Refresh (Tươi mới)

imagesSáng nay là sáng đầu tuần.

Lúc nào trước mắt mình không chất ngất nhưng là cả một đống việc công lẫn tư phải hoàn thành. Mà nó cứ tuần tự không sao, khó nhất chính là các bạn nhỏ nhà mình chuyên… phá bĩnh.

Việc gì đến cũng phải đến, biết là đừng cáu kỉnh nữa nếu như con nhỏ chưa hoàn chỉnh, chúng vẫn còn có những bước sai. Nhưng cứ động tới là vẫn cáu, dù mười mươi còn biết là giờ cáu là mọi việc hỏng rồi.

Sáng nay, mình thoảng nghe tiếng cáu giận của người khác. Cô bé cũng giục hai đứa con của cô đi học. Tiếng cáu thật cao, thật vống. Ờ mà giống mình lạ, (giọng của hai con người khác nhau sao có thể giống nhau), nhưng mà giống đến buồn cười. Ừ thì do các con lề mề, mãi không chịu đúng giờ đi học. Rõ là chúng vẫn muốn ngủ thêm. Cáu chúng mà thấy thương chúng.

Từ lúc, nghe thấy tiếng vang (hình ảnh của chính mình) vọng lại, mình chợt chùng hẳn xuống, cho một buổi sáng đầu tuần.

Biết là bao nhiêu dự định mà cứ như một mớ bòng bong.

Chiều chủ nhật vừa rồi, ngồi nghe chuyên gia giáo dục người Mỹ nói về chuyện thủ tục để giúp bọn trẻ có thể sang Mỹ học cả phổ thông lẫn đại học, mình cứ tiếc ngẩn ngơ. Mình tiếc mình có rất nhiều cơ hội mà không nắm nổi một cơ hội nào. Giờ quẩn quanh cũng muốn giúp bọn trẻ, nhưng hướng chúng một đằng, chúng lại cứ đi một nẻo. Tức là cha mẹ luôn muốn cấp tập, còn con cái lại cứ… nhẩn nha. (!)

Thế là phải đi tìm từ khóa “làm gì mỗi ngày”, kết quả là, cần (Theo nguồn: 10 điều bạn nên làm mỗi ngày của bakadesuyo.com) :

  1. Thả lỏng: Giảm căng thẳng, thêm sáng tạo, cải thiện trí nhớ và cố gắng để trở thành một con người tốt hơn (à nghe đã thấy khó rồi)
  2. Tập luyện: Tập thể dục khiến cho con người lịch thiệp hơn, hạnh phúc hơn, cải thiện giấc ngủ, tăng hưng phấn và cảm thấy hài lòng với chính mình hơn (àhình như lâu lắm rồi chả tập thể dục gì)
  3. Dành thời gian cho bạn bè và gia đình: Không có một mối quan hệ xã hội nào khiến bạn ngu ngốc hơn mà còn có thể… giết bạn. Cô đơn sẽ dẫn tới đau tim, đột quỵ và tiểu đường. Những kẻ sống dai trên thế giới này chẳng qua là hắn có nhiều bạn bè và có mối quan hệ tốt (tốt hơn cả tập thể dục đấy). Bạn bè giúp bạn cải thiện cuộc sống. Hãy chia sẻ những tin tốt và đáp trả lại bằng lòng nhiệt tình nhằm giúp cho các mối quan hệ luôn tốt lên. Đó là hạnh phúc hơn (à Chuyến du lịch Phú Yên với những cô bạn giá trị đấy chứ nhỉ?!)
  4. Thể hiện lòng biết ơn: Sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn, sẽ cải thiện được các mối quan hệ, sẽ khiến bạn trở thành con người tốt, thậm chí còn khiến cuộc sống tốt hơn nhiều với những con người xung quanh bạn. (à hihi, cái này mình đã làm được chưa nhỉ?)
  5. Thiền: Thiền định có thể tăng vui sướng, ý nghĩa trong cuộc sống, hỗ trợ xã hội và đem lại sự chú ý, ngoài ra còn giảm thiểu cáu giận, buồn bực, trầm cảm và  mệt nhọc trong công việc (à một năm nay mình đã bỏ tập Yoga, có nên quay lại nhỉ?!!!)
  6. Ngủ đủ: Bạn không thể tự lừa cơ thể mình được đâu. Ngủ không đủ sẽ mệt mỏi. Ngủ trưa một giấc ngắn vô cùng quan trọng, giúp tăng sự tỉnh táo trong công việc. (à Bác sĩ Shinya giải thích rất rõ về điều này)
  7. Thách thức bản thân: Học một ngôn ngữ mới có thể khiến trí não bạn trở nên sắc bén. Bài học âm nhạc tăng sự thông minh. Thách thức bản thân mình bằng những cố gắng nỗ lực nhỏ mỗi ngày. Không học tập và không dành lấy cơ hội là hai trong nhiều điều mà con người cảm thấy hối tiếc nhất trong cuộc đời. (à Thỉnh thoảng mình cũng ham hố học thêm một ngoại ngữ, nhưng rồi trượt qua và quên vô cùng nhanh, hi hi, tệ nhỉ?!)
  8. Cười to: Cười thật to giống như liều vitamin được bổ sung hàng ngày. Hài hước đem lại nhiều lợi ích. Cười được sẽ tăng hệ thống miễn dịch, giảm nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ, giảm đau trong khi gặp nha sĩ và sống… lâu hơn. (à Mình cũng rất hay cười, đôi khi khá vô duyên, nhưng kệ nhỉ!!!)
  9. Chạm vào ai đó: Đụng chạm có thể giảm căng thẳng, tăng kết nối tình đồng đội và giúp bạn dễ bị thuyết phục. Những cái ôm giúp bạn hạnh phúc hơn. (hihi) Chuyện chăn gối giúp ngăn đột quỵ, ung thư và tăng hệ miễn dịch, và kéo dài cuộc sống của bạn. (à đúng là chiên za, nói đúng thía)
  10. Lạc quan: Khỏe hơn, vui sướng hơn và cuộc sống dài lâu hơn là kết quả khi bạn có thái độ tích cực, lạc quan trong cuộc sống. (à Thế mà mình cứ lúc nào cũng cáu giận, bi quan là sao?!!!)

