“Xóm”

xom-ra1Thôn xóm, nghe tới chữ Xóm là nghĩ tới làng mạc đồng quê rồi. Nhưng cái Xóm Rá của nhà văn Ngọc Giao rất khác. Sau khi đọc tới dòng cuối của tập Phóng sự Sài Gòn của cụ, mình phải đi tìm cái tên Ngọc Giao là ai. Hóa ra cụ cùng thời với các nhà văn Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Huy Tưởng… Cụ là Thư kí Tòa soạn tờ Tiểu thuyết thứ Bảy. Cụ là người Huế, học ở Hà Nội và thành danh ở Sài Gòn.

Xóm Rá nếu nói là Phóng sự thì không hẳn phải, vì cái văn phòng rất xông xáo, đầy ngồn ngồn chi tiết thời sự và phải người lăn lộn thì mới viết được nhiều chi tiết đắt giá, nhưng thực sự cuốn này của nhà văn Ngọc Giao giống một tiểu thuyết thì đúng hơn. Cụ viết về thân phận người con gái nhưng ở chốn tệ hại nhất, chốn gái (!).

Xóm Rá được phát hành hồi năm 2015, sau khi Ngọc Giao (mất năm 1997, thọ 86 tuổi) đã qua đời được gần 20 năm. Trước đó, nó nằm trong tập di cảo của cụ. Gái trong Xóm Rá rất tri thức. Họ lăn lộn để sống trên thân xác, nhưng xuất thân là những nhà giáo, tiếng Anh tiếng Pháp chửi nhau hơn… gió. Nhàn úp mông, vểnh chân mỗi ngày đều nghiền tiểu thuyết ngôn tình. Liên ngốc nghếch nhưng khi có năm tháng được trở thành người bình thường với những mơ mộng tình ái rất bình thường đã dám đá thẳng vào mặt thằng đàn ông tán tỉnh vớ vẩn. Tân là cô gái mà anh Hai – kí giả Linh (hay chính là cụ Ngọc Giao ngoài đời) – mong đợi nhất sẽ làm gì để giải thoát được hết những cô gái khỏi kiếp lầu xanh, cái Xóm Rá quẩn quanh nhưng đầy chuyện.

Đọc Ngọc Giao ở Xóm Rá vừa dễ vừa khó. Dễ vì cái mạch truyện của cụ là tiểu thuyết, với những tuyến nhân vật giản đơn. Cụ tả từ ông chủ bà chủ lầu cho tới từng cô gái làng chơi, khách chơi đều rất dễ hình dung, dễ mến, dễ yêu, dễ… ghét! Khó ở chỗ ông thỉnh thoảng chơi chữ cổ, chữ của thời các cụ mới dùng, như Lục-xì (bệnh viện hay nghĩa là phiên âm từ tiếng Anh Look, See), bệnh tiêm la… Khó ở chỗ, Ngọc Giao dùng mồm cô gái điếm chửi quí bà sang trọng, đọc rất đã, và rất động… chạm. Mình phải bật cười khi đọc đến đoạn lão già ki bo chỉ dám ngắm gái qua lỗ thủng trên chiếc ô đen mà con ở Na phát hiện ra; đến khi, ông già dám chơi gái, thì … cũng chỉ dám uống nước đường, thay vì gọi những món ngon  phè phưỡn (:D)

Cụ Ngọc Giao chém gió hay lắm, thôi mình chỉ trích nguyên, không bình luận, mất hay:

Thưa bà Tổng, đây là một chỗ bán dâm chuyên nghiệp, một hỏa ngục tập trung tội ác của hàng triệu đàn ông. Họ bước vào đây, họ trả tiền. Họ mua dâm. Chúng tôi, tiền trao cháo múc, chúng tôi bán thịt. Hợp tình. Họp lí. Và hợp pháp. Công khai như một thị trường tự do. Không ai khinh chúng tôi. Bởi như chúng tôi vừa nói, chúng tôi bán dâm chuyên nghiệp, làm đĩ có môn bài, không lậu thuế, không ăn cắp tiền, không đánh cắp tình của ai hết trội! Còn các bậc phu nhân quí phái thì, thưa bà tổng, các bà, tôi biết lắm, hằng ngày hằng đêm cũng bí mật bán dâm. Các bà bán dâm trên xe hơi đi ngắm trăng thanh gió mát. Các bà bán dâm trên bãi biển, dưới chân đồi, trong biệt thự Đà Lạt, Cửa Tùng, Ô Cấp, Huê… Các bà bán dâm cả trong văn phòng nhà vua, trong salon thủ tướng, trước két bạc ngài thủ hiến, trong cánh tay đủ thứ quan to Tây, Nhật, Mỹ. Để làm gì? Để cầu danh vọng cho chồng, để chạy cho tình nhân khỏi tù vì thụt két, để đổi xác thịt lấy cái triện sọn mà bán độc quyền sợi, len, gạo, muối, một tháng lời tậu luôn vài biệt thự…

Còn nhiều chi tiết hay hơn, động chạm phía sau cái mồm của các chị “đĩ rạc, đĩ rày” này.

Trích thì cũng tranh thủ trích thêm một đoạn nữa để thấy cái chua ngoa, đáo để của cụ Ngọc Giao:

Tao nhường quần cho con Nhạn… Na tụt quần ngoài, ném lên tay Tân. Thằng buôn xác thập thò sau chiếc áo quan trong xó tối, nghiêng ngó nhìn bộ đùi Na. Giữa những đống ruột gan, xương thịt thối nát và lạnh cứng, bộ đùi Na còn là thịt sống, còn nóng hổi, còn thơm phưng phức, còn làm cho nó rỏ dãi thèm. Na cười khanh khách, nước mắt ròng ròng bò xuống rìa môi, Na đưa lưỡi liếm nước mắt, và lại cười sằng sặc.

Năm 2012, con trai cụ đã chuyển để xuất bản ba cuốn Bến đò rừng (truyện ngắn), Đốt hương lò cũ (kí về các nhà văn) và Mưa thu (truyện dài) của cụ. Với mạch đọc đang muốn tìm hiểu về văn phong của cụ Ngọc Giao, mình có lẽ lại phải săn tìm nốt ba cuốn kia mất nhỉ!?

 

 

Advertisements