Thoát bỏ

Thẻ

,

Hình chỉ mang tính minh họa (dù chưa đúng màu). Nguồn ảnh: Guardian.co.ukĐàn bà tốt

Tiếp theo

Bà Consuelo lên kế hoạch một buổi lễ kỉ niệm ngày mất của ông Arthur và Robert trong tháng đó. Nó vẫn được tổ chức tại nhà thờ Trinity, có bữa tiệc trưa sau đó trong ngôi nhà của họ. Tất cả những người bạn thân thiết của cha nàng đều ở đó, vài người họ hàng gồm dì Madeleine Astor, chồng quá cố của bà là họ hàng của bà Consuelo, và Josiah đã đến, dĩ nhiên, cũng như mọi người ở ngân hàng, gồm cả Henry Orson.

 >> Phần trước

Henry đã đến thăm nhà nhiều lần trong những tháng gần đây, luôn luôn giúp đỡ, luôn luôn vui mừng, luôn luôn mang tới chuyện đùa, hay nụ cười, hoặc một món quà nhỏ bé. Ông mua cho Annabelle cả một xê-ri sách về y thuật, nàng mê, cuốn Giải phẫu học của Gray. Khách với Hortie, ông đã trở thành người bạn tốt nhất thế giới của nàng, và ông giờ đã là một bạn tâm giao tốt hơn bởi ông đâu có mang thai và không cảm giác lúc nào cũng có lỗi với bản thân mình. Annabelle luôn luôn có thời gian tốt đẹp bên ông, và sau đó ông bắt đầu dẫn nàng tới một nhà hàng xinh xắn ăn tối. Khi ngày kỉ niệm đã xong xuôi, nàng đang mong chờ những sự kiện xã hội cùng ông. Nàng đã không đi đâu cả, ngoài đến lễ cưới của Hortie, cũng đã hơn cả một năm rồi. Trước khi con tàu Titanic chìm, cha mẹ nàng đã đi xa hai tháng, nàng bị ốm cả tháng trước đó, bởi thế nàng đã không giao du xã hội mười lăm tháng. Ở độ tuổi của nàng, đó là một khoảng thời gian dài.

Nàng tròn 20 tháng Năm này. Hai tuần sau buổi lễ tại nhà thờ dành cho cha và anh nàng, Josiah đến thăm nàng với hứa hẹn một bữa tối ngon miệng tại Delmonico, chốn mà Annabelle chưa từng thưởng thức, và nàng sốt ruột lắm rồi. Nàng sắm một chiếc váy mới dành cho dịp này, và mẹ nàng thì đi làm tóc. Bà Consuelo phấp phỏng câu chuyện sắp tới, cho cả hai lí do của họ, bà hi vọng mọi thứ đúng như dự định.

Josiah đến và đón nàng lúc 7 giờ tối. Lúc này chàng đã sở hữu một chiếc xe riêng, và phút mà chàng nhìn thấy Annabelle trong chiếc váy mới, chàng đã huýt sáo. Chiếc váy tơ màu ngà hai mảnh tinh tế hở cả mảng vai của nàng, nàng còn choàng thêm chiếc khăn lụa trắng nữa. Nó hoàn toàn đối lập với chiếc váy đen u tối nàng đã mặc nó quá lâu. Mẹ nàng vẫn còn diện váy để tang và bảo bà cảm thấy chưa hẳn sẵn sàng để cởi bỏ chúng ra. Annabelle đang sợ rằng bà sẽ không bao giờ cởi bỏ chúng. Song nàng mừng vui trút bỏ những chiếc váy đen đi. Đây đúng lúc rồi.

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

 

 

 

Nào đâu cảm xúc

Thẻ

Ảo ảnh xưa. Nguồn ảnh: The guardian.co.uk

Tầm chiều nay, mưa trút xuống ào ào, hạt mưa to tròn và nẩy. Trời vẫn nắng chang chang. Thời tiết cứ giao nhau chả đâu vào đâu. Nắng không hẳn là nắng gắt. Mưa không phải là một trận ra trò như hôm cuối tuần trước, có phải hơn không? Mưa nắng trộn lẫn thế giống như cảm xúc, vui và buồn lẫn lộn.

>> Feelings

Tự dưng lại làm mình nhớ về anh chàng thợ xây tên Dũng (viết rõ tên nhá) của tròn hai mươi mốt năm trước. Da trắng, cao to, chừng tới mét bảy. Anh chàng biết rõ ưu thế da đẹp và tươi trẻ của mình, chuyên đánh đồ body và đen nhá. Lúc lên giàn vôi và vữa, thì cái bộ áo xanh công nhân che khuất rồi. Nhưng xong công việc, anh chàng hiện ra với vẻ đẹp trai, mà khi đó, mình đã ở tuổi 17, mê tơi luôn.