Sáng đầu tuần, tươi mới và thay đổi thôi nhỉ?! :D)

Advertisements

Leo

Xa Phú Yên đã một tuần mà sao vẫn thấy nhớ. Sáng chủ nhật tuần trước thôi, các nàng đều lục tục dậy thật sớm. Năm nàng nhét vào một phòng chung, nên cứ phải căn dậy trước nửa tiếng đồng hồ. Định xuất phát lúc 4h sáng mà cũng phải 15 phút sau mới lên đường được.

Nhớ sáng hôm trước đi ăn sáng, các cô gái miền Trung phải diện thêm chiếc áo khoác nhẹ. Hỏi: Sao ở đây đã cảm thấy lạnh sớm thế à? Cậu lái xe taxi đen trũi, to đùng đáp: Vâng, ở đây quanh năm không lạnh, giờ đổi giời có giảm nhiệt độ hơn tí xíu, dân miền Trung chúng em đã thấy lạnh rồi. 😀

Sáng sớm, chỉ thấy có đơn lẻ một hai cụ tập thể dục ở chốn công viên hay ngay vệ đường, khác hẳn ở Thủ đô, người người – nhà nhà tập thể dục.

Phố đẹp, đường nhẵn, chỉ một xe taxi lăn trên đường, ánh sáng ít. Sợ nhất đoạn quặt, nếu không quen đường một nhát là có thể lăng ngay khỏi trục đường, vì khúc cua đúng như một tay trục (!)

Khoảng 15 cây số, chưa đầy 5h, xe taxi chở năm nàng đã đến chân núi Đại Lãnh. Đây là điểm Cực Đông của Tổ quốc, ranh giới địa lí hải phận, điểm đón bình minh sớm nhất cả nước.

Trước tiên thả những nhịp chân thoai thoải trèo lên ngọn núi. Bậc cầu thang có độ dốc vừa phải. Ở giữa tạo độ dốc cảm giác như có thể phi xe máy lên  (nếu ai can đảm). Năm nàng vừa mới leo chừng 5 mét cao đã phải dừng lại, lấy hơi, rồi leo tiếp. Leo bộ nhưng nhanh lắm, chừng 15 phút đã tới chân ngọn Hải Đăng Đại Lãnh – Mũi Điện.

