Iem vẫn buồn

16-MODRIC-GETTYjpg

Luka Modric với danh hiệu Quả bóng vàng WC 2018, cùng chức danh Á quân, kèm với NỖI BUỒN. Nguồn ảnh: sportsarlive.com

Khép lại vòng chung kết bóng đá thế giới năm nay 2018. Vô địch thuộc về Pháp một cường quốc bóng đá, nhưng cũng mới lần hai chạm tới chức vô địch toàn thế giới và cũng có bốn chiếc cúp châu Âu trong tay. Pháp đoạt giải là xứng đáng. Nhưng có chút buồn tiếc thuộc về Croatia.

Cả tháng giời không đến mức thừa ăn thiếu ngủ với bóng đá, nhưng hầu như mọi trận quan trọng iem không bỏ qua. Trái bóng tròn cứ lăn trên sân, niềm vui thích với bóng đá nó cứ vẫn bên iem bao nhiêu năm nay. Không dứt. Vẫn hô thật to bóng vào lưới, tiếc thật nhiều khi bóng bay mất ra ngoài (!)

Đêm qua iem được chứng kiến (không trực tiếp) của một cô bạn (cũng lại là bạn qua mạng) buồn đau vì đội bóng Croatia. Cũng phải thôi. Khi ta đã đặt niềm tin, như ta đã hào hứng mọi việc, đội bóng ta yêu, ta mến, ta đặt mọi tâm tưởng vào đó mà thua, tim ta tan vỡ tới mức nào. Iem hiểu.

Iem biết ở vòng ngoài Pháp đá với sức trẻ, với tốc lực kinh hoàng, Pháp vào tới trận chung kết là xứng đáng. Và cũng đáng tôn vinh một niềm bóng đá, một sức mạnh, công nghệ, và cả may mắn nữa đều dành cả cho đội Pháp. Iem ngay từ đầu đã nhìn thấy một Croatia lừ lừ, len lỏi bước vào chung kết với le lói hi vọng, Croatia vô địch. Nhưng chỉ một chút thôi, ranh giới mong manh, cúp vàng Croatia không chạm được. Iem không đau như cô bạn, iem không buồn như bốn năm trước khi Hà Lan chỉ kịp dừng chân ở Bán kết. Nhưng iem vẫn buồn!

Iem nhận ra em có thể thức xem trái bóng tròn, nhưng iem có thể ngủ quên ngay trong trận đấu rồi thảng thốt dậy xem bàn thắng phát lại (!). Iem không còn thuộc từng tên cầu thủ, iem không còn nhớ từng vị trí. Iem chỉ xem với hưng phấn khi bàn thắng hiện ra (!) Iem vẫn buồn vì hóa ra iem đã già, những thói quen, những yêu mến, những sức trẻ giờ nằm ở  hai bạn nhỏ nhà iem.

Với hai đội bóng iem có ưu tiên hơn một chút, iem cũng chẳng dùng hết sức, hết sự chú ý để cổ vũ… cho bằng được. Iem buồn vì điều đó và iem thực thấy buồn.

Iem cũng buồn hóa ra là những cái vui nó chỉ đến khi có niềm vui chiến thắng. Iem muốn Croatia chiến thắng, nhưng nằm ngoài tầm với và ý chí của iem. Iem muốn thay đổi điều gì ư (kể cả bóng đá và NGOÀI BÓNG ĐÁ), nếu ko thuộc về iem, thật khó.

Iem biết vậy và iem vẫn buồn.

 

 

Advertisements

Sao

First-Dog-on-the-Moon,_L

Nguồn: Guardian.co.uk. (Minh họa hem có liên quan tới thơ) 😀

Cậu bé con yêu quý kia ơi

Ta không thể nào rứt rời

Dòng cảm xúc cậu đã trót đánh rơi

Vào ta

Lúc ấy

 

Ta thấy lòng mình run rẩy

Như trở về lúc ta mới đôi mươi

Thả lòng người nghe rock

Mắt nhắm miệng thì lẩm bẩm

 

Cậu thì như hóa lỏng

Nhạc chảy tràn bên sóng hòa ca

Rock như loang xa

Cả đám người cùng nhảy nhót

 

Giọng ca như lọt thỏm

Biển đêm đã nuốt mất rồi

Cậu – ta

Một khoảng trời cảm xúc.