Anh chàng này (nếu nhớ không lầm) quê ở Hải Dương. Nhà mình cần sửa chữa, chả hiểu sao anh chàng lại lọt tới. Công việc đã xong, hôm đó chàng được mời ở lại ăn tối cùng gia đình. Mình được sai đi mua bia Hà Nội. Hồi đó, chỉ có bia chai. Mang được vài chai bia tới đúng cửa nhà, nhìn thấy anh chàng, chả hiểu là mình lúng túng, hay là say trước khi uống bia, toàn bộ số bia, chừng 3-4 chai, rơi xuống vỡ sạch.

Chàng còn ra tận nơi giúp dọn dẹp bãi chiến trường. Bia thì phải đi mua chai khác để còn uống chứ (!). Cũng không hiểu do mình đánh vỡ bia, mà cuối cùng lại nhận được… thư tình.

Tiếc là bức thư đó đã bị hóa vàng ngay lập tức. Mình nhớ vẫn còn mở ra đọc được nội dung (he he, sai vô lủng chính tả). Đại loại: “Anh mến em, anh muốn… gì gì đó”. Bức thư (tình) đầu tiên nhở, mình đã không lưu giữ nó chỉ bởi chữ không đẹp và sai chính tả. Khi đó mọi cảm xúc mình chợt có chỉ là một nỗi thất vọng tràn trề. Phải chăng nó giống như cơn mưa đến khi trời còn đang nắng chang chang nhỉ (!?).

Nhưng giờ sau hai thập kỉ (hơn), mình lại nhớ về nó với niềm tiếc nuối. Ghi nó ra đây để biết đâu, trái đất tròn và mình sẽ gặp lại anh Dũng… thuở xưa.

:D

Ụ ị ù ì

Thẻ

,

Liệu có sinh đôi? Hình minh họa: Telegraph.co.uk.Đàn bà tốt

Tiếp theo

“Tớ biết”, Hortie với vẻ cảm thông, quên Josiah lúc này đi vậy. “Tớ xin lỗi nhá Belle, chắc khủng khiếp lắm”. Annabelle chỉ gật đầu, và họ chuyển sang chủ đề khác, chỉ là quần áo. Hortie không thể tưởng tượng nổi cô ấy sẽ mặc gì khi bụng lớn dần lên. Cô ấy đang có ý định đến gặp nhà thiết kế của mẹ để xem hướng giải quyết trong vài tuần tới. Cô ấy nói phần hông của cô ấy lúc nào cũng thấy chật ghê và chiếc áo lót đang thít dần cô ấy. Và cô ấy đã phải mặc áo ngực kích cỡ gấp đôi.

>> Phần trước

“Có lẽ cậu sinh đôi cũng nên?”, Annabelle ước đoán bằng một nụ cười.

“Điều đó không đáng buồn cười ư?”, Hortie nói, cười to. Cô ấy cũng không thể tiên lượng mọi thứ sẽ xảy ra, nếu đúng thế thì đây là một trong tất cả mối hồi hộp cho cô ấy kể từ giờ.

Hai tuần sau cô ấy đã bớt hồi hộp hơn chút ít, khi cô ấy bắt đầu có cảm giác buồn nôn. Rồi hai tháng sau, cô ấy khó khăn khi cất mình khỏi giường. Cô ấy cảm thấy khủng khiếp. Đó là giữa tháng Ba trước khi cô ấy có cảm giác khỏe trở lại. Từ lúc đó, Annabelle buộc tới thăm cô ấy, kể từ khi Hortie không thể ra khỏi nhà. Hortie đã không dự một bữa tiệc nào từ sau Giáng sinh. Cô ấy gần như không còn vui mừng về việc mang thai của mình như hồi đầu nữa. Cô ấy cảm thấy to béo và ốm yếu hầu hết thời gian, và cô ấy bảo chả còn chút vui vẻ nào nữa. Annabelle thấy thương cô ấy, và mua cho cô ấy sách và hoa, và cả tạp chí để ngó xem. Và cuối cùng thì, vào tháng Tư, Hortie rời khỏi giường. Cô ấy trông rõ ràng là một bà bầu, và cái thai đã được năm tháng. Tất cả những người phụ nữ trong gia đình cô ấy nói cô chỉ sinh một thôi, nhưng cô ấy trông thật khổng lồ, và mẹ cô ấy bảo có khả năng sẽ là một bé trai.

Đó duy nhất chỉ là những câu chuyện của Hortie, và hầu hết thời gian, cô ấy nằm đó và phàn nàn. Cô ấy nói cô ấy cảm giác giống như một con cá voi. Rồi cô ấy nói rằng  James ít chung chăn gối với cô ấy nữa, điều này thực sự khiến cô ấy phiền lòng. Anh ấy ra ngoài một mình với bạn bè suốt đêm, và hứa với cô  khi đứa trẻ chào đời, họ lại vui vầy bên nhau và đi dạo cùng nhau suốt thôi. Nhưng mẹ cô ấy đã nhắc nhở cô ấy phải chăm sóc và thậm chí nếu cô ấy không muốn, cô ấy vẫn còn một đứa trẻ để chăm sóc cơ mà. Bởi thế trưởng thành lên đi đừng lúc nào cũng nhăng nhít thế. Annabelle vô cùng kiên nhẫn, nghe giọng vói cao và phàn nàn của bà, và giờ đây Hortie lúc nào cũng khóc lóc.