Có cả dãy nhà ngang dài, nền lát đá xanh lá, bỏ giày dép ở ngoài trước khi leo tiếp lên tận ngọn Hải đăng. Các nàng đều hăm hở, ta phải leo lên trước khi ánh nắng đầu tiên rọi tới. Mà đúng, cả năm nàng cùng cậu lái xe taxi đã lên thêm 108 bậc cầu thang, tận lan can của của ngọn hải đăng Đại Lãnh, cao hơn 26 mét, và cao so với mực nước biển 130 mét. Các nàng là những người đầu tiên lên ngọn hải đăng hôm đó, ngày 22/10/2017.

Hải Đăng Đại Lãnh chỉ có một nhịp cao nhất. Hành lang rộng hơn 1 mét, xoay tròn. Gió như muốn bạt người bay. Đầu tiên là cảm giác thấy lạnh, muốn níu vào đâu, nhưng lan can bằng inox trên đó dù đã được ken thêm cho dày, nhưng vẫn có cảm giác mỏng manh. Tựa vào chỉ thấy thêm sợ. Xung quanh là gió, né vào đâu gió cũng chạm tới người. Nếu muốn nú hẳn, chỉ còn cách là chui tọt vào phía trong, quay đầu, đi cầu thang xuống đất. Nhưng cả năm nàng ngồi đó, tiếp tục seo-phì và săn những shot ảnh thật độc.

Lục tục lần dần khi tia nắng ló lên. Chỉ là những vừng sáng. Sáng đó, mặt trời từ từ chui lên từ mặt biển, nhưng không thể nhìn rõ nguyên hình, lên tới đâu, mây che tới đó. Sáu giờ, sáng bảnh mắt như ở Hà Nội, mọi người đã tường rõ mặt nhau, nhưng cái anh mặt trời khó tính vẫn không chịu hiện nguyên cái mặt đẹp trai tròn trịa ra cả. (Năm nàng xem chừng khó chịu).

Ở ngọn hải đăng còn ba bốn đoàn gia đình có, sinh viên có, cũng kéo lên để đón ánh mặt trời. Có bé gái mới chừng 4 tuổi rưỡi, mẹ cháu hào hứng khoe: Cháu đã leo lên ngọn hải đăng Đại Lãnh lần thứ hai… đấy ạ (!). Trời, các bác vô cùng ngưỡng mộ.

Lúc sau lại một em bé nhỏ hơn, váy áo xúng xinh, nhưng lan can chật, bé không sợ, nhưng cảm giác bất an, gió sớm lại thấu lạnh, ông bố đã đưa bé xuống liền. Đa phần những khách leo lên tới ngọn hải đăng, chụp ảnh xong, thả tầm mắt xuống dưới, phía xa chừng năm mười phút là kéo xuống. Xong việc. Riêng năm chị già vẫn ngồi đó, xoải chân, tựa lưng, xếp sát nhau và tiếp tục… ngắm biển.

(Dưới chân ngọn hải đăng người ta đề sẵn: Cấm mang đồ ăn lên đèn, nhưng hình như trời tối nên các nàng không nhìn thấy).

Trong túi có sẵn trà ngon nàng Kế toán trưởng (của đoàn) pha sẵn, bánh mặn (Ý) bánh chả ngọt (Việt) và bỏng ngô nữa. Dí dủm cùng đón nắng mặt trời. Không chỉ trầm trồ. Vì hết những thán từ, các nàng lặng im, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ.

Sóng biển vẫn tung bọt trắng xóa vào phía chân núi. Những con thuyền đánh cá như nghiêng ngả vì sóng lúc đi qua. Tiếng sóng nghe không được rõ. Nhưng thiên nhiên đó, hùng vĩ nhìn từ trên cao lại càng thấy khác biệt, lạ kì. Các nàng còn mở nhạc về biển để tạo thêm không khí. Có ai được đón cái ánh nắng (dù không hoàn toàn) trên một độ cao như thế, nếu không chịu khó LEO CAO vậy đâu!?

Và hơn hai tiếng ở trên cao, mắt nhìn thật xa, đầu không ngẩng vẫn cao, biển đây, gió đó, sao mà thú!!!!

(Và chúng ta lại sẽ tiếp tục leo các nàng nhỉ)

Biển

IMG_0396

Ghềnh Đá Dĩa, Tuy An, Phú Yên. Ảnh: H.T

Đến ba năm giờ mình mới trở lại biển. Không phải là biển Bắc, Hạ Long, Đồ Sơn, Sầm Sơn, Cửa Lò như mọi lần. Biển Tuy Hòa, Phú Yên.