 

@Jun.N.H.T.2018

Phù du

 

H447D6S5H4I6RNSWENWGEFHPAE

nguồn ảnh: WP

Nếu có thể gói gió biển mang về đây được

Em cũng làm

Nếu cuộn sóng lại khuân về đây được

Em cũng làm

Nếu cát đó, nắng kia hiện hữu giữa Thủ đô

Em ước

Thì ánh mắt đó, nụ cười đó, reo vang

Em thấy nó bên mình

Lúc này.

@N.H.T.Jun.2018

 

Rễ

IMG_9563Ai đã từng trồng cây thủy sinh thường thích ngắm những chiếc rễ trong bình. Rễ đâm dài, vươn ngược xuống. Nếu là thủy tiên sẽ là một củ trắng muốt. Còn với hồng môn, lan ý… rễ cứ vươn dài, trắng hay xanh tùy môi trường. Nếu trồng cây trong môi trường nước, thủy sinh, mình mới rõ được rễ đã tăng trưởng để nuôi cây thế nào. Còn với những loại cây có trái ngọt, cao to, thì rễ cứ lặng lẽ cắm sâu trong lòng đất.

Rễ được ví như cha mẹ. Cây trái ngọt hay đắng phía mặt đất kia, lung linh hay xấu xí đều được những chiếc rễ từ từ mà thành. Rễ cộc, cây ắt ra trái xấu hoặc thậm chí không có trái.

Rông dài chuyện rễ cây để nói chuyện mình mới đủ can đảm đi dự một lớp học. Lớp  học gia tốc được thực hiện từ 8h sáng tới 21h. Một ngày chủ nhật nhiều đổi thay.

Rễ cũng là hình ảnh mà hai diễn giả Phạm Ngọc Anh và Nguyễn Công Bình đã nhiều lần vẽ lên trên giấy phía bảng trắng bằng bút dạ để minh họa cho nhiều cha mẹ hiểu.

Khán phòng có sức chứa 100 người. Chỉ có 5 ông bố. Còn lại là những bà mẹ. Họ đến dự trong lớp học có tên “Cha mẹ toàn năng”. Mình (là nữ) nằm trong số đó. Đi để học… làm cha mẹ. Diễn giả tiết lộ, cha mẹ cần đồng thuận (cùng hệ tư duy) trong nuôi dạy con cái. Vì thế việc chỉ có đa phần là các mẹ đi học, thật khó để lay chuyển các bố trong việc dạy con.

Mình sẽ chỉ ra đây bốn mức độ bạo hành mà các bậc cha mẹ đã phạm phải khi dạy con. Nếu cha mẹ nào không phạm một hình thức nào về bạo hành con, thì chúc mừng họ, chắc chắn con cái họ là những đứa trẻ cực kỳ thành công và khả năng sẽ phát lộ là một thiên tài. Đó là:

  1. Đánh con (vật lý)
  2. Làm cho con buồn (cảm xúc)
  3. Dán nhãn cho con (tư duy)
  4. Bạo hành về tinh thần

Nhiếc móc, bôi xấu, nhay đi nhay lại những lỗi lầm trong quá khứ của con là hình thức bạo hành con cao nhất. Thứ bạo hành về tinh thần.

Mình nghe xong đã thấy giật mình.

Ngỡ không đánh con, xâm phạm về thân thể con là sẽ hi vọng dạy con một cách đúng khuôn khổ nhất. Hóa ra không phải. Mồ hôi cứ túa ra.

Thỉnh thoảng lên cơn mua sắm lại chọn cho con những bộ đồ đáng yêu, thời thượng, đôi lúc là sở thích của mẹ, thỉnh thoảng cũng là theo ý thích lứa tuổi của con. Nhưng đúng là mang về, đa phần là chúng mặc để… vâng lời mẹ.

