Giận

images (1)

nguồn ảnh: Internet.

Tối qua, trên dường về nhà. Xe máy đang bon gần tới ngã năm, nghĩa là mình cũng đã sắp về đến nhà. Tạm dừng lại đôi chút, đèn đỏ gọi. Cách ngã rẽ 5 mét, ngay phía trước mình, một chiếc xe Space hay Lead màu đen (đừng hỏi mình về các loại nhãn hiệu xe, mình dốt lắm). Cậu bé cô bé còn rất trẻ. Mặc cùng màu đen. Cậu bé diện đồ thể thao, còn cô bé mặc quần đùi đen. Cặp đùi cho mình thấy cô bé còn rất trẻ.

  • Anh im đi, tôi không phải là loại đàn bà la liếm (!)

Cô bé quát khá to, xe mình phía sau, nên cũng đủ giật mình. Cậu bé đang lái xe không phản ứng gì. (Hay cậu bé đáp khẽ mà mình nghe không rõ).

Cô bé tiếp tục vùng vằng, tay không đặt ở vùng eo hay chạm vào cậu bé, mà một tay buông thõng, một tay đặt trên đùi của chính cô. Cô bé tiếp tục dùng  hai chân gạt phắt chỗ để chân cho nó cụp lại. Chân cô lơ lửng, cô đập lại vào nút để nó tiếp tục bật ra, còn có chỗ gác chân.

(Lại thì thầm gì đó vào tai cậu) và thái độ của cô bé rất đỗi vùng vằng.

Mình đi ngay phía sau. Im lặng tiến theo. Cậu bé không đèo cô bé tiếp tục dấn lên để chờ đèn đỏ. Cậu tấp vào lề đường từ tốn. Gạt chân chống. Tháo mũ bảo hiểm và cầm trên tay rồi sải những bước chân rất dài, đi bộ.

(Mình nghĩ thầm, vậy là chấm hết một mối quan hệ)

Nhớ lại hôm Chủ nhật hai tuần trước, ngay trên ngả đường Huỳnh Thúc Kháng, mình cũng gặp một đôi như thế. Cô bé này lớn tuổi hơn. Cô bé diện đồ trắng, cũng vẫn là quần đùi của giới trẻ ưa dùng. Cô khóc to và bù lu bù loa. Cậu bạn trai (mình đoán thế) cướp nhanh tay lái, đội vội mũ bảo hiểm và đèo cô bé rẽ quặt sang phải. Mình tiến thẳng, nhưng ngoái sang vẫn thế cô bé tiếp tục khóc to, lắc người và không chịu bám chặt vào eo người lái.

(Tuy nhiên cả hai vẫn đang ngồi chở nhau trên chiếc xe).

 

 

 

Advertisements

Đứng bên lề

images

Nguồn ảnh: Internet.

Nàng đề huề bên anh chồng đẹp trai và cậu bé con kháu khỉnh. Nàng đẹp. Nàng đi du lịch gặp gỡ bạn bè. Trong chuyến du hành gặp lại nhiều người cả những người trên mạng. Mình thấy nàng hạnh phúc.

Cái hạnh phúc toát ra từ nụ cười, từ thân hình vốn quyến rũ của nàng. Và mình biết nàng hạnh phúc bên chồng cũng như được cả một ánh nhìn ấp iu của nhiều người bạn.

Mình là kẻ bên lề, ngắm họ vui thú và cũng thấy vui lây. Và mình biết nàng trong sáng vô tư.

Chiều qua, tranh thủ xuống đi bộ và hưởng tí gió trời. Mà mỗi lần đi hưởng gió trời và tản bộ thể nào cũng lại rẽ đâu đó vào cửa hàng thời trang. Thường là cửa hàng quen. Hôm qua không mua, chỉ vào để buôn chuyện. Ờ mà lâu lâu ko được buôn, buôn thật sướng.

Thì cũng chẳng buôn về việc buôn bán của bạn làm gì. Cửa hàng của bạn to, bán hàng tểnh tềnh tênh. Số cũng sướng. Hôm qua mình được nghe tới một khái niệm mới “xi-líp hồng”. (hi hi, nói thẳng bách từ này hơi bị nhạy cảm nhỉ?!)

Khái niệm là sao, là những bạn, những cô gái yêu kiều, những nàng luôn đáng yêu (trong mắt một ai đó), ỷ thế sếp… để ra oai với nhiều người, và cả với những đồng nghiệp.

  • Chị ơi thế từ giờ trở đi em không được chọn đồ lót hồng nữa hở chị?
  • (hi hi) khó trả lời em í nhỉ!???