Chuyến đi ngắn lắm, chỉ có ba ngày. Nửa ngày đầu là thời gian bay đến, nửa ngày sau là thời gian bay về, vì thế chỉ còn hầu như nhích hơn hai ngày tí để cho biển, hưởng cái nắng gió của miền Trung cát trắng.

Cô bạn trưởng đoàn (tự phong) đã lên lịch đặt vé bay cho ba bạn còn lại. Nhà nghỉ cũng đã lên kế hoạch, đoàn tới là nghỉ ngơi liền. Mọi thứ được sắp sẵn như đang được hưởng chế độ tour. (Cái này phải rất cảm ơn bạn)

Rắp tâm đến Phú Yên là được chạm vào đá, được leo lên vách đá như những chiếc đĩa được xếp đầy, nghếch tận trời xanh. Hình ảnh trên mạng, những lời khen ngợi mình cũng đã nghe và đã lĩnh hội rồi, nhưng phải tới tận nơi, chạm tận tay, chân nhúng nước biển, nhấc từng gót chân trên cát, mới hiểu hết được giá trị của BIỂN MIỀN TRUNG.

Tối đó bạn cũng người Bắc từ Sài Gòn chưa kịp ra Phú Yên, bốn cô nàng đã ghé chợ Tuy Hòa, chọn đồ ăn hải sản tại chợ, về nhà trong căn bếp số 4/275 Lê Duẩn, các nàng đã trổ tài nấu nướng. (Ở Hà Nội ngày nào chả nấu, thế sao nấu ở đây lại khác, dù thiếu thốn gia vị trăm bề).

Bữa tối đó có mì tôm xào không mỡ, chả dầu, chỉ có chút gói mỡ sẵn từ mì tôm gói, thêm hành tây, mực ống thái, trộn đều. Đĩa mực hấp bạn làm cầu kì, nhưng mình vốn là dân núi sông đặc sệt, mực chỉ biết làm sạch mà chẳng rõ phải… rút đi ống mực thì mực mới được trắng, được ngon (!). Cua gạch có hai con xinh xinh, bạn nào cũng không dám chọc mai cho cua chết, thả thẳng vào nồi, rót bia, giữ vung để cua… chín vàng. Khéo nhất bạn trưởng đoàn biết chặt đôi cua mà không làm sứt sẹo (!)

Trước khi có bữa tối nhấm nháp cùng bia lạnh đó, các nàng đã trèo lên núi nhạn. Trên đỉnh núi có một chiếc tháp, tháp của người Chăm. Ở thế kỉ XVII, người Chăm đã sinh hoạt thành cộng đồng. Tháp Nhạn hiện thời chỉ còn mặt trước, những vẫn còn lại đều đã bị cháy, và cũng chỉ mới được tôn tạo lại chừng hơn hai mươi năm nay. Nhưng dưới những ánh đèn, loại gạch không nung ánh đỏ, chúng xếp nếp thành một tòa tháp sừng sững  kiêu sa. Tối đó, đa phần là người địa phương, có em gái nhỏ nhờ chụp ảnh là ở xã bên cạnh Hòa Sơn, tới Tháp Nhạn chiêm ngưỡng và đi du lịch. Em cũng nhỏ nhẹ, yêu yêu. Câu chuyện chỉ là trầm trồ, thắc mắc, không chút gì khoe mẽ. Thành phố Tuy Hòa về đêm, phố biển nhìn từ trên chẳng thể hiện hình.

Ồ, cái thư thái ở đó, vội vã, mệt nhọc hình như chạy đi đâu mất (!)

Sáng sau, dưới ánh nhìn thân mật, chúng mình đón bạn vào để tiến Bắc Tuy Hòa đi nhà thờ Mằng Lăng và Ghềnh đá Dĩa. Cái nhà thờ sừng sững nổi trội bởi có cuốn sách của Alexandre de Rhode, người đầu tiên mang chữ viết tiếng Việt An Nam ta, khai phá con người. Năm nàng rờ rỡ mừng vui tụ hội.

Đến Tuy An, nơi có điểm thăm quan Ghềnh Đá Dĩa, trời đã gần trưa. Biển khá đông vì là điểm du lịch. Hăm hở trèo, hăm hở trầm trồ. Đúng ngọ, qua trưa, người cứ vãn dần dần. Lúc đầu đông đặc, muốn chụp hình thì đâu cũng thấy có cái mặt, cái lưng của người khác chen vào. Nắng đứng bóng, biển vắng chẳng còn ai.