Nghe các diễn giả đưa ví dụ, mình lại thấy đúng trong trường hợp của mình.

Các bậc cha mẹ cần phải biết các con sẽ trở thành người như thế nào? Và câu trả lời là:

NHỮNG ĐỨA TRẺ TRƯỞNG THÀNH THẬT SỰ CÓ ÍCHHẠNH PHÚC.

Khó đấy, các bậc cha mẹ thường đem so sánh mình với con của hàng xóm, với bạn học, với những nhân vật trên truyền hình… Tất cả đều phản tác dụng. Rõ ràng quả trỗ ra từ cây đều từ RỄ của mình. Mình là cha mẹ, mình phải chịu trách nhiệm về điều đó.

TRẺ CON LÀ TẤM GƯƠNG TRUNG THỰC NHẤT PHẢN ÁNH BỐ MẸ.

Chúng nghiện games, chúng nói dối, chúng trộm tiền, đều từ việc…. chúng không được nhận đủ TÌNH THƯƠNG của cha mẹ. Mình (là mẹ) dù con mới bướng bỉnh thôi đã cảm giác căng thẳng đau đầu. Và bọn trẻ cần: YÊU THƯƠNG.

YÊU THƯƠNG này là thời gian chất lượng bên con. Cụ thể:

  • Hiểu ngôn ngữ của con (ví dụ như ngôn ngữ tuổi teen)
  • Chơi trò chơi cùng con
  • Đề ra những luật lệ và quy định cụ thể.

Rồi…

CHA MẸ PHẢI LÀ NGƯỜI TRUYỀN CẢM HỨNG CHO CÁC CON.

Và yêu thương thật đủ.

Trước khi đến với khóa học này, thực sự mình chỉ có cảm giác lúc nào cũng cáu giận, lúc nào cũng ở cao trào mẹ con quát nạt nhau, nhưng khi thấy vấn đề không nằm ở các con, thì mình hiểu, vấn đề ở chính mình. Mình đã thay đổi. Và là hy vọng một thay đổi dài lâu.

Người thợ mộc lạ lùng (Tựa gốc: The Carpenter) của tác giả Mỹ Jon Gordon là một cuốn sách cực hay với các bậc cha mẹ cần tham khảo. Đọc xong cuốn sách, chắc hẳn sẽ thay đổi về hành vi và thái độ của mình. Cuốn sách mỏng, minh họa đẹp. Nhân vật chính có tên Michael, anh bị đột quỵ trên đường chạy buổi sáng và liên tục vấp phải thất bại trong kinh doanh. Nhưng đúng lúc đó một người đàn ông đã cứu sống anh. Ông ta có tên là J. – Thợ mộc.

Chỉ là một người thợ mộc tầm thường thôi nhưng cuối cùng đã khiến cho suy nghĩ, hành động của Michael đã khác hẳn. Người thợ mộc đó thực sự là một người truyền cảm hứng, đánh thức những tiềm năng trong con người của Michael. Người thợ mộc đó thực sự là một nghệ nhân trong tay nghề lẫn cả cách hành xử của một con người – một con người đầy nhân cách. Ông thực sự sống có ích và luôn hạnh phúc. (Mình không dám kể rõ từng chi tiết, một là mất hay, hai là kể rất rông dài, không đủ biểu đạt nội dung câu chuyện. Ai muốn tự tìm đọc).

😀

Những chiếc rễ để tạo ra những đứa trẻ hạnh phúc, có ích và (có lẽ) sẽ là một thiên tài cần có thái độ/ giá trị sống, chúng phải là người tự do, biết hợp tác, hạnh phúc, khiêm tốn, đoàn kết, sống hòa bình, trung thực, tôn trọng người khác, sống giản dị, yêu thương, có tinh thần trách nhiệm và khoan dung.

Nếu chịu khó dành thời gian để thay đổi, để thực sự cảm nhận những giá trị đích thực của bản thân cũng như thay đổi được hành vi của bọn trẻ, các cha mẹ nên tham dự một khóa học (bất kỳ). Hoặc Người thợ mộc lạ lùng cũng có thể khiến đem lại một lợi ích (thật nhỏ) nào đó.

