẹp; và người chồng chả mấy khi nói yêu đương cụ thể và rõ ràng với chính vợ của mình.

Tâm lí người đàn ông Mỹ hay ở Việt Nam cũng vậy. Nói lời đường mật với vợ dường như giả giả, khó cất lời.

Mừng là Angelina đã hồi phục. Cái bức ảnh cô ấy bên chồng thật bừng sáng. Những hỡi ôi những người đàn ông ơi, hãy nói yêu thực sự, chăm chút bằng hành động có thật (thay vì nói với gái đẹp) ngay lúc vợ mình còn khỏe mạnh… như vâm.

Khó đấy, nhưng còn dễ hơn nhiều khi phải nói lời yêu, chăm chút vợ mình bên giường bệnh. Mà anh chàng Brad Pitt thì điều đó dễ dàng hơn nhiều, anh ý có tiền, anh ý nổi tiếng và anh ấy có quyền kiêu. Nhưng mà anh ấy chả thèm.. kiêu. Có điều, anh ý nói lời yêu với vợ mình có hơi… tí muộn.

Anh ý cũng giống như chúng mình, và giống như… ai!

 

 

 

Nhún

Nhún nhảy nào. Không hiểu sao mỗi lần nhìn vào những tấm ảnh trên sàn múa ba lê đăng trên Guardian, họ chụp đẹp đến mức, lúc nào mình cũng cảm giác như nhạc đang vang lên trong đầu, hòa cùng nhịp với bước chân của các diễn viên khi đó.

Nào từng bước lướt. Rồi cú ôm eo thả nhẹ trên sàn gỗ bóng loáng kia. Tất cả mọi thứ đều thánh thót âm nhạc, bình yên đến từng nhịp múa, nhịp chân. Nhạc như nhún theo từng đà quay của họ.

Có lẽ sự tưởng tượng của mình hơi quá chăng. Không hề nhá. Cuộc sống giờ bận rộn đến mức, cuối tuần chỉ ngủ, hoặc vui vầy với bọn trẻ. Đâu rồi những ngày háo hức mua vé xem kịch, hài kịch và ngồi xem với đầy cảm xúc. Hết buổi kịch còn rẽ ngược lên ngõ nhỏ phố cổ ăn xôi.

Và những bức ảnh thôi, dường như cũng đủ để giải tỏa bớt sự sít sao trong công việc. Những bức ảnh rất có hồn, có nhịp nhạc.

Thôi thì nhắc người khỏi chiếc ghế công sở và nhún nhẩy tí xem nào!

😀

>> Nhảy múa

Richard Alston

Nguồn ảnh (7) chiếc : Guardian.co.uk

0911a7c3-d887-4383-8f01-b964b5e7a3b7-2060x1373 52a2a00a-4126-4229-9a7a-1216a299ce27-2060x1236 712da164-9768-4209-96e4-a6381020c395-2060x1309 aac4ac6b-b06a-464a-afa9-e5e409a3a367-2060x1515 d67fc577-3bc8-4fb8-a81e-7a51de79eabb-2060x1117 f905b7c1-a773-425d-9167-835c41631f0f-2060x1095

Món súp thế nào?

Tác phẩm trình diễn của hai anh em người Nhật United Brothers. Nguồn ảnh: NYO

Tác phẩm trình diễn của hai anh em người Nhật United Brothers. Nguồn ảnh: NYO

Đàn bà ngoài làm đẹp, thời trang và chăm con còn một thú vui vô cùng tao nhã và xâm chiếm cái dạ dày của đàn ông cực tốt – nấu nướng, bếp núc. Không chỉ là chúi mũi vào để xào xào nấu nấu. Bếp núc ở đây có nghĩa là ta đi sắm chiếc đĩa đẹp, bát xinh, bộ ấm chén độc để về cất lên giá, rửa ráy nó hàng ngày chỉ để có dịp mà ngắm nghía thôi (!)

Có đúng phải thế không ạ những phụ nữ xinh đẹp trên thế gian này?

Hôm nay nghía được một tấm hình trên tờ New York Observer (Người quan sát New York), chỉ đơn giản là một chiếc tách, một đĩa. Chúng trơ trọi trên một mặt bàn gỗ màu ánh đen. À còn một vài bóng mờ viền cho thấy góc của ánh sáng đèn phía nào. Quan trọng hơn, trong tách có một thứ màu xanh – nâu nhờ, một hai hình bông hoa. Có vậy thôi mà tự dưng thấy ưng tách-đĩa.

Đen của mặt bàn, trắng màu men sứ, đỏ của màu họa tiết tất cả đều là sự tách bạch rõ ràng.

Tác phẩm này có tên “Does This Soup Taste Ambivalent?” của United Brothers. Món súp này vị thế nào? sẽ được trình diễn tại Frieze Art Fair Hội chợ Nghệ thuật Frieze lần thứ 12 ở London (Anh) 15 đến 18/10 tới. Nhóm hai anh em này người Nhật, tác phẩm của họ được đánh giá là “nghệ thuật trình diễn – sắp đặt đầy năng động, đam mê”.

Tôi thấy ở họ một sự sáng tạo, cuồng tín yêu tin rõ ràng. Mỗi người xem sẽ có một cách nghĩ, sẽ một kiểu thẩm thấu khác nhau. Đã xem một tác phẩm thì chẳng nên áp đặt. Ấy thế nhưng anh trai Ei Arakawa và em Tomoo sẽ phục vụ món súp rau tại chỗ, loài rau được mọc lên từ Fukushima mang đến. Đó là vùng đất đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi thảm họa hạt nhân năm 2011, cũng như động đất và sóng thần.

green tea

Món súp này vị thế nào? Đã từng được trình diễn ở Green Tea Gallery Triển lãm trà xanh hồi tháng 9 tại Berlin, Đức, sau đó đã được chọn mang tới Hội chợ Frieze. Thực tế là món súp này không hề độc hại, nhưng với những vị khách tới xem dường như sợ sệt và… chuồn thẳng. “Nó chỉ là món súp rau, được nếm, an toàn với người nếm thử, nhưng rõ ràng là yếu tố tâm lí vẫn cứ… thắng thế!” – Cuốn giới thiệu về tác phẩm này tại Hội chợ Frieze đã ghi rõ như vậy. “Món súp của United Brother vẫn chỉ là ý tưởng (khái niệm) mang tính tuyên truyền mà thôi”.

Tác phẩm sắp trình diễn tới đây của hai anh em chưa rõ thế nào. Họ sẽ đem tới một tác phẩm mới, hay vẫn dựa trên hồn cốt chính tách-đĩa và thay một cái nền khác. Cứ phải chờ nửa tháng nữa sẽ rõ. Với tôi thì đã vô cùng thích thú với hai tác phẩm của hai anh em nhà họ mất rồi.

Thứ nhất, mãn nhãn. Thứ hai, tạo cho tôi một thứ tư duy kích thích sáng tạo. Thứ ba, là đàn bà, cái nấu nướng ngoài ngon ta vẫn cần phải đẹp nữa phải không nào.

Vậy thì Món súp sắp tới đây của chính chúng ta vị sẽ thế nào? Nó tùy thuộc vào tình yêu/lòng tin/đam mê của chính những người trong cuộc.

😀