Năm chúng tớ vẫn ngồi đó, tựa lưng vách đá đen nhánh như than, mắt ngước thật xa nhìn ra biển. Mặt biển nước xanh veo như vồng lên, những lọn sóng gần bờ mới cuộn xoáy, trắng tựa bông. Lúc đó, nheo mắt nhìn, mây hay sóng chỉ còn phân biệt bởi tiếng động. Tiếng ì oạp của sóng biển vỗ chân đá. Tiếng từng giọt nước tung cao lên tới cả vài mét, rơi thõng lại xuống vách đá mặt sâu.

Chúng tớ tự đi nên thời gian không ai chốt cả. Cánh cửa cứ mở đó, thời gian. Chuyện cũng đã nói rồi, ảnh chụp xôn xao hết mọi kiểu đứng/nằm/ngồi. Ơ, ngắm biển mãi, thôi rồi không chán. (Cậu lái xe hôm đầu, buổi sau bỏ cuộc vì thấy các chị già cứ lừng khừng mãi thời gian).

Biển ở ngay Tuy Hòa thành phố, cát lổn nhổn, đượm vàng đậm. Cát ở Bãi Xép nhỏ mịn như nhung, màu tựa lông gà non. Nhìn đám cát phẳng lì chỉ muốn bốc về ngay Hà Nội, dù chẳng để làm gì (!)

Bãi Xép chính là nơi phim trường dựng “Hoa vàng trên cỏ xanh”, nhưng bãi đồi đó giờ không mọc hoa vàng, mà trổ toàn bông tím, li ti. Dưới vách đá cũng có những đôi yêu nhau chụp tự sướng (seo phì), thoai thoải sườn đồi thảm cỏ xanh hoàng hôn có mây hồng to tướng, họ cũng ghếch đùi nhau, lặng ngắm trời xanh.

Yên bình toàn tập, trừ năm nàng tăng động, tìm mọi cách để chụp cho những shot hình thật đẹp.

(Cảm giác khi đó không các nào tả hết).

 

Rơi

16e99d63531d9bf319fd6255e28bffb5Cái tinh thần của mình đang rơi không trọng lượng. Rơi một cách chơi vơi và đang rơi xuống tới đáy. Là bởi sắp sửa cuối năm. Là bởi không hài lòng với con cái. Là bởi đủ các thứ hằm bà rằng không thể gọi thành tên đến lúc này?!

Chỉ biết rằng tinh thần mình đang rơi.

Mình đã cố cứu vớt nó bằng những cuốn sách. Trong vài ngày đã xong hai cuốn. Một cuốn là “Good Luck” (Bí mật của may mắn), cuốn thứ hai là “Living Foward” (Bản kế hoạch thay đổi định mệnh). Tất cả đều là bản dịch tiếng Việt. Đọc với niềm thiết tha sẽ cứu vớt để cho trạng thái rơi chững lại. Nhưng hình như vẫn không nổi!

Hay cứ để nó tiếp tục rơi nhỉ?! Rơi chạm tới đáy xem sao.

“Good Luck” như một câu chuyện cổ tích. Cổ tích dành cho cả người lớn và  trẻ em. Trong đó May mắn là một câu chuyện về cây cỏ bốn lá. Biểu tượng của may mắn mà các bạn trẻ vẫn săn tìm. Cỏ bốn lá đó tồn tại hay không tồn tại, hay vẫn chỉ có trong truyện cổ. Chỉ biết là “Good Luck” cho hay, có hai loại may mắn, một có tên gọi là may mắn từ trên trời rơi xuống – kiểu há miệng chờ sung; loại thứ hai là may mắn do chính bản thân chúng ta tạo ra.

May mắn đầu tiên chỉ khiến cho người có may mắn trở thành kẻ bất hạnh. Còn may mắn thứ hai làm cho con người trở nên mạnh mẽ, thành đạt và hạnh phúc. Cụ thể là, may mắn do chính con người tạo ra.

“Living Foward” là một Bản kế hoạch cuộc sống. Nghĩa là ta phải lập sẵn một kế hoạch. Kế hoạch đó phải được lập trước ba năm. Cụ thể, năm 2017 này ta đã phải chạy sẵn một kế hoạch tới năm 2020 rồi. Trong đó, cuốn sách kể rất hay, cách chúng ta nên dành ra đúng một ngày, không tin nhắn, không gia đình, ko bận tâm dù nhỏ nhất để viết ra một bản kế hoạch dài từ 8 -15 trang. Hi hi, thật khó, mình cũng chưa thử. Nhưng bản kế hoạch đó không đóng cứng, mà sẽ được thay đổi cho tới khi hoàn hảo theo ý người viết. Trong ba tháng đầu, người viết kế hoạch phải dành từ 5-10 phút mỗi sáng, đọc to lên để ghi nhớ thật kĩ, chỉnh sửa thật chuẩn và có động lực cho cuộc sống có kế hoạch sẵn phía trước.