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

 

Mưu sinh

Thẻ

Kiếm đồng còm cõi, sống qua ngày. Nguồn ảnh: Internet.

Thằng bé con mới 4 tuổi đầu. Chết cháy trong vòng lửa, cạnh một trạm xăng. Nó còn có một đứa em mới 2 tuổi. Bố mẹ nó buôn bán, sửa chữa lặt vặt. Mẹ nó không kể lại, nhưng chắc nó phải gào thét nhiều lắm, sợ sệt nhiều lắm và nó còn không thể hiểu nổi vì sao ngọn lửa lại liếm tới nó, ngăn chặn nó chạy tới vòng tay của mẹ mình.

Đọc đến đâu, cứ thấy quặn lòng đến đó. Câu chuyện mới xảy ra thôi, tại TPHCM hôm 21-5. Nhà thằng bé ở cùng bố và mẹ trước khi nó từ giã cõi đời chỉ có hơn 9 mét vuông. Mẹ nó phải ôm cả nó lẫn em nó đến và ngồi trông quán trà đá. Dỗ dành cho thằng lớn (tức nó) ngủ và trông thằng em, để còn buôn bán kiếm sống qua ngày.

Nó đang ở tuổi được học mầm non chứ. Sao khổ sở, vạ vật từ bé thế.

Tôi nhớ, ngày mình còn nhỏ, mà cũng hơn ba mươi năm rồi. Em gái được nhận vào nhà trẻ từ hai tháng tuổi, nay bọn trẻ bắt đầu lứa tuổi được đi học mầm non trường công là 36 tháng. Nếu mẹ chúng được nghỉ đủ 6 tháng, thì còn 30 tháng, chúng được ai trông, ai sẽ gửi chăm sóc tử tế thay cho mẹ, khi mẹ chúng cũng cần phải lao động, kiếm tiền để cùng phụ giúp chi trả cho cuộc sống của gia đình.

Giá như, chẳng phải mưu sinh. Giả hoặc, thằng bé có người trông coi, chắc nó không phải chết tức tưởi đến mức thế.

Mọi thứ vẫn chỉ là giá như. :( (

 

 

 

Thăm dò

Thẻ

,

Cầu mong hạnh phúc. Nguồn ảnh: Telegrah.co.uk

Đàn bà tốt

Tiếp theo

Họ cùng nhau xuống nhà, có một bữa sáng  no nên do chị Blanche nấu. Tuyết đã rơi trong đêm, một tấm chăn trắng trải khắp khu vườn. Sau bữa sáng, họ thay đồ và đi dạo trong công viên. Thật khó khăn với họ khi cả suốt cả ngày chỉ có mỗi hai mẹ con. Họ đã mất một nửa gia đình mình, và những kì nghỉ như thế này, sự thiếu vắng của ông Arthur và Robert càng cảm thấy cô độc.

>> Phần trước

Cuối cùng, ngày ít đau đớn hơn như họ đã sợ. Cả hai mẹ con đều hoảng sợ quá nhiều, đều cố gắng để bận rộn. Bà Consuelo và Annabelle ăn trưa cùng nhau, chơi bài tây buổi chiều đó, và đến thời gian ăn tối cả hai mẹ con đều mệt nhoài, và sẵn sàng đi ngủ. Họ đã trải qua hết một ngày, đó là điều chủ chốt, và khi nàng thay đồ đêm hôm đó, Annabelle thấy mình nghĩ tới Josiah ở Vermont. Nàng băn khoăn liệu chàng Henry đã đến nơi an toàn và đang chơi vui vẻ chưa. Nàng cũng thích được đi trượt tuyết cùng họ lần tới, như chàng đã đề nghị. Điều này nghe có vẻ vui vẻ đấy đối với nàng. Và nàng hi vọng nàng có cơ hội đến, có lẽ vào năm tới, nếu như nàng có thể nói chuyện với mẹ để cùng đi.

Những ngày nghỉ còn lại dễ thở hơn Giáng sinh. Annabelle thoải mái thời gian với Hortie, và tất cả bạn bè của cô ấy nói chuyện giờ là về đứa trẻ, hệt như cô ấy chả nói gì cả trừ chuyện đám cưới mà họ chuẩn bị sáu tháng trước đây. Cô ấy có ít mối bận tâm hoặc khiến cô ấy bận rộn. Bà Consuelo chúc mừng cô ấy khi bà trông thấy cô, và Hortie lan man nói đến nửa giờ đồng hồ về Paris, và về tất cả số quần áo mà cô ấy mua được, mà sắp tới đây thôi cô ấy đã không thể mặc vừa nữa rồi. Cô ấy bảo họ sẽ vẫn đến Newport mùa hè đó, và nếu như cô ấy sinh em bé ở đó, càng hay đối với cô ấy. Cô ấy sẵn sàng để lâm bồn tại nhà cũng được, mà ở Newport hay New York cũng không sao. Nghe cô ấy nói chuyện với bà Consuelo về chuyện đó, Annabelle có cảm giác nàng lạc khỏi mạch chuyện. Nàng chẳng có gì để góp vào. Hortie đã biến thành một phụ nữ có gia đình và thành mẹ chỉ qua một đêm. Song Annabelle vẫn yêu bạn nàng lắm, kệ buồn tẻ hay không. Hortie mua cho nàng một chiếc áo len mỏng đẹp từ Paris, có hàng cúc bằng ngọc trai. Chiếc áo màu hồng nhạt nhất, và nàng không thể chờ tới tận mùa hè để diện nó.