Biết với mình thật khó, nhưng đã thay đổi về tâm thức thì hành động sẽ thay đổi dần dần và dài lâu.

Hi vọng thế.

😀

 

 

 

Một khởi đầu

happy-1175547_960_720Năm 2018 đã bắt đầu. Ngày đầu năm nay lại là ngày thứ Hai, một ngày đầu tuần. Sự thú vị nằm ở đây. Mọi thứ đúng từ vạch xuất phát đầu. Vì thế, mình có một ngày làm việc thong thả. Buổi chiều mới tới nơi làm việc, tự thả những bước chân lên cầu thang chậm rãi và chắc chắn.

Thư thái.

Không tự vạch ra rõ ràng một kế hoạch cụ thể, nhưng còn khá nhiều việc cần phải hoàn tất. Mình đã tự thấy cần phải hoàn thiện, có bắt đầu thì cần kết thúc cho năm 2018 này.

Từ từ mà chắc chắn.

Cái thong thả đầu tiên rất đáng yêu. Đó là blog của Cambridge Dictionary (Từ điển của Cambridge) xuất hiện những từ tiếng Anh mới. Sáng đầu năm là 3 từ vựng cực kỳ ngộ nghĩnh.

  1. Flashpacking (/ˈflæʃ.pæk.ɪŋ/) nguyên nghĩa danh từ như backpacking – đi du lịch hay cắm trại bằng hình thức đựng mọi đồ dùng cần thiết trong chiếc ba lô đeo sau lưng. Tuy nhiên từ mới này có nghĩa là chiếc ba lô bạn đeo sẽ thoải mái hơn và đắt tiền hơn hình thức du lịch ba lô bụi, cũ. :D. Vì sao từ mới lại thay thế từ cũ? Bởi trong thời đại kĩ thuật số, kết nối internet này, những tay-lang-thang toàn cầu sẽ là flashbackers, và vì thế từ vựng cũng phải thức thời, tinh tế và sáng ngời hơn.
  2. Bleisure (UK/ˈbleʒ.əʳ/ US /ˈbliː.ʒɚ/) : Hoạt động du lịch kinh doanh kết hợp với kì nghỉ, thời gian rảnh rỗi. Giờ đây, con người hiện đại phải thế, du lịch – kinh doanh hay kinh doanh – du lịch, ranh giới bị xóa nhòa. Chúng hòa quyện, và tôi đi du lịch nhưng tôi vẫn làm việc.
  3. Honeyteer (UK/hʌn.iˈtɪəʳ/ US /hʌn.iˈtɪr/) : Vừa cưới xong, đi trăng mật trong khi đi công tác và làm từ thiện, thường là ở nước ngoài. Vô cùng lãng mạn, vô cùng thích thú, hóa ra giờ kể cả lúc họ yêu nhau và… làm tình cũng cần được số đông ủng hộ chăng (?!)

Ở thời điểm này, khoảng cách – phương tiện – thời gian – cảm xúc dường như khác lắm. Nó không cần cầm nắm – sờ soạng – hay hiển hiện. Nó cứ thấp thoáng, xa – gần, thoắt ẩn – thoắt hiện – hoặc dường như cũng là một ảo ảnh xa vời.

Tuy nhiên, năm mới đã đến, mọi thứ lại bắt đầu một vòng xoay.

Bắt đầu – khởi đầu.

Cứ từ từ mà tiến.

Chúc mừng năm mới 2018.

 

Refresh (Tươi mới)

imagesSáng nay là sáng đầu tuần.

Lúc nào trước mắt mình không chất ngất nhưng là cả một đống việc công lẫn tư phải hoàn thành. Mà nó cứ tuần tự không sao, khó nhất chính là các bạn nhỏ nhà mình chuyên… phá bĩnh.

Việc gì đến cũng phải đến, biết là đừng cáu kỉnh nữa nếu như con nhỏ chưa hoàn chỉnh, chúng vẫn còn có những bước sai. Nhưng cứ động tới là vẫn cáu, dù mười mươi còn biết là giờ cáu là mọi việc hỏng rồi.