Giờ mình hiểu tại sao mình rơi! Vì hóa ra mình chưa bao giờ mong may mắn rơi uỵch cái vào đầu, nhưng đã chưa tự tạo may mắn cho chính mình.  Và nhất là chưa thử đặt bút để có một Kế hoạch rõ ràng trong Cuộc sống. Thực ra, mình và gia đình có, nhưng chưa phải là một kế hoạch cụ thể, và nghiệm thu xem nó đã được thực hiện thế nào.

À tới đây mình lại nhớ tới Nguyễn Vĩnh Nguyên với “Những thành phố trôi dạt”. Trong đó Nguyên có kể về một lữ khách quyết định thử lên xe buýt và đi vô định tới những điểm đến trong thành phố. Kể cả bác xế xe cũng ngạc nhiên khi thấy lữ khách đó không mình sẽ đi đâu, sẽ điểm đến nào. Ban đầu thì lữ khách cũng thấy ngạc nhiên, thấy mắt sáng rỡ và có nhiều thay đổi. Nhưng cuối cùng lữ khách đó chợt nhận ra, bác xế, hay cũng chính là bản thân lữ khách lúc này. Bác xế trước khi là xế vì muốn thay đổi bản thân mình đã đổi sang nghề lái xe, nhưng hóa ra giờ cuộc sống của bác vẫn thế, tưởng được đi đây đi đó, nhưng mỗi chuyến đi vẫn cứ phải… lập trình. (Nguyễn Vĩnh Nguyên viết duyên lém, mình kể lại hơi vô duyên).

Và mình hem rơi, đã chững lại lúc này.

(Bonus thêm là sau khi nghe mình kể vài chi tiết thú vị, gây tò mò, cậu con zai đã vồ lấy cuốn sách và đọc cũng gần xong. Quan trọng không phải là đọc, mà là lĩnh hội, là thay đổi).

 

Giận

images (1)

nguồn ảnh: Internet.

Tối qua, trên dường về nhà. Xe máy đang bon gần tới ngã năm, nghĩa là mình cũng đã sắp về đến nhà. Tạm dừng lại đôi chút, đèn đỏ gọi. Cách ngã rẽ 5 mét, ngay phía trước mình, một chiếc xe Space hay Lead màu đen (đừng hỏi mình về các loại nhãn hiệu xe, mình dốt lắm). Cậu bé cô bé còn rất trẻ. Mặc cùng màu đen. Cậu bé diện đồ thể thao, còn cô bé mặc quần đùi đen. Cặp đùi cho mình thấy cô bé còn rất trẻ.

  • Anh im đi, tôi không phải là loại đàn bà la liếm (!)

Cô bé quát khá to, xe mình phía sau, nên cũng đủ giật mình. Cậu bé đang lái xe không phản ứng gì. (Hay cậu bé đáp khẽ mà mình nghe không rõ).

Cô bé tiếp tục vùng vằng, tay không đặt ở vùng eo hay chạm vào cậu bé, mà một tay buông thõng, một tay đặt trên đùi của chính cô. Cô bé tiếp tục dùng  hai chân gạt phắt chỗ để chân cho nó cụp lại. Chân cô lơ lửng, cô đập lại vào nút để nó tiếp tục bật ra, còn có chỗ gác chân.

(Lại thì thầm gì đó vào tai cậu) và thái độ của cô bé rất đỗi vùng vằng.

Mình đi ngay phía sau. Im lặng tiến theo. Cậu bé không đèo cô bé tiếp tục dấn lên để chờ đèn đỏ. Cậu tấp vào lề đường từ tốn. Gạt chân chống. Tháo mũ bảo hiểm và cầm trên tay rồi sải những bước chân rất dài, đi bộ.