“Tớ chẳng muốn mua cho cậu một chiếc áo màu đen đâu”, Hortie nói với ý như có lỗi. “Có vẻ quá nghiêm trọng cậu nhỉ, cậu sớm có thể mặc nó thôi. Tớ hi vọng mọi thứ đều bình thường mà”.

“Tớ thích nó”, Annabelle đáp lại cô ấy, và khẳng định điều ấy. Chiếc áo còn có cổ bằng ren xinh xắn, màu hồng ở cổ là có điểm nhấn nhất. Nó trông hợp với màu da và tóc của Annabelle.

Hai người phụ nữ trẻ ăn trưa cùng nhau vài lần tuần đó, và thấy rất trưởng thành khi tới Phòng trà Astor (Court) ở Khách sạn St. Regis. Hortie đang đón nhận tình trạng mới của cô ấy rất nghiêm túc, trang điểm, đeo nữ trang James tặng cô ấy, và trông thật lộng lẫy. Khi họ đi ăn trưa, Annabelle mặc chiếc áo khoác lông mới mẹ nàng tặng hôm Giáng sinh. Nàng có cảm giác mình nhỏ bé như đang chơi trò thay trang phục tại tủ đồ quần áo của mẹ. Nàng đeo chiếc vòng tay Josiah tặng trên tay.

“Cậu có nó ở đâu thế?”, Hortie hỏi khi cô ấy nhìn thấy. “Tớ thích nó”.

“Tớ cũng vậy”, Annabelle giản đơn đáp. “Josiah Millbank tặng tớ hôm Giáng sinh. Chàng thật tử tế. Chàng tặng mẹ một chiếc khăn quàng”.

“Cả hai trông bên nhau tuyệt lắm tại lễ cưới của tớ”. Và sau đó đột nhiên Hortie hấp háy mắt, khi nàng có một ý tưởng. “Còn chàng thì sao?”.

“Chàng gì cơ?”, Annabelle không hiểu.

“Với cậu, ý tớ là. Cậu biết đấy, như một người chồng”. Annabelle cười to đáp lại.

“Đừng ngờ nghệch thế Hort ơi. Chàng gấp đôi tuổi tớ. Cậu giống hệt mẹ mình. Tớ thề đấy, bà ấy còn gả tớ cho anh chàng đưa sữa nếu như bà ấy có thể”.

“Anh chàng đưa sữa đáng yêu chứ?”. Hortie cũng bật cười trong ý nghĩ.

“Không. Anh chàng mới chừng một trăm tuổi và không có chiếc răng nào”.

“Nghiêm túc nào, sao không phải là Josiah? Chàng thích cậu. Chàng luôn bên cạnh mà”.

“Chúng tớ chỉ là bạn bè. Chúng tớ thích theo cách ấy. Dấn thêm tình cảm khiến mọi thứ cứ rối tinh cả lên”.

“Chiếc vòng tay đẹp cỡ kia chỉ như bạn bè tặng nhau ư”.

“Nó chỉ là một món quà, không phải lời cầu hôn. Chàng đến ăn tối Đêm Giáng sinh. Năm nay quá đủ buồn bã rồi”, nàng nói, thay đổi chủ đề.

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

Trao tình

Thẻ

,

Mẹ tôi gợi ý cuốn sách này (“A Good Woman”) cho tôi. Tôi muốn nói lời cảm ơn mẹ đã giới thiệu với tôi một tác giả tuyệt vời và một cuốn sách nồng ấm trái tim. Hai nữa, đây là một cuốn sách trưởng thành, bởi một vài chi tiết có thể sẽ khiến bạn khó nghĩ, nếu như bạn trẻ hơn.
Tôi thực sự yêu cuốn sách này. Cách mà Danielle Steel mô tả con người, nơi chốn và sự kiện trong cuộc đời của Annabelle thực là cuốn hút. Tôi có thể nhắm mắt sau mỗi chương và tưởng tượng giọng nói của các nhân vật và những nơi mà Annabelle đã đi qua.
Tôi nghĩ cuốn sách này còn là một người thày tốt nữa. Nó dạy tôi cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra trên con đường của bạn, bạn phải sống vượt qua nó. Chọn lấy ngày nào đó trong quỹ thời gian này và là chính mình thật vô cùng quan trọng. Bạn không nên nói dối ai đó để kéo người ta thích bạn hay thậm chí nói với bạn về điều đó. Những người bạn thực sự sẽ yêu bạn cho dù bạn là ai.
Tôi nghĩ bài học quan trọng nhất trong cuốn sách này là đừng chạy trốn khỏi những vấn đề của bạn mà thà đối mặt với nó.
Tôi tin rằng đây là một cuốn sách nhiều thanh niên trẻ tuổi nên đọc. Nó có lẽ chỉ tỏa sáng bạn chút thôi hay có lẽ không phải vậy, nhưng ít nhất cũng có một chút giá trị… nhỉ? Tôi nghĩ vậy :D
CẢM ƠN BÀ DANIELLE STEEL BỞI MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ CAN ĐẢM NGƯỜI KHÔNG SỢ PHẢI LÀM NHỮNG ĐIỀU NGƯỜI KHÁC SẼ KHÔNG LÀM.
Sidny ♥♪♫