Sáng nay, mình thoảng nghe tiếng cáu giận của người khác. Cô bé cũng giục hai đứa con của cô đi học. Tiếng cáu thật cao, thật vống. Ờ mà giống mình lạ, (giọng của hai con người khác nhau sao có thể giống nhau), nhưng mà giống đến buồn cười. Ừ thì do các con lề mề, mãi không chịu đúng giờ đi học. Rõ là chúng vẫn muốn ngủ thêm. Cáu chúng mà thấy thương chúng.

Từ lúc, nghe thấy tiếng vang (hình ảnh của chính mình) vọng lại, mình chợt chùng hẳn xuống, cho một buổi sáng đầu tuần.

Biết là bao nhiêu dự định mà cứ như một mớ bòng bong.

Chiều chủ nhật vừa rồi, ngồi nghe chuyên gia giáo dục người Mỹ nói về chuyện thủ tục để giúp bọn trẻ có thể sang Mỹ học cả phổ thông lẫn đại học, mình cứ tiếc ngẩn ngơ. Mình tiếc mình có rất nhiều cơ hội mà không nắm nổi một cơ hội nào. Giờ quẩn quanh cũng muốn giúp bọn trẻ, nhưng hướng chúng một đằng, chúng lại cứ đi một nẻo. Tức là cha mẹ luôn muốn cấp tập, còn con cái lại cứ… nhẩn nha. (!)

Thế là phải đi tìm từ khóa “làm gì mỗi ngày”, kết quả là, cần (Theo nguồn: 10 điều bạn nên làm mỗi ngày của bakadesuyo.com) :

  1. Thả lỏng: Giảm căng thẳng, thêm sáng tạo, cải thiện trí nhớ và cố gắng để trở thành một con người tốt hơn (à nghe đã thấy khó rồi)
  2. Tập luyện: Tập thể dục khiến cho con người lịch thiệp hơn, hạnh phúc hơn, cải thiện giấc ngủ, tăng hưng phấn và cảm thấy hài lòng với chính mình hơn (àhình như lâu lắm rồi chả tập thể dục gì)
  3. Dành thời gian cho bạn bè và gia đình: Không có một mối quan hệ xã hội nào khiến bạn ngu ngốc hơn mà còn có thể… giết bạn. Cô đơn sẽ dẫn tới đau tim, đột quỵ và tiểu đường. Những kẻ sống dai trên thế giới này chẳng qua là hắn có nhiều bạn bè và có mối quan hệ tốt (tốt hơn cả tập thể dục đấy). Bạn bè giúp bạn cải thiện cuộc sống. Hãy chia sẻ những tin tốt và đáp trả lại bằng lòng nhiệt tình nhằm giúp cho các mối quan hệ luôn tốt lên. Đó là hạnh phúc hơn (à Chuyến du lịch Phú Yên với những cô bạn giá trị đấy chứ nhỉ?!)
  4. Thể hiện lòng biết ơn: Sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn, sẽ cải thiện được các mối quan hệ, sẽ khiến bạn trở thành con người tốt, thậm chí còn khiến cuộc sống tốt hơn nhiều với những con người xung quanh bạn. (à hihi, cái này mình đã làm được chưa nhỉ?)
  5. Thiền: Thiền định có thể tăng vui sướng, ý nghĩa trong cuộc sống, hỗ trợ xã hội và đem lại sự chú ý, ngoài ra còn giảm thiểu cáu giận, buồn bực, trầm cảm và  mệt nhọc trong công việc (à một năm nay mình đã bỏ tập Yoga, có nên quay lại nhỉ?!!!)
  6. Ngủ đủ: Bạn không thể tự lừa cơ thể mình được đâu. Ngủ không đủ sẽ mệt mỏi. Ngủ trưa một giấc ngắn vô cùng quan trọng, giúp tăng sự tỉnh táo trong công việc. (à Bác sĩ Shinya giải thích rất rõ về điều này)
  7. Thách thức bản thân: Học một ngôn ngữ mới có thể khiến trí não bạn trở nên sắc bén. Bài học âm nhạc tăng sự thông minh. Thách thức bản thân mình bằng những cố gắng nỗ lực nhỏ mỗi ngày. Không học tập và không dành lấy cơ hội là hai trong nhiều điều mà con người cảm thấy hối tiếc nhất trong cuộc đời. (à Thỉnh thoảng mình cũng ham hố học thêm một ngoại ngữ, nhưng rồi trượt qua và quên vô cùng nhanh, hi hi, tệ nhỉ?!)
  8. Cười to: Cười thật to giống như liều vitamin được bổ sung hàng ngày. Hài hước đem lại nhiều lợi ích. Cười được sẽ tăng hệ thống miễn dịch, giảm nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ, giảm đau trong khi gặp nha sĩ và sống… lâu hơn. (à Mình cũng rất hay cười, đôi khi khá vô duyên, nhưng kệ nhỉ!!!)
  9. Chạm vào ai đó: Đụng chạm có thể giảm căng thẳng, tăng kết nối tình đồng đội và giúp bạn dễ bị thuyết phục. Những cái ôm giúp bạn hạnh phúc hơn. (hihi) Chuyện chăn gối giúp ngăn đột quỵ, ung thư và tăng hệ miễn dịch, và kéo dài cuộc sống của bạn. (à đúng là chiên za, nói đúng thía)
  10. Lạc quan: Khỏe hơn, vui sướng hơn và cuộc sống dài lâu hơn là kết quả khi bạn có thái độ tích cực, lạc quan trong cuộc sống. (à Thế mà mình cứ lúc nào cũng cáu giận, bi quan là sao?!!!)