(Mình nghĩ thầm, vậy là chấm hết một mối quan hệ)

Nhớ lại hôm Chủ nhật hai tuần trước, ngay trên ngả đường Huỳnh Thúc Kháng, mình cũng gặp một đôi như thế. Cô bé này lớn tuổi hơn. Cô bé diện đồ trắng, cũng vẫn là quần đùi của giới trẻ ưa dùng. Cô khóc to và bù lu bù loa. Cậu bạn trai (mình đoán thế) cướp nhanh tay lái, đội vội mũ bảo hiểm và đèo cô bé rẽ quặt sang phải. Mình tiến thẳng, nhưng ngoái sang vẫn thế cô bé tiếp tục khóc to, lắc người và không chịu bám chặt vào eo người lái.

(Tuy nhiên cả hai vẫn đang ngồi chở nhau trên chiếc xe).

 

 

 

Đứng bên lề

images

Nguồn ảnh: Internet.

Nàng đề huề bên anh chồng đẹp trai và cậu bé con kháu khỉnh. Nàng đẹp. Nàng đi du lịch gặp gỡ bạn bè. Trong chuyến du hành gặp lại nhiều người cả những người trên mạng. Mình thấy nàng hạnh phúc.

Cái hạnh phúc toát ra từ nụ cười, từ thân hình vốn quyến rũ của nàng. Và mình biết nàng hạnh phúc bên chồng cũng như được cả một ánh nhìn ấp iu của nhiều người bạn.

Mình là kẻ bên lề, ngắm họ vui thú và cũng thấy vui lây. Và mình biết nàng trong sáng vô tư.

Chiều qua, tranh thủ xuống đi bộ và hưởng tí gió trời. Mà mỗi lần đi hưởng gió trời và tản bộ thể nào cũng lại rẽ đâu đó vào cửa hàng thời trang. Thường là cửa hàng quen. Hôm qua không mua, chỉ vào để buôn chuyện. Ờ mà lâu lâu ko được buôn, buôn thật sướng.

Thì cũng chẳng buôn về việc buôn bán của bạn làm gì. Cửa hàng của bạn to, bán hàng tểnh tềnh tênh. Số cũng sướng. Hôm qua mình được nghe tới một khái niệm mới “xi-líp hồng”. (hi hi, nói thẳng bách từ này hơi bị nhạy cảm nhỉ?!)

Khái niệm là sao, là những bạn, những cô gái yêu kiều, những nàng luôn đáng yêu (trong mắt một ai đó), ỷ thế sếp… để ra oai với nhiều người, và cả với những đồng nghiệp.

  • Chị ơi thế từ giờ trở đi em không được chọn đồ lót hồng nữa hở chị?
  • (hi hi) khó trả lời em í nhỉ!???

(Chuyện đến đây là hết, vì mình là người ngoài lề,  miễn bàn)

“Xóm”

xom-ra1Thôn xóm, nghe tới chữ Xóm là nghĩ tới làng mạc đồng quê rồi. Nhưng cái Xóm Rá của nhà văn Ngọc Giao rất khác. Sau khi đọc tới dòng cuối của tập Phóng sự Sài Gòn của cụ, mình phải đi tìm cái tên Ngọc Giao là ai. Hóa ra cụ cùng thời với các nhà văn Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Huy Tưởng… Cụ là Thư kí Tòa soạn tờ Tiểu thuyết thứ Bảy. Cụ là người Huế, học ở Hà Nội và thành danh ở Sài Gòn.

Xóm Rá nếu nói là Phóng sự thì không hẳn phải, vì cái văn phòng rất xông xáo, đầy ngồn ngồn chi tiết thời sự và phải người lăn lộn thì mới viết được nhiều chi tiết đắt giá, nhưng thực sự cuốn này của nhà văn Ngọc Giao giống một tiểu thuyết thì đúng hơn. Cụ viết về thân phận người con gái nhưng ở chốn tệ hại nhất, chốn gái (!).

Xóm Rá được phát hành hồi năm 2015, sau khi Ngọc Giao (mất năm 1997, thọ 86 tuổi) đã qua đời được gần 20 năm. Trước đó, nó nằm trong tập di cảo của cụ. Gái trong Xóm Rá rất tri thức. Họ lăn lộn để sống trên thân xác, nhưng xuất thân là những nhà giáo, tiếng Anh tiếng Pháp chửi nhau hơn… gió. Nhàn úp mông, vểnh chân mỗi ngày đều nghiền tiểu thuyết ngôn tình. Liên ngốc nghếch nhưng khi có năm tháng được trở thành người bình thường với những mơ mộng tình ái rất bình thường đã dám đá thẳng vào mặt thằng đàn ông tán tỉnh vớ vẩn. Tân là cô gái mà anh Hai – kí giả Linh (hay chính là cụ Ngọc Giao ngoài đời) – mong đợi nhất sẽ làm gì để giải thoát được hết những cô gái khỏi kiếp lầu xanh, cái Xóm Rá quẩn quanh nhưng đầy chuyện.