Đàn bà tốt

Tiếp theo

Annabelle tìm thấy mẹ nàng trong thư viện, tay đang giở một cuốn sách. Đó là cuốn cha của Annabelle từng đọc trước đây.

“Sao mẹ lại tới đây?”, Annabelle hỏi đầy ngạc nhiên. Mẹ nàng không phải là người đọc nhiều, bà quay về phía cô con gái và mỉm cười thân thiện.

“Ta nghĩ con và Josiah muốn chào tạm biệt riêng với nhau thôi”. Còn một thông điệp sâu hơn nữa trong mắt mẹ nàng, và Annabelle khoảnh khắc đó bực bội.

>> Phần trước

“Josiah ư? Đừng ngốc thế mẹ ơi. Chúng con chỉ là bạn bè. Đừng có ý nghĩ như thế về chàng. Có thể sẽ phá hỏng mọi thứ. Con đang yêu thứ tình bạn mà chúng con đang có”.

“Nếu như cậu ta muốn hơn vậy thì sao?”, bà Consuelo hỏi hơi khó hiểu, và con gái bà nhíu mày.

“Chàng không. Con cũng không. Chúng con thích mọi thứ y như hiện giờ. Chỉ bởi Hortie thành hôn và sắp có em bé có nghĩa là con cũng phải vậy ư. Con thậm chí không thể giao du bên ngoài bốn tháng nay. Bởi thế con không thể gặp gỡ thêm ai khác hiện giờ, và ai biết nào việc con sẽ gặp một người con thích và muốn cưới”. Nàng thở dài và vòng tay choàng qua người mẹ nàng. “Mẹ đang có ý định đuổi con đi, hả mẹ yêu?”, nàng hỏi dịu dàng.

“Dĩ nhiên là không, ta chỉ muốn con hạnh phúc. Và chẳng có gì khiến một người phụ nữ hạnh phúc hơn là một người chồng và một đứa con. Hỏi Hortie mà xem. Ta cá rằng con bé đang mong mỏi để được ôm đứa trẻ trong vòng tay đấy”.

“Cô ấy thật hạnh phúc”, Annabelle thú nhận với một nụ cười ngượng nghịu. “Cô ấy đang cố kể hết cho con nghe về tuần trăng mật. Dường như họ có một thời gian tuyệt vời”. Hầu như trên giường, nhưng nàng đã không nói điều đó với mẹ nàng, thậm chí bản thân nàng còn chẳng muốn biết chuyện ấy.

“Lúc nào đứa trẻ chào đời?”.

“Cuối tháng Tám, con nghĩ vậy. Cô ấy cũng không chắc lắm. Cô ấy nói đứa trẻ được thụ thai ở Paris, và James cũng đang rất hồi hộp. Anh ấy muốn một cậu con trai”.

“Tất cả đàn ông đều muốn vậy. Nhưng họ lại cưng những cô con gái của họ. Cha con cũng đã yêu con ngay từ phút đầu tiên nhìn thấy con”. Hai mẹ con đều mỉm cười khi nhớ lại. Một đêm Giáng sinh nặng nề đối với họ, nhưng đã có Josiah ở đó kề bên. Mọi thứ dễ dàng hơn và hài lòng hơn khi có chàng ở cạnh.

Tay trong tay, họ bước lên cầu thang về phòng ngủ của họ, và họ đã trao quà vào hôm sau. Mẹ nàng mua cho nàng một chiếc áo khoác lông đẹp tuyệt, và Annabelle đặt cho mẹ nàng một đôi khuyên tai bằng đá cẩm thạch hiệu Cartier.  Nàng đã cố gắng tặng bà loại quà mà cha nàng đã từng tặng bà, dựa vào kích cỡ có chút khiêm tốn hơn. Ông luôn luôn mua những món quà tuyệt hảo cho tất cả ba mẹ con. Và nàng vẫn muốn duy trì điều đó với mẹ nàng trong năm nay, mặc dầu nàng biết nàng không thể nào bù đắp nổi  tất cả những gì họ đã mất mát. Song mẹ nàng đã có một cử chỉ sâu sắc, về sự đẹp đẽ của món quà từ con gái bà, bà đã đeo nó ngay lập tức.

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

Hôn thuần khiết

Chiếc mũ phớt (homburg) như trong hình. Minh họa: Wikimedia.