Sáng đầu tuần, tươi mới và thay đổi thôi nhỉ?! :D)

Leo

Xa Phú Yên đã một tuần mà sao vẫn thấy nhớ. Sáng chủ nhật tuần trước thôi, các nàng đều lục tục dậy thật sớm. Năm nàng nhét vào một phòng chung, nên cứ phải căn dậy trước nửa tiếng đồng hồ. Định xuất phát lúc 4h sáng mà cũng phải 15 phút sau mới lên đường được.

Nhớ sáng hôm trước đi ăn sáng, các cô gái miền Trung phải diện thêm chiếc áo khoác nhẹ. Hỏi: Sao ở đây đã cảm thấy lạnh sớm thế à? Cậu lái xe taxi đen trũi, to đùng đáp: Vâng, ở đây quanh năm không lạnh, giờ đổi giời có giảm nhiệt độ hơn tí xíu, dân miền Trung chúng em đã thấy lạnh rồi. 😀

Sáng sớm, chỉ thấy có đơn lẻ một hai cụ tập thể dục ở chốn công viên hay ngay vệ đường, khác hẳn ở Thủ đô, người người – nhà nhà tập thể dục.

Phố đẹp, đường nhẵn, chỉ một xe taxi lăn trên đường, ánh sáng ít. Sợ nhất đoạn quặt, nếu không quen đường một nhát là có thể lăng ngay khỏi trục đường, vì khúc cua đúng như một tay trục (!)

Khoảng 15 cây số, chưa đầy 5h, xe taxi chở năm nàng đã đến chân núi Đại Lãnh. Đây là điểm Cực Đông của Tổ quốc, ranh giới địa lí hải phận, điểm đón bình minh sớm nhất cả nước.

Trước tiên thả những nhịp chân thoai thoải trèo lên ngọn núi. Bậc cầu thang có độ dốc vừa phải. Ở giữa tạo độ dốc cảm giác như có thể phi xe máy lên  (nếu ai can đảm). Năm nàng vừa mới leo chừng 5 mét cao đã phải dừng lại, lấy hơi, rồi leo tiếp. Leo bộ nhưng nhanh lắm, chừng 15 phút đã tới chân ngọn Hải Đăng Đại Lãnh – Mũi Điện.