(Chuyện đến đây là hết, vì mình là người ngoài lề,  miễn bàn)

Đã sai, thì sửa

IMG_7348

Minh họa vẽ lại từ trong cuốn sách. H.T (chép)

Cuốn sách mỏng lắm, chừng hai trăm trang. “Mẹ cáu giận, con hư hỏng”, mới cái tít thôi đã khiến đủ cho người đọc sách giật mình. Ông tác giả người Nhật – Fusaichi Yamazaki sinh năm 1926, cuốn sách xuất bản ở Nhật năm 1999, vừa mới chuyển ngữ tại Việt Nam năm 2016, nghĩa là tác giả tròn 90 tuổi. Mình vừa khép lại cuốn sách, nguyên ba chương cuối để cho các bà mẹ thực hành. Cách thực hiện là giữ lại cơn giận, ném nó vào không gian đâu đó, đừng trút lên con trẻ. Thật ra mới đọc những chương đầu, mình đã bắt đầu thực hiện với hai bạn nhỏ nhà mình, lại kì thay, mình vốn là người nóng tính, khó thay đổi, vậy mà đã thay đổi được 7-8 phần.

Mẹ nào cũng yêu con, nhưng có hai cách. Hoặc là cho chúng ROI, hoặc tặng chúng KẸO. Có những bà mẹ vừa chọn cả roi lẫn kẹo, tỉ lệ pha trộn thế nào cũng tùy liều lượng của chính bà mẹ với các con mình. Tác giả Fusaichi chỉ chọn KẸO. Ờ, mà kẹo không thì ngọt ngào quá còn gì.

Nhưng xem chừng mâu thuẫn, mẹ luôn luôn cáu giận thế, con lại đang hư, làm sao mà ngọt ngào, làm sao mà nhẹ nhàng và chọn KẸO để cho con được nhỉ?! Vậy mà Fusaichi thuyết phục rất tài.

Kể từ đầu cho tới cuối thì khá dài, và khá lan man. Với những bà mẹ nào mà vẫn còn cáu giận hãy nên thử lắng lại và suy nghĩ những điều này xem nhé:

  • Hình như những cơn cáu giận với con là do chúng làm đều không thuận mắt mình, ưng ý mình.
  • Nếu như chúng ngoan ngoãn, điểm số tốt, rõ ràng mẹ sẽ tươi cười, sẽ cho rằng những đứa con của mình hoàn hảo.

Điều này hoàn toàn sai, bọn trẻ có lúc điểm tốt, và nhiều khi điểm xấu. Lũ trẻ nghe theo cha mẹ là bởi chúng sợ sệt, chúng lo lắng những cơn giận sẽ xảy đến bất cứ lúc nào thôi. Và nếu như những cơn giận đó thật dày, thật nhiều và toàn những đay nghiến, thì việc đứa trẻ đó trở nên cô độc, khi đủ trưởng thành chúng nghĩ tới… tự sát – là một chuyện ĐƯƠNG NHIÊN.

Thú thực nhé, đọc đến đâu, mình toát mồ hôi hột tới đó. Mình rất yêu con mà, sao lại có thể để chỉ nhiều cơn bực bội, cáu gắt, sẽ khiến chúng trở nên ngày một ương bướng, khó bảo.

Fusaichi nói, hãy khen con, hãy luôn là một động lực tốt bên con, đừng tưởng vạch ra cho chúng kế hoạch, bắt chúng đi theo thật bài bản. Sai rồi, hãy để chúng tự bước, tự lập, bằng chính khả năng của chúng. Và nếu chúng có vấp ngã, thì chính chúng sẽ đứng lên.

Tác giả “Mẹ cáu giận, con hư hỏng” chỉ ra nhiều điều, hiển nhiên là chúng ta thấy mình làm được, nhưng hóa ra trong thực tế chưa thử thực hiện lần nào. Mình chỉ dám trích nguyên một phần của trang 176, Fusaichi viết, thấm đấy, ngấm đấy nếu còn giận con thì càng phải đọc kĩ:

Trong thực tế cuộc sống thường sẽ có hai tuýp người:

Một tuýp người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, lúc nào cũng muốn thay đổi bản thân, do đó họ thường cố gắng trong vô vọng, đắm chìm trong nỗi đau khổ, dằn vặt và không bao giờ cảm thấy đủ;

Tuýp người còn lại thì luôn tự khẳng định bản thân 100%, luôn cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Họ thường chuyên tâm vào nghề nghiệp, sẵn sàng kiên trì gian khổ để hướng tới mục tiêu hoàn thành một điều gì đó để lại cho đời.

Sự gian khổ của tuýp người thứ nhất hoàn toàn không có ý nghĩa. Ngược lại, sự hi sinh gian khổ của tuýp người thứ hai lại góp phần làm cho cuộc sống phong phú hơn.

Tuýp người 1 – sẽ là một bà mẹ cáu giận.

Tuýp người 2 – sẽ là một bà mẹ biết cho con KẸO trong suốt cuộc đời.

Đơn giản vậy thôi.

(Cụ thể, mình cũng đang sai, và đang biết tự sửa lại mình).