Đàn bà tốt

Tiếp theo

Trước khi rời khỏi đêm đó Josiah cho biết chàng sẽ đi trượt tuyết ở Vermont kéo dài qua năm mới cùng người bạn học lớn tuổi của chàng, Henry Orson. Bởi họ là những người đàn ông còn vẫn độc thân ở lứa tuổi của mình, theo như chàng, chàng bảo hay ra phết khi vẫn còn ai đó chia sẻ mọi thứ với mình. Chuyến du lịch trượt tuyết Năm mới của họ tới Woodstock là một thói quen họ vẫn ấn định hàng năm, và chàng đặc biệt mong ngóng việc này năm nay, bằng một cú nhảy trượt tuyết kiểu mới kẹp thêm ván trượt khi chạy. Josiah hỏi không hiểu Annabelle đã biết trượt tuyết hay có dùng tấm đế phẳng bọc vào giày đi trên tuyết cho khỏi lún chưa. Nàng đáp nàng chưa biết, nhưng sẵn lòng để học cách. Một cái nhìn đầy ẩn ý giữa chàng và bà Consuelo, và chàng hứa dạy nàng lúc nào đấy. Chàng gợi ý, có lẽ chàng, Annabelle và mẹ nàng có thể làm một chuyến du lịch tới Vermont cùng nhau. Mắt Annabelle lấp lánh, và nàng reo lên: chuyến du lịch sẽ vui vẻ lắm đây. Chàng tiếp lời họ sẽ được ngồi trên xe kéo tuyệt vời đến Woodstock nữa.

>> Phần trước

Josiah vẫn còn rốn lại đến nửa đêm, và sau khi chàng cảm ơn họ lần nữa về những món quà và bữa tối ngon miệng, bà Consuelo bí mật biến mất lúc đôi trẻ đang chào tạm biệt nhau. Annabelle vô cùng cảm ơn chàng một lần nữa về chiếc vòng tay, nàng yêu nó, và sẵn sàng đeo nó vào tay mình.

“Ta lấy làm vui khi em thích nó”, giọng chàng nói đầy ấm áp. “Ta biết em chưa sẵn sàng đeo trang sức hiện giờ, nhưng nếu như mẹ em ngăn cản, em có thể đeo nó sau cũng được mà”. Chàng không hề muốn làm bà Consuelo phiền lòng vì tặng Annabelle chiếc vòng đeo tay trong thời gian họ đang để tang, nhưng chàng lại muốn tặng nàng thứ mà nàng yêu thích dài lâu. Và chàng cũng chẳng muốn tặng nàng thứ gì đó quá hoang phí, hay nàng có thể nghi hoặc chàng suy tính gì trong đầu. Chàng nghĩ chiếc vòng tay bằng vàng đơn giản là vừa phải, và Annabelle đã rất hưng phấn với chiếc vòng.

“Chàng đi trượt tuyết vui vẻ nhá”, nàng nói khi bước cùng chàng ra cửa. Chàng đang khoác chiếc áo màu đen có đường may không chê vào đâu được và chiếc khăn lụa trắng qua bộ comple của mình, cùng chiếc mũ phớt (1). Như thường lệ, chàng trông vô cùng tinh tế.  Còn Annabelle thì xinh xắn và trẻ trung trong váy dạ hội đen đơn giản của nàng.

“Ta sẽ gọi cho em khi ta quay trở lại”, chàng hứa. “Đó là điều ta sẽ làm đầu tiên”. Chàng thuần khiết hôn nàng lên má, và nàng cũng làm vậy, khi họ tạm biệt nhau.

(1)   Nguyên bản: homburg. Loại mũ đàn ông, có vành và gấp cao lên phía giữa đỉnh mũ. (Hình minh họa trong ảnh).

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

Nhỏ nhặt

Thẻ

Tạ ơn cuộc sống. Nguồn ảnh: Telegraph.co.uk

Không hiểu do cuộc sống quá nhiều bức bối, thời gian như lăn nhanh hơn trước kia, khiến cho lúc nào người trong cuộc cũng cảm thấy bực bội.

Ít thời gian đi xem một vở kịch cuối tuần. Phim truyền hình dài tập trên tivi không theo dõi tiếp nối. Cả năm chả có nổi kì nghỉ nào ra hồn. Cứ lăn điệp khúc mỗi ngày, lăn hoài ăn-ngủ-thải-làm (trật tự nào cũng được). Buồn tênh.

Đọc thông tin nào cũng toàn thấy những xác chết. Do tai nạn. Thiên tai. Nhiều nhất là do người hại người. Hết cảm giác sợ sệt, chỉ thấy chai đi. Chai thành cục.

Sáng nay, điều nhỏ nhặt thôi, tự dưng thấy, mình còn may mắn chán. Nguyễn Thị Ngọc Mai, 28 tuổi (tuổi thực của em) trông đã bớt già hơn. Trước khi phẫu thuật và điều trị ở Đài Loan ai ở Quảng Nam (quê em) và cả nước đều nói em giống như một cụ bà 70. Em nói thế này hôm 16-5: “Chừ dài mấy tôi cũng ráng. Cuộc đời ni còn dài hơn và tôi phải sống vui, sống khỏe để cảm ơn những người đã cứu giúp mình”.