Có cả dãy nhà ngang dài, nền lát đá xanh lá, bỏ giày dép ở ngoài trước khi leo tiếp lên tận ngọn Hải đăng. Các nàng đều hăm hở, ta phải leo lên trước khi ánh nắng đầu tiên rọi tới. Mà đúng, cả năm nàng cùng cậu lái xe taxi đã lên thêm 108 bậc cầu thang, tận lan can của của ngọn hải đăng Đại Lãnh, cao hơn 26 mét, và cao so với mực nước biển 130 mét. Các nàng là những người đầu tiên lên ngọn hải đăng hôm đó, ngày 22/10/2017.

Hải Đăng Đại Lãnh chỉ có một nhịp cao nhất. Hành lang rộng hơn 1 mét, xoay tròn. Gió như muốn bạt người bay. Đầu tiên là cảm giác thấy lạnh, muốn níu vào đâu, nhưng lan can bằng inox trên đó dù đã được ken thêm cho dày, nhưng vẫn có cảm giác mỏng manh. Tựa vào chỉ thấy thêm sợ. Xung quanh là gió, né vào đâu gió cũng chạm tới người. Nếu muốn nú hẳn, chỉ còn cách là chui tọt vào phía trong, quay đầu, đi cầu thang xuống đất. Nhưng cả năm nàng ngồi đó, tiếp tục seo-phì và săn những shot ảnh thật độc.

Lục tục lần dần khi tia nắng ló lên. Chỉ là những vừng sáng. Sáng đó, mặt trời từ từ chui lên từ mặt biển, nhưng không thể nhìn rõ nguyên hình, lên tới đâu, mây che tới đó. Sáu giờ, sáng bảnh mắt như ở Hà Nội, mọi người đã tường rõ mặt nhau, nhưng cái anh mặt trời khó tính vẫn không chịu hiện nguyên cái mặt đẹp trai tròn trịa ra cả. (Năm nàng xem chừng khó chịu).

Ở ngọn hải đăng còn ba bốn đoàn gia đình có, sinh viên có, cũng kéo lên để đón ánh mặt trời. Có bé gái mới chừng 4 tuổi rưỡi, mẹ cháu hào hứng khoe: Cháu đã leo lên ngọn hải đăng Đại Lãnh lần thứ hai… đấy ạ (!). Trời, các bác vô cùng ngưỡng mộ.

Lúc sau lại một em bé nhỏ hơn, váy áo xúng xinh, nhưng lan can chật, bé không sợ, nhưng cảm giác bất an, gió sớm lại thấu lạnh, ông bố đã đưa bé xuống liền. Đa phần những khách leo lên tới ngọn hải đăng, chụp ảnh xong, thả tầm mắt xuống dưới, phía xa chừng năm mười phút là kéo xuống. Xong việc. Riêng năm chị già vẫn ngồi đó, xoải chân, tựa lưng, xếp sát nhau và tiếp tục… ngắm biển.

(Dưới chân ngọn hải đăng người ta đề sẵn: Cấm mang đồ ăn lên đèn, nhưng hình như trời tối nên các nàng không nhìn thấy).

Trong túi có sẵn trà ngon nàng Kế toán trưởng (của đoàn) pha sẵn, bánh mặn (Ý) bánh chả ngọt (Việt) và bỏng ngô nữa. Dí dủm cùng đón nắng mặt trời. Không chỉ trầm trồ. Vì hết những thán từ, các nàng lặng im, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ.

Sóng biển vẫn tung bọt trắng xóa vào phía chân núi. Những con thuyền đánh cá như nghiêng ngả vì sóng lúc đi qua. Tiếng sóng nghe không được rõ. Nhưng thiên nhiên đó, hùng vĩ nhìn từ trên cao lại càng thấy khác biệt, lạ kì. Các nàng còn mở nhạc về biển để tạo thêm không khí. Có ai được đón cái ánh nắng (dù không hoàn toàn) trên một độ cao như thế, nếu không chịu khó LEO CAO vậy đâu!?

Và hơn hai tiếng ở trên cao, mắt nhìn thật xa, đầu không ngẩng vẫn cao, biển đây, gió đó, sao mà thú!!!!

(Và chúng ta lại sẽ tiếp tục leo các nàng nhỉ)