Đọc Ngọc Giao ở Xóm Rá vừa dễ vừa khó. Dễ vì cái mạch truyện của cụ là tiểu thuyết, với những tuyến nhân vật giản đơn. Cụ tả từ ông chủ bà chủ lầu cho tới từng cô gái làng chơi, khách chơi đều rất dễ hình dung, dễ mến, dễ yêu, dễ… ghét! Khó ở chỗ ông thỉnh thoảng chơi chữ cổ, chữ của thời các cụ mới dùng, như Lục-xì (bệnh viện hay nghĩa là phiên âm từ tiếng Anh Look, See), bệnh tiêm la… Khó ở chỗ, Ngọc Giao dùng mồm cô gái điếm chửi quí bà sang trọng, đọc rất đã, và rất động… chạm. Mình phải bật cười khi đọc đến đoạn lão già ki bo chỉ dám ngắm gái qua lỗ thủng trên chiếc ô đen mà con ở Na phát hiện ra; đến khi, ông già dám chơi gái, thì … cũng chỉ dám uống nước đường, thay vì gọi những món ngon  phè phưỡn (:D)

Cụ Ngọc Giao chém gió hay lắm, thôi mình chỉ trích nguyên, không bình luận, mất hay:

Thưa bà Tổng, đây là một chỗ bán dâm chuyên nghiệp, một hỏa ngục tập trung tội ác của hàng triệu đàn ông. Họ bước vào đây, họ trả tiền. Họ mua dâm. Chúng tôi, tiền trao cháo múc, chúng tôi bán thịt. Hợp tình. Họp lí. Và hợp pháp. Công khai như một thị trường tự do. Không ai khinh chúng tôi. Bởi như chúng tôi vừa nói, chúng tôi bán dâm chuyên nghiệp, làm đĩ có môn bài, không lậu thuế, không ăn cắp tiền, không đánh cắp tình của ai hết trội! Còn các bậc phu nhân quí phái thì, thưa bà tổng, các bà, tôi biết lắm, hằng ngày hằng đêm cũng bí mật bán dâm. Các bà bán dâm trên xe hơi đi ngắm trăng thanh gió mát. Các bà bán dâm trên bãi biển, dưới chân đồi, trong biệt thự Đà Lạt, Cửa Tùng, Ô Cấp, Huê… Các bà bán dâm cả trong văn phòng nhà vua, trong salon thủ tướng, trước két bạc ngài thủ hiến, trong cánh tay đủ thứ quan to Tây, Nhật, Mỹ. Để làm gì? Để cầu danh vọng cho chồng, để chạy cho tình nhân khỏi tù vì thụt két, để đổi xác thịt lấy cái triện sọn mà bán độc quyền sợi, len, gạo, muối, một tháng lời tậu luôn vài biệt thự…

Còn nhiều chi tiết hay hơn, động chạm phía sau cái mồm của các chị “đĩ rạc, đĩ rày” này.

Trích thì cũng tranh thủ trích thêm một đoạn nữa để thấy cái chua ngoa, đáo để của cụ Ngọc Giao:

Tao nhường quần cho con Nhạn… Na tụt quần ngoài, ném lên tay Tân. Thằng buôn xác thập thò sau chiếc áo quan trong xó tối, nghiêng ngó nhìn bộ đùi Na. Giữa những đống ruột gan, xương thịt thối nát và lạnh cứng, bộ đùi Na còn là thịt sống, còn nóng hổi, còn thơm phưng phức, còn làm cho nó rỏ dãi thèm. Na cười khanh khách, nước mắt ròng ròng bò xuống rìa môi, Na đưa lưỡi liếm nước mắt, và lại cười sằng sặc.

Năm 2012, con trai cụ đã chuyển để xuất bản ba cuốn Bến đò rừng (truyện ngắn), Đốt hương lò cũ (kí về các nhà văn) và Mưa thu (truyện dài) của cụ. Với mạch đọc đang muốn tìm hiểu về văn phong của cụ Ngọc Giao, mình có lẽ lại phải săn tìm nốt ba cuốn kia mất nhỉ!?