Cũng phải cảm ơn em khi nói lời cảm ơn thật từ đáy lòng như thế.

Khấp khởi hi vọng

Thẻ

,

Chờ những mầm cây mới. Nguồn ảnh: Internet.

Đàn bà tốt

Tiếp theo

Chương 6

Rất đỗi mừng vui của bà Consuelo, từ sự thuyết phục mạnh mẽ của Annabelle, họ mời Josiah tới ăn tối vào đêm Giáng sinh. Đó chẳng phải là một bước tiến lãng mạn về phía Annabelle, nàng chỉ cảm thấy rằng chàng đã và đang đối xử tốt với họ bởi thế họ nên làm vậy để đáp lại chàng, chàng sẽ một mình cho tới tận Giáng sinh. Vẫn như họ thường làm, họ có một bữa tối Đêm Giáng sinh đàn ông sẽ đeo cà vạt trắng. Annabelle và mẹ nàng diện váy dạ hội trắng, và như được hướng dẫn, Josiah đến trong một chiếc áo khoác đuôi tôm cắt khéo ăn bộ cùng sơ mi và vét-tông, kèm ngọc trai thời cổ đẹp tuyệt và kim cương đính thành khuy tay áo, do ông chàng để lại. Và chàng còn khiến cả hai cảm động vì mang theo những món quà.

>> Phần trước

Annabelle mua một chiếc khăn ca-si-mia cho Josiah, và một cuốn sách nấu ăn hàm ý bông đùa, nhưng chàng bảo chàng thích nó. Còn Annabelle thật xấu hổ khi phát hiện ra chàng đã mua cho nàng một chiếc vòng tay vàng đẹp mỹ mãn hiệu Tiffany, và một chiếc khăn lụa tơ tằm màu đen xinh xắn dành cho mẹ nàng.

Họ chia sẻ một buổi tối ấm áp, đáng yêu cùng nhau, và ngồi trước lò sưởi sau bữa tối. Josiah uống rượu mạnh, trong khi hai quý bà uống rượu trứng pha rum, theo công thức ông Arthur thường làm, và họ ngắm nghía cây thông do bà Consuelo và Annabelle chung tay trang trí. Một lễ Giáng sinh khác biệt đối với họ năm nay, cũng có thể hiểu được thôi, Josiah cố tránh những chủ đề nghe ngóng hiện nay về thông tin con tàu Titanic. Chàng biết được cho dù bất cứ điều gì xảy ra, họ đều không muốn nghe về nó. Chẳng còn điều gì có thể thay đổi với họ hiện giờ.

Annabelle thông báo với họ chuyện Hortie đã trở lại sau tuần trăng mật trưa đó, và đang vội vã đến kể mới nàng rằng cô ấy đã có mang. Hortie rất chắc chắn và bảo rằng cô ấy và James đang hồi hộp, cho dù cô ấy thấy có chút gì đó hơi sợ sệt. Cô ấy mới chỉ có mơ hồ là một người vợ, và giờ đây sắp trở thành một người mẹ, khoảng vào cuối tháng Tám, gần gần như vậy theo cách tính của cô ấy. Hortie nói đứa trẻ được thành hình ở Paris, và rồi cô ấy cười khúc khích đầy bí ẩn, giống như một con bé con vậy, mặc kệ tình trạng mới của mình, và nói tất cả các chuyện phòng the về cuộc sống tình dục của hai vợ chồng đâu hiểu Annabelle chẳng muốn nghe. Hortie kể chuyện vợ chồng hay lắm, James đến tuyệt khi trên giường, rồi cứ như cô ấy chẳng có một rào cản nào, cũng như cô ấy chưa từng có điều gì vui vẻ đến vậy trong suốt cuộc đời mình. Annabelle không tiết lộ tí ti chuyện đó với mẹ nàng hay Josiah, mà chỉ bảo Hortie sắp sửa có em bé và rất hào hứng tin đó. Nghe thấy vậy, bà Consuelo hi vọng rằng Giáng sinh tới Annabelle và Josiah cũng có tin tương tự để chia sẻ, chuẩn bị kết hôn sau đó, điều bà vô cùng mong ngóng đối với họ. Bà Consuelo chưa thấy được hé ra một cuộc đính hôn dài cho tới khi họ thông báo.

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

Bên nhau

Thẻ

,

Hãy cất công chăm bón. Nguồn ảnh: Telegraph.co.uk

Đàn bà tốt

Tiếp theo

Nàng gật đầu và nhìn chàng buồn rầu. “Em rõ chúng ta đã may mắn thế nào, kể cả mẹ em nữa. Tất cả ba chúng ta. Em lúc nào cũng cảm thấy may mắn vì có cha mẹ và anh trai như em đã có. Em không thể tin họ đã mất”, nàng nói nhỏ, và khi chàng nhìn nàng, chàng nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay nàng.

“Đôi khi Định mệnh tống một vài người đi, và lúc chúng ta ít mong đợi nó nhất, thì điều khác tới. Em chỉ phải tin rằng mọi điều sẽ tiếp tục trở nên tốt từ bây giờ. Cuộc sống của em giờ mới đang bắt đầu”.

Nàng gật đầu lần nữa. “Nhưng với mẹ em, điều đó đã qua rồi. Em chẳng nghĩ bà sẽ hồi phục”. Annabelle lo lắng về bà rất nhiều.

“Em không thể biết được rằng”, chàng nói dịu dàng, “Mọi điều tốt đẹp cũng có thể đến với bà”.

“Em hi vọng thế”, Annabelle đáp nhỏ nhẹ, và cảm ơn chàng về bữa ăn. Một buổi tối đáng yêu. Chàng giúp nàng dọn đĩa vào chậu rửa, rồi nàng trở lại với chàng bằng một nụ cười, tình bạn giữa họ đang nở hoa. “Chàng là một tay đầu bếp cừ”.

“Chờ cho đến khi em được nếm món trứng rán phồng. Ta sẽ làm món đó cho ngày Lễ Tạ ơn”, chàng đầy tự hào bảo..

>> Phần trước

“Chàng từng học cách nấu ăn thế nào?”, nàng hỏi vẻ hài hước. Hai người đàn ông trong gia đình nàng không biết nấu nướng, nàng còn chả chắc họ có thể tìm thấy gì trong nhà bếp nữa cơ.

Chàng cười to thay câu trả lời. “Nếu em ở một mình càng lâu, hoặc em chết đói hoặc là em học cách để nuôi sống bản thân mình. Hay ra ngoài hàng tối khiến em mệt mỏi. Có nhiều thời gian, ta thà ở nhà và nấu nướng còn hơn”.

“Em cũng thế đây, thuộc thành phần-ở-tại-nhà. Nhưng em chả chịu nấu nướng gì nhiều”.

“Em không cần phải vậy”, chàng nhắc nhở nàng, và nàng có chút gì thoảng qua xấu hổ. Nàng đã và đang chờ đợi suốt cuộc đời nàng. Song chàng cũng thế.

“Nhưng em cũng nên học lấy một thứ trong những ngày này. Có lẽ em nên”. Nàng vô cùng ấn tượng về khả năng thành thục và có tổ chức lúc chàng trong bếp.

“Ta có thể dạy cho em vài mánh”, chàng tình nguyện, và nàng thích ý tưởng này.

“Vui quá”, nàng nói, trong đầy háo hức. Nàng luôn có những khoảng thời gian tốt đẹp bên chàng.

“Hãy nghĩ nó như là một môn khoa học, chắc khiến em sẽ thấy dễ dàng hơn”. Nàng cười ha hả lúc tắt đèn và theo sau chàng quay trở lại lối cầu thang. Họ đi qua hai cánh cửa, quay lại lối chính của sảnh lớn, dưới những ngọn đèn chùm. Chàng đang sắp sửa khoác áo đuôi tôm, mũ phớt và đôi găng tay từ trên bàn ở phòng khách. Chàng lấy chúng lên, khoác áo choàng nhanh, và đội mũ lên đầu. Trông chàng vô cùng tinh tế, và không còn ai còn nghĩ chàng vừa mới nấu bữa tối xong.

“Chàng trông rất là quyến rũ, ngài Millbank ơi. Em đã có thời gian bên chàng rất tuyệt vời tối nay”.

“Ta cũng vậy”, chàng đáp lời, và đặt một nụ hôn âu yếm lên má nàng. Chàng không muốn giục giã nàng, còn nhiều tháng đã qua cũng như sắp tới vẫn chỉ là những người bạn, mặc dầu đã có sự cho phép của mẹ nàng. “Ta sẽ sớm gặp lại em. Cảm ơn vì em đã cùng ta tới đám cưới của Hortie, Annabelle à. Mọi thứ này có thể buồn tẻ chết đi được, trừ khi em có một người vui vẻ cùng đi”.

“Em cũng nghĩ thế”, nàng đồng ý, “cùng phần tốt đẹp nhất đã được đề cập đến về nó đã nằm ở trong gian bếp rồi”. Nàng khúc khích cười, và chàng cũng mỉm cười theo.

“Chúc em ngủ ngon, Annabelle”, chàng nói và mở cửa, và quay lại nhìn nàng trước khi chàng đóng nó lại sau lưng chàng. Nàng rút chiếc áo khoác của nàng khỏi chiếc ghế tựa, đội mũ lại lên đầu nàng nghiêng nghiêng một góc nghịch ngợm, rảo bộ lên cầu thang về phia phòng ngủ của nàng mà miệng vẫn mỉm cười và ngáp rõ rộng. Nàng đã có một thời gian tuyệt vời, và thật vui mừng biết bao nàng và Josiah đã là những người bạn.

(Hết chương 5)

Còn tiếp

(*) Tựa từng phần do người chuyển ngữ đặt.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.